790. Chương 790: Xưởng Chế Tạo Người Đồng (8)

Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta

Chương 790: Xưởng Chế Tạo Người Đồng (8)

Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 790 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Haizz, nói là được tự do tan làm nhưng lại giao khối lượng công việc vượt quá thời gian quy định. Ở cái nơi này thì làm gì có tự do.
“Nếu không làm xong thì sao?”
“Vậy thì phải làm cho xong mới thôi…”
Khối lượng công việc tối thiểu mỗi ngày là 90, tính từ lúc bắt đầu làm việc. Cho dù phải tăng ca đến ngày hôm sau cũng phải hoàn thành hết.
Nếu đến giờ làm việc ngày hôm sau mà vẫn chưa xong, quản lý sẽ tìm bạn nói chuyện.
Kết hợp với lời nói trên, dù có chuyện hay không thì tốt nhất cũng đừng nên gặp quản lý.
“Vậy nếu người đồng đã được kiểm nghiệm nhưng vẫn có lỗi thì sao?”
Khóe miệng Lý Dương giật giật, vẻ mặt vừa muốn cười vừa sợ hãi khiến anh ta trông chẳng khác nào ác quỷ mặt xanh nanh vàng.
Anh ta chậm rãi thốt ra vài chữ: “Cô chắc chắn sẽ chết.”
“Phạm lỗi một lần cũng không được sao?”
“Cô có thể thử… Á!” Gương mặt dữ tợn của Lý Dương bị cơn đau thay thế. Lưng anh ta gần như bị búa đập gãy, lúc này anh ta hoàn toàn nằm rạp trên đất thở hổn hển, vội vàng nói: “Không được, một lần cũng không được.”
“Tôi chỉ biết đến đó thôi…” Lý Dương không dám giở trò quỷ nữa, nhìn Ngân Tô: “Tôi đã nói hết cho cô rồi.”
“Tình hình ở nhà máy sản xuất và nhà máy vật liệu thế nào?”
Lý Dương lắc đầu: “Tôi cũng không biết. Tôi vừa vào đã được phân tới nhà máy kiểm nghiệm, chưa tới bên đó.”
Ngân Tô rũ mắt nhìn anh ta, ngạc nhiên nói: “Anh may mắn vậy sao, vừa mới vào đã được phân cho công việc nhẹ nhàng thế này?”
“…”
Nếu anh ta thật sự may mắn thì đã không bị cô nhắm vào rồi!
Trong nhà máy có nhiều nhân viên như vậy, sao cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy mình chứ!
Thật là xui xẻo, xui xẻo, xui xẻo… Xui xẻo chết đi được!
Ngân Tô hỏi xong vấn đề về nhà máy: “Vậy anh giới thiệu cho tôi về khu nhà máy này đi.”
“Nhà… nhà máy thì có gì hay mà giới thiệu?” Lý Dương nói nhỏ: “Thì cũng chỉ là một nhà máy bình thường thôi.”
Khu nhà máy này bao gồm nhà máy sản xuất, nhà máy vật liệu và nhà máy kiểm nghiệm, ngoài ra còn có ký túc xá và nhà ăn.
Trong nhà máy, ngoài quản lý thì còn có chủ nhiệm và chủ nhà máy.
Nhưng bình thường, mọi người chỉ có thể nhìn thấy quản lý của nhà máy mình làm, rất ít khi trông thấy quản lý của những nhà máy khác.
Còn chủ nhiệm và chủ nhà máy thì lại càng không cần phải nói, công nhân viên bình thường hoàn toàn không gặp được họ.
Hỏi thêm nữa thì Lý Dương cũng không biết.
Anh ta nói, trong một ngày, ngoài ký túc xá và nhà ăn thì anh ta cũng chỉ làm việc trong nhà máy, căn bản không chú ý đến những chuyện khác.
Lý Dương đã nói hết tất cả những gì mình biết: “Cô còn muốn biết thêm gì nữa?”
“Trương Thiên Văn là ai?”
Gương mặt vốn đã tái nhợt của Lý Dương lại càng trở nên trắng bệch, căng thẳng nói: “Đừng nhắc đến anh ta!”
“Tại sao?”
“Quản lý… quản lý nghe thấy sẽ tức giận.” Lý Dương liên tục nhìn về phía cánh cửa bên kia: “Đừng có nhắc tới cái tên này! Quản lý vô cùng căm ghét anh ta!”
“Anh ta đang ở đâu?”
“Còn có thể ở đâu nữa, đương nhiên là…” Lý Dương suýt chút nữa đã lỡ lời thốt ra nhưng đã kịp thời kiềm chế lại, “Đương nhiên là chết rồi.”
“Anh có quen anh ta không?”
Lý Dương tiếp tục lắc đầu: “Không quen. Chúng tôi đến đây để làm việc, không phải để kết bạn. Một ngày làm việc đã rất mệt mỏi rồi, ai còn thời gian quan tâm đến người khác.”
Nơi này có nhiều nhân viên ra vào như vậy, nếu không phải vì Trương Thiên Văn có mâu thuẫn với quản lý thì Lý Dương hoàn toàn không biết anh ta là ai.
Về thông tin của Trương Thiên Văn, Ngân Tô không hỏi thêm được gì.
Lý Dương thử mở lời dò xét: “Vậy cô có thể tha cho tôi không?”
“Ha…” Cô gái cười thành tiếng, nhưng nét mặt lại lộ ra vẻ thương cảm: “Tiền bối, anh đang nghĩ gì vậy.”
