Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta
Chương 794: Nhà máy chế tạo người đồng (12)
Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 794 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lúc này, Ngân Tô đang ở một nơi bên ngoài nhà máy, xung quanh không một ánh đèn, tối đen như mực. Vài bóng người thấp thoáng qua lại, trông hệt như ma quỷ.
Ngân Tô ngồi xổm cùng đám người trông như ma quỷ kia, xôn xao bàn luận.
“Đây chính là chỗ ở của quản lý, cô ta được ở một mình một phòng, tốt hơn chúng ta nhiều…” Nói đến đây, đám NPC bắt đầu tỏ vẻ bất mãn, càng lúc càng muốn giết chết quản lý.
“Đừng lo, chờ chúng ta giết chết cô ta, mọi người sẽ có mỗi người một phòng.” Ngân Tô thuận miệng hứa hẹn.
Nghe vậy, đám NPC càng thêm kích động: “Phòng của quản lý tốt lắm, rộng rãi sạch sẽ…”
“Được rồi được rồi, lát nữa sẽ là của mọi người thôi.” Ngân Tô trấn an họ, kéo họ quay lại chủ đề chính: “Làm việc chính trước đã.”
Đám NPC cố nén sự kích động, chỉ trỏ vào bản đồ nhà máy không biết lấy từ đâu: “Quản lý của chúng tôi ở tầng hai, đại khái là ở vị trí này, căn phòng thứ ba tính từ cầu thang.”
“Thế còn quản lý của cô?”
“Quản lý của cô… cái bà mập đó đúng không?” Một NPC suy nghĩ một lát rồi chỉ vào một chỗ: “Ở đây.”
Một NPC khác nói: “Dưới lầu có một dì canh gác, sẽ không cho chúng ta tùy tiện đi lên đâu, chúng ta phải leo lên được tầng hai.”
“Leo lên kiểu gì? Tường trơn nhẵn thế kia, làm gì có chỗ bám.”
“Không cần phải rắc rối như vậy.” Ngân Tô xác định vị trí xong, cầm bản đồ đi: “Đi thôi, tôi dẫn mọi người đi vui vẻ.”
Đám NPC không tin tấm bản đồ: “Cô đừng có lừa chúng tôi, nếu không thì cô chết chắc.”
“Yên tâm.” Ngân Tô chưa bao giờ coi đám NPC là người, cô liếc nhìn họ một cái, cười nói: “Tôi không bao giờ lừa người.”
Ngân Tô dẫn đám NPC đi tìm phòng của quản lý.
Lúc này, bên trong khu nhà máy không còn nhiều người, nhưng vẫn có một vài công nhân. Bọn họ đi sát theo rìa nhà máy nên không bị phát hiện.
Họ nhanh chóng đến ký túc xá của quản lý. Quả nhiên, dưới tầng có một dì trông coi, giống như dì quản lý ký túc xá sinh viên. Bà ta ngồi trong một căn phòng nhỏ, cửa sổ hướng thẳng ra cổng chính.
Nhưng dì kia không canh cổng mà cúi đầu, không biết đang làm gì.
“Chính là bà ta… Này, cô làm gì vậy?”
Đám NPC thấy Ngân Tô trực tiếp đi về phía đó, vội hạ giọng gọi cô quay lại, nhưng bóng người kia căn bản không thèm để ý đến họ.
Ngân Tô gập ngón tay gõ gõ mặt bàn, thu hút sự chú ý của dì trong phòng.
Dì trông coi dò xét nhìn cô: “Cô có chuyện gì?”
Ngân Tô lịch sự cười nói: “Cũng không có chuyện gì quan trọng.”
“Không có chuyện gì thì cô đến đây…”
Cửa sổ rất lớn, đủ để Ngân Tô ghé cả nửa người vào. Đầu dì trông coi bị túm thẳng ra ngoài cửa sổ, tiếng chất vấn của bà ta nghẹn lại trong cổ họng, biến thành tiếng thét thảm thiết, sau đó tiếng thét cũng biến mất.
Đám NPC ngồi xổm trong bóng tối bên ngoài: “…” Cô ta thật là hung dữ!
Ngân Tô lau vệt máu bắn trên mặt, quay đầu nhìn về phía họ. Cô gái đứng dưới ánh đèn vàng ấm áp, dịu dàng vẫy tay: “Qua đây đi, tôi đã giải quyết xong rắc rối rồi.”
Đám NPC chỉ cảm thấy một cơn ớn lạnh không ngừng chạy thẳng lên đầu. Dịu dàng cái nỗi gì? Cô ta chính là ác quỷ chuyển thế… Mà giờ phút này, con ác quỷ đó đang cười khanh khách vẫy tay với họ.
… Thế nhưng đã đến đây rồi, làm gì có chuyện bỏ dở giữa chừng.
Thế là đám NPC cắn răng hạ quyết tâm, từ trong bóng tối chạy về phía đó.
Họ liếc mắt nhìn, cửa sổ, kính, bàn, mặt đất toàn máu là máu nhưng lại không thấy tung tích thi thể đâu…
Thi thể đâu rồi?
Thời gian ngắn như vậy, cô ta cũng không thể ăn hết được đâu nhỉ?
… Ma quỷ ăn thịt người!!
Tầng hai.
Quản lý bước ra khỏi nhà vệ sinh, cô ta chỉ mặc một chiếc váy ngủ màu đen. Theo từng bước chân, đám thịt mỡ thừa trên người cô ta như muốn tràn ra khỏi mảnh vải.
