793. Chương 793: Nhà Máy Người Đồng (11)

Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta

Chương 793: Nhà Máy Người Đồng (11)

Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 793 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chung Đạt và Phong Trường Đình cũng đã trở lại, đặt phần ăn của Thẩm Thập Cửu và Ninh Phồn xuống trước mặt họ.
Ninh Phồn không bận tâm đồ ăn là gì. Thấy chỉ có hai người kia, cô liền hỏi: “Đại lão đâu rồi?”
“Bên kia.” Phong Trường Đình chỉ về một phía khác.
Ninh Phồn nhìn theo, chỉ thấy đại lão đang ngồi giữa đám NPC, không biết đang nói chuyện gì mà trông họ có vẻ rất vui vẻ.
“…”
Nói chuyện với NPC vui vẻ đến thế sao?
Vậy là họ không xứng sao...
Thẩm Thập Cửu mờ mịt hỏi Ninh Phồn: “Chị ấy có phải ghét bỏ chúng ta không? Trước đó chẳng thèm nói chuyện với chúng ta, giờ nói chuyện với NPC lại nhiệt tình đến thế...”
Ninh Phồn sâu kín nhìn Thẩm Thập Cửu một cái. Cô ấy làm sao mà biết được, chính cô ấy cũng bị “ghét bỏ” như vậy thôi!
Ninh Phồn còn chưa kịp lên tiếng, Thẩm Thập Cửu nghĩ lại lại cảm thấy bình thường, tự tìm cho mình một lý do hợp lý: “Đại lão mà, có chút kỳ quặc cũng là chuyện bình thường.”
Ninh Phồn: “…”
Thôi, ăn cơm đi.
Mãi cho đến khi mọi người ăn uống xong xuôi mà vẫn không thấy người chơi có được thân phận thợ sửa chữa, họ bắt đầu cảm thấy lo lắng, liệu hai người kia có gặp chuyện gì rồi không.
***
***
Phía bên kia, Ngân Tô vẫn còn đang trao đổi với NPC.
Chủ yếu là các NPC mắng chửi quản lý không ra gì, ngày nào cũng bắt tăng ca, ra sức chèn ép họ. Sau khi nhập hội, Ngân Tô cũng hùa theo mắng.
Đợi đến khi mắng cũng hòm hòm rồi, đã hòa nhập được vào đoàn thể NPC nhỏ rồi, lúc này Ngân Tô mới đưa ra ý kiến của mình: “Mọi người đã ghét hắn ta như vậy thì sao không gây chút chuyện gì cho hắn ta xử lý?”
“Nói thì dễ lắm, nhưng hắn ta là quản lý.” NPC hừ lạnh một tiếng, không biết là đang tự giễu hay châm chọc Ngân Tô: “Chúng tôi chỉ là nhân viên quèn, nào dám chống lại hắn ta.”
“Đúng vậy, không muốn tiếp tục làm ở đây nữa sao?”
“Có ai đắc tội quản lý mà không bị lột một lớp da chứ, chúng tôi không muốn chết.”
“Đúng vậy…”
Rõ ràng các NPC chỉ dám thầm mắng chửi sau lưng chứ hoàn toàn không dám chống lại quản lý.
Ngân Tô không đồng tình nói: “Mắng thôi thì làm được gì? Hắn ta cần bóc lột thì vẫn cứ bóc lột chúng ta thôi. Hắn ta chẳng qua cũng chỉ giữ chức cao hơn chúng ta một chút, dựa vào đâu mà không coi chúng ta là con người? Chúng ta không có tôn nghiêm sao? Hơn nữa, dù quyền lợi của quản lý có cao đến mấy thì hắn ta cũng chỉ có một mình, còn chúng ta lại có nhiều người như vậy, lén nghĩ cách…”
Ngân Tô đưa tay lên cổ, nháy mắt ra hiệu cho mấy người hiểu ý.
Đám NPC liếc nhìn nhau: “Quản lý của chúng tôi hung dữ lắm…”
Ngân Tô chỉ tiếc rèn sắt không thành thép: “Hắn ta có thể hung dữ đến mức nào chứ? Cả ngày ngồi lì trong phòng làm việc, chẳng làm gì cả mà mọi người ngày nào cũng phải làm việc vất vả, đương nhiên chúng ta sẽ lợi hại hơn hắn ta rồi. Hắn ta đánh được một hai người chứ làm sao đánh lại được mười, hai mươi người? Mọi người à, đông người thì đông sức, lật đổ hắn ta hoàn toàn không phải vấn đề.”
Đám NPC nhìn nhau, không nói gì.
Ngân Tô tiếp tục lừa gạt họ: “Bọn chúng chính là đám côn trùng hút máu chúng ta. Chúng ta ngày nào cũng phải vất vả làm việc, bọn chúng lại chỉ cần nằm trong văn phòng, sống cuộc sống tốt hơn chúng ta, dựa vào cái gì chứ?”
“Nhìn đám quản lý kia mà xem, tên nào tên nấy ăn đến béo múp, tròn xoe rồi lại nhìn lại bản thân chúng ta đi? Những sâu mọt như vậy không phải nên diệt sạch sao?”
“Chúng ta phải nắm chặt vận mệnh của bản thân trong tay mình!”
Ngân Tô khuyên bảo cả buổi, thấy vẻ mặt đám NPC bắt đầu trở nên dao động bèn ngoắc tay với họ: “Tôi có một biện pháp có thể đối phó với hắn ta, mọi người yên tâm, tuyệt đối sẽ không để mọi người bị phát hiện, tôi có thể giúp mọi người.”