Lý Dương giật mình, bờ môi tái nhợt mở hé ra nhưng còn chưa kịp phát ra tiếng thì đã nghe thấy cô gái trước mặt nói tiếp: “Tôi chỉ nói là sẽ không nói cho quản lý, chứ đâu có nói là sẽ tha cho anh đâu.”
“Cô…”
“Suỵt.” Ngân Tô giơ ngón tay lên ra hiệu anh ta yên lặng: “Anh ngoan ngoãn chút, tôi sẽ tìm cho tiền bối một người bạn.”
“??”
Ngân Tô quay đầu nhìn về phía một NPC nào đó, trực tiếp lao tới, bắt lấy một NPC trong đám đó, kéo về rồi ném xuống bên cạnh Lý Dương.
Cô hỏi lại những vấn đề trước đó để xác nhận Lý Dương không nói dối.
Ngân Tô cầm búa đứng dậy, máu từ búa nhỏ giọt xuống đất, nở thành những đóa hoa máu.
Ngân Tô quét mắt qua đám NPC đang lén nhìn về phía này, mỉm cười hỏi: “Nhìn gì vậy? Mọi người muốn làm bạn với tiền bối sao? Hay mọi người muốn đi tìm quản lý tố cáo?”
Nghe giọng điệu nhẹ nhàng thoải mái của cô, dường như cô rất mong chờ họ đi tố cáo, như vậy thì cô sẽ có lý do chính đáng để tìm họ gây rối.
Nhóm NPC bị nhắm đến: “!”
Họ vội vàng rụt đầu co người lại, bắt đầu chuyên tâm làm việc.
Ngân Tô rất thích tinh thần lạc quan của NPC. Chỉ cần không chết đến đầu họ thì họ có thể lạc quan đứng ngoài mọi chuyện.
Ngân Tô lại nhìn về phía nhóm người chơi đang thò đầu thò cổ gần cô: “Không cần cảm ơn.”
Nhóm người chơi: “…”
Mặc dù vậy… nhưng cô thật sự có chút đáng sợ!
Họ chơi game, cẩn thận tìm manh mối và trò chuyện khách sáo với NPC.
Cô chơi game, tóm được NPC là bắt đầu giết.
Ninh Phồn cũng hơi nghi ngờ, không biết những NPC này có phải rất dễ giết không…
Thẩm Thập Cửu lập tức nói: “Vẫn phải cảm ơn, sau này đại lão có việc gì cứ trực tiếp phân phó.”
Họ đã nghe thấy hết cuộc đối thoại giữa cô và NPC, biết được cách kiểm nghiệm người đồng và yêu cầu, còn biết được khối lượng công việc, thanh tiến độ lập tức kéo được một nửa.
Thẩm Thập Cửu đã bày tỏ thái độ, những người khác cũng không thể giả câm.
Đợi mọi người nói lời cảm ơn xong, Ninh Phồn bèn lên tiếng: “Kiểm nghiệm người đồng cần phải có cây búa kia đúng không? Vậy thì phải lấy búa ở đâu?”
Búa của Ngân Tô là cướp được từ tay NPC.
Đừng nói họ cũng phải cướp đấy nhé?
Rõ ràng là họ nghĩ nhiều rồi. Khi hỏi nhân viên cũ, nhân viên cũ cũng không làm khó họ, trực tiếp chỉ vào góc bên phải.
Ở đó có hai cái hộp, bên trong đều là loại búa kia, thế là mỗi người có một cái búa nhỏ.
Dù Ngân Tô biết cách kiểm nghiệm người đồng nhưng cô cũng không có ý định làm việc.
Cô cầm cái búa dính máu đi quanh xưởng, xem NPC này, nhìn NPC kia, cực kỳ giống bà chủ đến kiểm tra.
Ngân Tô đi quanh một hồi, phát hiện dưới đáy búa nhỏ có một số hiệu. Mỗi khi hoàn thành kiểm định một người đồng, cần dùng búa nhỏ chấm mực rồi ấn số hiệu đó lên một góc không nổi bật trên người đồng.
Có vẻ nhà máy này không dùng AI để tính số lượng sản phẩm.
Vậy thì đương nhiên cô không cần tự mình làm việc rồi.
Thế là Ngân Tô vác cái búa nhỏ, vui vẻ đi tìm nhân viên cũ trò chuyện.
Những nhân viên cũ bị Ngân Tô tìm đến đều lộ ra vẻ mặt như gặp quỷ. Vì vừa rồi cô mới giết chết hai đồng nghiệp nên giờ họ cũng không dám làm gì. “...Nếu giúp cô thì chúng tôi không thể hoàn thành công việc.”
“Tôi quan tâm mấy người làm gì.” Ngân Tô hệt như một tên ác bá, hoàn toàn không để ý đến sự sống chết của họ, chỉ đưa cho họ hai lựa chọn: “Hoặc là giúp tôi làm việc, hoặc là tiễn mấy người đi với hai vị tiền bối đó.”
“…” Một nhân viên cũ nghiến răng rít ra vài chữ: “Cô đến đây là để làm việc, không phải đến để hưởng phúc.”
Ngân Tô rất đồng cảm gật đầu: “Anh nói đúng, tôi đến đây là để hưởng phúc, không phải để làm việc.”
“???”
Biểu cảm của nhân viên cũ gần như nứt ra. Một chữ cũng không đổi mà sao lại thành hai ý rồi?!
Đó là lời của anh ta à?!
Ngân Tô cười hòa ái dễ gần: “Nếu thật sự không muốn thì cũng không sao. Tôi là người có phúc tự hưởng, có họa người khác chịu, nên nếu tôi không hoàn thành nhiệm vụ, mấy người…”