Quản lý đặt mông ngồi xuống ghế, chiếc ghế không chịu nổi sức nặng kêu két một tiếng.
Trên mặt bàn là một đĩa đồ ăn to như cái chậu rửa mặt, bên trong là một miếng thịt được rán vàng óng, lớn đến nỗi cái đĩa to đùng kia căn bản không thể chứa hết.
Quản lý cầm dao nĩa, bắt đầu ăn ngấu nghiến.
Trong phòng, ngoài tiếng nhai nhóp nhép ra thì không còn âm thanh nào khác.
Ngay lúc quản lý ăn gần hết, cô ta chợt nghe thấy bên ngoài cửa truyền tới một tiếng gọi mơ hồ.
Quản lý dừng lại, lắng nghe một lúc, nhận ra tiếng gọi đã biến mất. Cái miệng bóng dầu của cô ta nhếch lên, rồi lại cúi đầu tiếp tục ăn.
“Đùng!”
“Rầm rầm ——”
Quản lý bất mãn nhìn bức tường. Bên cạnh đang làm cái gì mà ồn vậy không biết?
“Đùng đùng ——”
“Xoẹt ——”
Quản lý hung tợn nhét miếng thịt cuối cùng vào miệng. Gương mặt vốn đã béo mập của cô ta càng căng phồng lên, khiến cặp mắt nhỏ gần như biến mất.
Cô ta nắm chặt con dao trong tay, lửa giận ngút trời đứng dậy. Cô ta muốn xem xem tên nào đêm hôm khuya khoắt còn giày vò gây ồn ào.
Quản lý kéo mở cửa ký túc xá ra.
Bên ngoài hành lang, dưới ánh đèn lờ mờ, cô ta trông thấy một gương mặt đang tươi cười rạng rỡ.
Chủ nhân của gương mặt tươi cười kia dường như đang chuẩn bị gõ cửa. Thấy cô ta bất ngờ mở cửa, người kia thoáng ngẩn người rồi sau đó nụ cười trên môi càng thêm tươi sáng.
“Ôi! Quản lý thân yêu của tôi, chúng ta thật đúng là tâm linh tương thông, chắc chắn là cô ra đón tôi.”
Giọng nói nhẹ nhàng của cô gái vang lên bên tai. Từng từ cô ta đều hiểu, nhưng khi kết hợp lại thì không hiểu sao lại cứ thấy quái dị.
Quản lý đang định chất vấn cô tại sao lại ở đây thì ánh mắt lướt qua bàn tay cô đang đặt bên người, trên tay là một chiếc búa dính đầy máu.
Trong hành lang âm u, nụ cười rạng rỡ kia lại lộ ra một cảm giác lạnh lẽo.
“Đùng!”
Bên cạnh lại phát ra một tiếng vang trầm đục.
Âm thanh đó khiến quản lý đang ngây người bừng tỉnh. Trong lòng cô ta đột nhiên dâng lên một cơn khủng hoảng. Ý nghĩ trong đầu chưa kịp xoay chuyển, cả cơ thể đã nhanh chóng lùi lại, muốn đóng cửa.
Nhưng đã muộn một bước.
Cơ thể béo ú của cô ta bị đẩy loạng choạng, suýt ngã xuống đất. Mà lúc này, cái thứ bên ngoài đã bước vào.
“Sao quản lý có thể từ chối một vị khách đêm hôm khuya khoắt mà còn đặc biệt đến thăm được chứ?”
“Cô… cô là thứ gì?”
“Thứ gì sao?” Ngân Tô đóng cửa lại, suy nghĩ một chút rồi trả lời: “Có lẽ tôi không phải là thứ gì cả.”
“…”
Quản lý cố giữ vững cơ thể nặng nề của mình. Sau một hồi kinh hoàng sợ hãi không rõ nguyên do, cuối cùng cô ta cũng bình tĩnh lại.
Tại sao cô ta lại phải sợ một nhân viên mới?
Giữa đêm mà lại tìm đến đây…
Ha, vậy thì để cô trở thành món khuya của mình là được rồi.
Nghĩ vậy, đôi mắt bé như hạt đậu giấu trong khe thịt của quản lý dần hiện lên vẻ phấn khích, toàn thân run rẩy vì hưng phấn.
“Từng thấy người muốn chết, nhưng chưa thấy ai tích cực như cô.” Quản lý liếm đôi môi bóng dầu, tiến về phía Ngân Tô: “Cô yên tâm, tôi nhất định sẽ thưởng thức cô thật tốt.”
Đừng nhìn quản lý trông có vẻ to lớn, nhưng tốc độ của cô ta không hề chậm. Đi lại, tránh né, lật người, cô ta không kém gì người bình thường, thậm chí còn nhanh hơn, mạnh hơn.
Con dao ăn trong tay trở thành vũ khí của cô ta. Vừa nói về cách chế biến Ngân Tô thành món khuya, cô ta vừa tấn công bằng con dao.
Ngân Tô cất chiếc búa đi, đổi thành ống thép.
“Keng!”
Dao ăn chém lên ống thép chẳng những không để lại bất kỳ dấu vết gì mà ngược lại, còn bị gãy.
Thấy dao gãy, quản lý tiện tay quăng luôn đi, trực tiếp dùng tay không vật lộn với Ngân Tô.