Vẻ mặt NPC đối diện Ngân Tô tỏ ra kỳ lạ, mang theo vài phần cảnh giác: “Tại sao cô lại giúp chúng tôi?”
“Mọi người ghét quản lý của mình thế nào thì tôi cũng ghét quản lý của tôi như vậy thôi.” Ngân Tô cười âm trầm: “Tôi giúp mọi người, mọi người cũng phải giúp tôi. Tất cả chúng ta đều là công nhân viên ở tầng đáy, không phải nên hỗ trợ lẫn nhau sao?”
NPC vẫn tỏ ra hoài nghi.
Nửa phút trôi qua, một NPC trong số đó hỏi: “Cô muốn chúng tôi giúp cô như thế nào?”
Ngân Tô cười khẽ một tiếng, đón lấy ánh mắt của NPC, sâu kín nói: “Tôi cũng rất ghét quản lý của mình, nên đương nhiên là g**t ch*t cô ta. Chỉ khi g**t ch*t cô ta rồi, chúng ta mới có thể có được một cuộc sống tốt hơn, không phải sao?”
Những ánh mắt hoài nghi kia dần biến thành ý cười giống Ngân Tô: “Đúng, cô nói đúng, giết bọn chúng ta mới có thể có được cuộc sống tốt hơn.”
Sau khi Ngân Tô hứa hẹn kế hoạch tiêu diệt quản lý với đám NPC xong, cô không thèm để ý tới nhóm người chơi mà liền nhẹ nhàng rời khỏi nhà ăn.
Đợi đến khi nhóm Ninh Phồn và Thẩm Thập Cửu trở lại nhà máy, Ngân Tô đã đang giám sát trong nhà máy. Cô ngồi trên chiếc ghế không biết lấy được ở đâu, chờ đám NPC giúp cô kiểm nghiệm xong một loạt rồi nhàn nhã đứng dậy đi qua gõ búa.
Thẩm Thập Cửu thán phục: “Chúng ta còn phải lén lút trộm, đại lão đỉnh quá trời quá đất!”
Ninh Phồn lúc này mặt không chút cảm xúc lên tiếng: “Chắc chắn rồi.”
Thẩm Thập Cửu: “…”
***
***
Bốn người lén la lén lút cuối cùng vẫn gom đủ số lượng người đồng họ cần. Trong lúc đó có hai lần suýt chút nữa là bị NPC phát hiện nhưng may mà Thẩm Thập Cửu có một đạo cụ có thể khiến NPC nhìn thấy thứ họ muốn cho NPC thấy.
Lúc rời nhà máy cũng gần đến giờ cơm tối. Nhà máy sản xuất và nhà máy vật liệu đều không có người thương vong như cũ, nhưng sau khi ăn uống xong xuôi, họ phải quay trở lại tăng ca.
Không thấy tung tích của hai thợ sửa chữa đâu.
Ninh Phồn nhận được vị trí ký túc xá nhưng họ không lập tức trở về mà đi xung quanh quan sát nhà máy.
Các nhà máy con đều đóng chặt cửa, không phải người trong nhà máy đó thì không thể tùy tiện tiến vào.
Những chỗ còn lại đều là hành lang. Từng dãy hành lang nối liền nhà máy này với nhà máy khác, đi dọc theo hành lang, hoàn toàn không nhìn thấy điểm cuối.
Sắc trời dần tối, công nhân trong khu nhà máy dần ít đi khiến cả khu nhà máy đèn đuốc sáng trưng yên tĩnh hơn không ít.
Họ chỉ tìm thấy bản đồ phân bố nhà máy, còn lại đều không có thêm thu hoạch gì nữa. Bốn người Ninh Phồn quay trở lại ký túc xá.
Ký túc xá là một căn phòng lớn, một ký túc xá có khoảng 50 người ở. Giường ngủ không có yêu cầu gì đặc biệt, chỗ nào không có người thì nằm chỗ đó.
Lúc này trong ký túc xá đã có một vài NPC, họ nằm trên giường, hoàn toàn không thèm để ý tới nhân viên mới.
“Á…” Thẩm Thập Cửu tìm một chỗ trống, kéo chiếc chăn gấp gọn trên giường. Mùi nấm mốc cùng với mùi thối ập tới khiến gương mặt cậu ta lập tức nhăn lại như bánh bao.
Thối quá! Thật sự quá là thối!
Đống chăn này cứ như là được ngâm trong đống rác hôi thối rồi nhặt về, vừa rách vừa bẩn, trên giường cũng có rất nhiều vết bẩn.
“Cái ký túc xá này thà không có còn hơn.” Thẩm Thập Cửu cũng không phải là không thích ứng được với hoàn cảnh như vậy. Dù sao thì còn có cả phó bản hoàn toàn không sắp xếp chỗ ở, phải nằm ngủ chung với thi thể cả đêm.
Nhưng hoàn cảnh thế này thật sự là còn không bằng không có, nhà máy còn sạch sẽ hơn chỗ này.
Bốn người Ninh Phồn chọn được chỗ ngủ gần nhau.
“Giữ lại cho đại lão một chỗ nhé?” Thẩm Thập Cửu nhìn chỗ trống bên cạnh: “Mà đại lão đi đâu mất rồi?”
Khi cô rời đi, họ còn chưa hoàn thành “công việc”, lúc ăn cơm tối cũng không thấy cô đâu.
Cho nên họ hoàn toàn không biết đại lão đã đi đâu.
Ninh Phồn không phản đối đề nghị của Thẩm Thập Cửu, dù sao nhiều chỗ trống như vậy, giữ lại một chỗ cũng chẳng có vấn đề gì.
Cô ấy cũng muốn mọi người ở gần nhau một chút, mà không thì cũng chẳng có tổn thất gì.