791. Chương 791: Nhà máy chế tạo người đồng (9)

Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta

Chương 791: Nhà máy chế tạo người đồng (9)

Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 791 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Edit: Sơ
Beta: Wendy
Ngón tay dính máu của cô lần lượt chỉ vào từng người. Cô bắt chước giọng điệu của NPC, kéo dài âm điệu: “Đừng hòng hoàn thành công việc. Nếu đã chết thì chết chung, hihi.”
“…”
Các nhân viên cũ thở hổn hển, rõ ràng là vô cùng tức giận.
Sao lại có thể tuyển một nhân viên mới xấu xa đến thế này chứ!!
Một nhân viên cũ không nhịn được, định xông lên gây sự với Ngân Tô nhưng đã bị đồng nghiệp đứng phía trước ngăn lại.
Các nhân viên cũ liếc mắt ra hiệu cho những người khác. Không biết họ đã trao đổi gì trong im lặng mà cuối cùng tất cả đều bình tĩnh trở lại.
Người nhân viên cũ dẫn đầu nở một nụ cười âm trầm: “Cô yên tâm, chúng tôi sẽ giúp cô hoàn thành công việc. Dù sao thì giúp đỡ nhân viên mới cũng là điều chúng tôi nên làm mà.”
Ngân Tô hài lòng gật đầu: “Vậy thì bắt đầu làm việc đi.”
Chung Đạt thần bí im lặng, Phong Trường Đình cũng không nói nhiều. Thế là Thẩm Thập Cửu và Ninh Phồn, hai người vốn dĩ nói nhiều và có nhiều ý tưởng, lại tụ lại với nhau.
“Cô ấy đang đe dọa mấy NPC kia phải giúp mình làm việc, như vậy có ổn không?” Thẩm Thập Cửu lo lắng hỏi: “Chắc là họ sẽ không thành thật làm việc đâu nhỉ? Nếu cuối cùng sản phẩm có vấn đề thì chẳng phải cô ấy sẽ gặp nguy hiểm sao?”
Lúc này, Ninh Phồn đã không còn quá ngạc nhiên, đã chấp nhận phong cách của người đồng đội tạm thời này: “Có lẽ cô ấy có kế hoạch khác.”
“Tôi có linh cảm.”
“Linh cảm gì?”
“Chúng ta có thể rời khỏi phó bản này.” Thẩm Thập Cửu nhìn về phía bóng người kia, giọng điệu kiên định nói.
Tất nhiên Ninh Phồn cũng hy vọng có thể sống sót ra ngoài nên không dội gáo nước lạnh vào cậu ta: “Vậy thì hy vọng linh cảm của cậu sẽ thành sự thật.”
Thẩm Thập Cửu dũng cảm đề nghị: “Chúng ta có nên thử một lần không? Cô ấy đã giết ba NPC rồi mà cũng không có chuyện gì xảy ra…”
Ninh Phồn không muốn mạo hiểm, cô ấy thích sự an toàn hơn nên đã từ chối đề nghị của Thẩm Thập Cửu.
Thẩm Thập Cửu cũng không xoắn xuýt mà chuyển sang chủ đề khác: “Mọi người chắc là cũng tiến vào trò chơi từ huyện Sơn Lộc nhỉ? Mọi người là người chơi tham gia đội cứu hộ hay là người của cục điều tra… Nhìn phong cách của mọi người có vẻ không giống người của cục điều tra, chắc là đội cứu hộ nhỉ?”
“…Ừ.” Đây cũng không phải chuyện cần phải giấu giếm.
Theo thông tin họ nhận được bên ngoài, những người bị kéo vào nhà máy người đồng đều là người ở gần khu vực huyện Sơn Lộc.
Thẩm Thập Cửu lập tức hiểu ra tại sao họ trông có vẻ ở cùng nhau nhưng lại không quen biết.
Đội cứu hộ là do những người chơi khác nhau tập hợp lại.
“Hai người vẫn còn tâm trạng nói chuyện à?” Phong Trường Đình nhíu mày nhìn họ: “Kiểm nghiệm 90 người đồng, mấy người có thể hoàn thành nổi không?”
“Chắc chắn là không rồi.” Thẩm Thập Cửu giơ tay: “Vậy nên chúng ta phải nghĩ cách khác, không thể thật sự làm việc ở đây mãi được.”
Theo quan sát của cậu ta, các NPC kiểm nghiệm xong một người đồng mất khoảng 7-10 phút.
NPC dù sao cũng đã có kinh nghiệm, còn họ thì chưa làm bao giờ nên chắc chắn thời gian sẽ lâu hơn.
Nếu tiêu tốn hết thời gian ở đây để kiểm tra người đồng thì còn đâu thời gian đi tìm manh mối, tìm chìa khóa để qua ải?
Ninh Phồn: “Ngoài học theo cô ấy, cậu còn nghĩ ra cách nào khác không?”
Trên mặt Thẩm Thập Cửu lóe lên nụ cười ranh mãnh. Cậu ta cúi người xuống, không biết đã dùng cách gì mà xóa sạch số hiệu màu đỏ được in ở góc dưới cùng của người đồng.
Thẩm Thập Cửu lấy cái búa nhỏ của mình ra, chấm vào thuốc nhuộm rồi in lên người đồng, sau đó nhìn về phía những người khác: “Tất nhiên là ăn cắp rồi.”
Mọi người: “…”
Trong nhà máy có không ít kiểm nghiệm viên. Cứ gom góp chắp vá như vậy, kiểu gì cũng gom đủ số lượng người đồng mà họ cần.
“Này, mấy người đang làm gì đấy?” Một NPC phát hiện nhóm người mới đến đang lén lút, liền đi về phía họ.
Thẩm Thập Cửu lập tức đứng dậy, che chắn số hiệu vừa mới bị thay đổi: “Tiền bối, chúng tôi chỉ muốn quan sát xem người đồng hoàn hảo không tì vết là như thế nào để còn biết đường đối chiếu làm theo ấy mà.”
NPC rõ ràng không tin, quát lớn: “Tránh ra!”
“Tiền bối, chúng tôi thật sự chỉ muốn quan sát…”
NPC càng cảm thấy có điều khả nghi, lập tức kéo Thẩm Thập Cửu ra. Thẩm Thập Cửu chỉ ngăn cản tượng trưng vài cái, cuối cùng thành công bị NPC hất qua một bên.
Ninh Phồn giữ chặt Phong Trường Đình đang căng thẳng, khẽ lắc đầu.
NPC cúi xuống kiểm tra. Một lúc sau mới ngẩng đầu, ánh mắt quét qua bọn họ: “Hừ, đừng có mà làm gì mờ ám. Nếu bị tôi phát hiện… Mấy người chết chắc!”
Thẩm Thập Cửu: “Không dám, không dám.”
NPC lại không cam lòng nhìn thêm hai lần, liên tục xác nhận không có vấn đề gì, cuối cùng đành phải rời đi.
Thẩm Thập Cửu đợi NPC đi xa rồi nói: “Xem ra phải cẩn thận một chút, không được để NPC phát hiện. Nếu không, rất có thể sẽ kích hoạt quy tắc tử vong.”
Ninh Phồn cúi đầu nhìn số hiệu. Nó lại biến trở lại thành số hiệu của Thẩm Thập Cửu, có lẽ là do cậu ta đã sử dụng đạo cụ.
Nhóm người chơi bắt đầu gây án, phân công hợp tác, đánh cắp thành quả lao động của NPC.
Nếu không thì tại sao lại nói có người chỉ thích hái đào? Đương nhiên là vì nó thú vị, dễ dàng đạt được thứ mình muốn.
Còn Ngân Tô thì lại hệt như một đốc công, đứng bên cạnh NPC, chờ họ kiểm nghiệm xong liền đi qua gõ búa đóng dấu.
Cô cũng không lo những NPC này lừa mình, bởi vì thuật giám định có thể trực tiếp đánh dấu thành phẩm có khuyết điểm. Ai dám lừa gạt cô, cô liền cầm búa gõ đầu cho một cái rồi giúp họ dán băng cá nhân.
Cứ gõ cho vài lần là đám NPC này lại làm việc đàng hoàng ngay.
Các NPC không hiểu. Rõ ràng cô không làm gì hết nhưng tại sao lại có thể chuẩn xác nhìn ra được người đồng nào có vấn đề.
Hơn nữa, rõ ràng cô có thể tự kiểm tra, tại sao lại còn muốn bóc lột họ!
Quả thực Ngân Tô có thể tự kiểm nghiệm, nhưng tự mình làm sao mà thú vị bằng cướp đoạt thành quả lao động của đồng nghiệp chứ.
Nhà ăn.
Đến giờ cơm trưa, trong nhà ăn công nhân viên đi qua đi lại nhưng không có nhiều người trò chuyện với nhau. Họ ăn cơm mà cứ như đi đánh trận, vài phút là xong bát cơm rồi rời đi, rõ ràng là vội vàng quay về làm việc.
Khác với đám công nhân, nhóm người chơi với gương mặt đầy vẻ mệt mỏi lại tụ tập với nhau.
Không ít người trên người còn dính máu, dính bẩn, tản ra một mùi hương khó ngửi khác thường. Riêng điểm này, họ lại có vẻ không khác công nhân trong phòng ăn là bao.
“Đồ ăn không có vấn đề, mọi người ăn đi.” Một người chơi giàu kinh nghiệm, sau khi xác định đồ ăn an toàn, mới bảo mọi người đi gọi món trước.
Một người đàn ông mặt mày phờ phạc, khoát tay: “Tôi không ăn nổi, cứ nghĩ tới… Ọe!”
Người đàn ông vịn bàn nôn ọe, tiếc là trong bụng anh ta không có gì nên chẳng nôn ra được gì hết.
Anh ta nôn xong định lau miệng, kết quả sờ phải vết bẩn ướt nhẹp trên người. Mùi máu tươi xông thẳng vào mũi, thế là lại cúi người nôn ọe.
“Tôi cũng ăn không vô.”
“Đúng đúng, mấy người không biết trong nhà máy vật liệu ghê tởm đến mức nào đâu…”
Trong nhà máy vật liệu cũng có người chơi cũ. Lúc này, anh ta đã gọi món xong quay trở lại và nói với người chơi ở nhà máy sản xuất, những người chưa rõ tình hình: “Bên trong đều là ‘vật liệu’ hình người, có chân có tay cụt. Công việc của chúng tôi là dọn dẹp sạch sẽ những vật liệu này, lắp ráp rồi vá lại.”
Nhà máy sản xuất đương nhiên là cũng được chiêm ngưỡng những “vật liệu” đã được xử lý tốt kia, có điều chúng đều đã được vá lại sạch sẽ nên không thấy khó chấp nhận như những người chơi ở nhà máy vật liệu.
Nhưng lúc này, nghe xong tình huống cụ thể, họ cũng cảm thấy khó chịu, không ăn nổi.