795. Chương 795: Nhà Máy Chế Tạo Người Đồng (13)

Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta

Chương 795: Nhà Máy Chế Tạo Người Đồng (13)

Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 795 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Edit: Sơ
Beta: Wendy
Người quản lý này khó giết hơn cả mấy NPC nền. Những nhát chém từ ống thép dù trúng người nhưng dường như da thịt bà ta quá dày, ngoài việc rách da chảy máu ra thì chẳng gây ra vết thương hiểm nào.
Bà quản lý không chỉ là một bà béo nhanh nhẹn mà còn có khả năng uốn éo cơ thể cực kỳ tài tình.
Thân hình đồ sộ của bà ta vặn vẹo thành những tư thế khó hiểu, trông thật chướng mắt. Với khả năng uốn dẻo như vậy, làm quản lý đúng là phí phạm tài năng. Đáng lẽ bà ta nên đi diễn xiếc, chắc chắn sẽ rất được hoan nghênh.
“Ầm ——”
Cả chiếc bàn lớn vỡ tan thành hai mảnh.
Bà quản lý lăn đến chiếc giường gần đó, nhưng do trọng lượng cơ thể cộng với động tác quá mạnh, chiếc giường không chịu nổi, sập thẳng xuống.
Cảnh tượng bà quản lý béo linh hoạt nằm trên chiếc giường sập trông thật khôi hài.
Cảnh tượng này khiến Ngân Tô bật cười thành tiếng, không hề che giấu sự thích thú.
“Hahahahahaha…”
Bà quản lý thấy tiếng cười đó vô cùng chói tai, lửa giận bùng lên, liền vớ lấy đồ vật bên cạnh ném thẳng vào Ngân Tô đang cười ngả nghiêng.
Nhân lúc Ngân Tô né tránh, bà ta nhanh nhẹn đứng dậy, nhấc nửa chiếc giường gãy lên rồi ném về phía Ngân Tô.
Bà ta còn nhảy theo, định dùng chiếc giường gãy chặn Ngân Tô lại, rồi đè lên người cô, thừa cơ kết liễu cô nhân viên mới đáng ghét đã phá nát ký túc xá của mình.
“Rầm!”
Chiếc giường gãy rơi xuống đất, bà quản lý nhảy thẳng lên nửa chiếc giường đó, “rắc” một tiếng, nửa chiếc giường lại gãy đôi.
Nhưng dưới nền nhà lại trống rỗng, chẳng có ai cả.
Người đâu rồi!!
Bà quản lý căng mắt nhìn quanh, đôi mắt nhỏ như hạt đậu đảo liên tục, không có… không có… sao lại không có? Từ chỗ này bà ta có thể chạy đi đâu được chứ?
Bà quản lý không tìm thấy cô nhân viên mới đáng ghét kia, vừa định quay đầu thì đột nhiên một gương mặt từ trên cao lộn ngược xuống, vừa vặn đối diện với bà ta.
Gương mặt treo ngược nở một nụ cười: “Chào quản lý, tôi ở đây này.”
Đồng tử của bà quản lý co rụt lại, lông tơ khắp người dựng đứng, gương mặt đó quá gần, gần đến mức khiến bà ta kinh hãi. Cơ thể bà ta theo bản năng ngả ra sau, đồng thời giơ tay lên đánh về phía gương mặt kia.
Tiếc là bà ta không đánh trúng ai, chỉ vung tay vào không khí.
Cơ thể mất thăng bằng, hai tay quơ loạn xạ trong không khí nhưng chẳng tóm được thứ gì, cuối cùng vẫn ngã vật xuống đất.
Ngay lúc ngã xuống, bà quản lý nhìn thấy cô nhân viên mới nhảy từ trên trần nhà xuống, đè mạnh lên người bà ta.
“Phụt ——”
Một khúc gỗ gãy đâm xuyên qua cổ bà ta từ phía sau, máu nóng phun ra ngoài.
“Ôi…”
Những vết thương khác trên cơ thể dù có nhiều đến mấy cũng chẳng hề gì, nhưng lần này lại bị đâm thẳng vào động mạch chủ.
“Ôi ôi…”
Trong tầm mắt mờ dần của bà quản lý, gương mặt đáng ghét kia xuất hiện, lúc này cô đang ngồi trên ngực bà ta, cúi đầu nhìn xuống.
Bà quản lý giơ tay định túm lấy cô, nhưng một giây sau đã bị một cây gậy lạnh lẽo đè xuống, người cầm gậy không rõ ý tứ hỏi: “Quản lý à, bà nói xem ai sẽ là bữa khuya của ai đây?”
“Ha…” Bà quản lý không thốt nên lời, chỉ có thể trừng mắt nhìn cô chằm chằm.
Ngân Tô rất “chu đáo” kéo một khúc gỗ không biết từ đâu rơi xuống che mặt bà quản lý lại.
“Nhìn bà xem, mặt to đến mức một khúc gỗ cũng không che nổi.”
Đây chính là âm thanh cuối cùng bà quản lý nghe được, sau đó chỉ còn lại bóng tối vô tận…
Ngân Tô lục soát quần áo của bà quản lý nhưng không tìm thấy thứ gì hữu dụng, thế là cô “hiến tế” luôn bà ta cho quái vật tóc.
Quái vật tóc ở phía sau, vì không được chia chác gì, bất mãn đập đập mặt đất, khiến căn ký túc xá vốn đã lộn xộn lại càng thêm bừa bộn.
Ngân Tô tìm thấy một tấm thẻ công tác trong đống hỗn độn.
Không có tên, chỉ có hai chữ ‘Quản lý’.
Trước đó không thấy bà quản lý đeo tấm thẻ này, nhưng việc nó xuất hiện ở đây chứng tỏ nó có thể sử dụng được.
Ngân Tô liền đổi tấm thẻ kiểm nghiệm viên. Kể từ giờ phút này, cô nhân viên nhà máy sẽ bước lên con đường thăng chức tăng lương, tiền đồ xán lạn.
“Ha ha!”
Quái vật tóc chậm rãi dựng tóc lên, uốn thành hình dấu hỏi, như thể đang thắc mắc: Lại phát điên cái gì nữa đây?
Ngân Tô nhanh chóng thu lại cảm xúc, bắt đầu lục soát căn phòng – tìm manh mối.
Sau một hồi lục lọi, Ngân Tô cuối cùng cũng tìm được “Quy tắc dành cho công nhân viên nhà máy người đồng”.
Hay lắm!!
Không dán thứ này ở nhà máy mà lại giấu trong ký túc xá của quản lý, đúng là ác độc… May mà bà ta đã chết rồi.
“Két ——”
Ngân Tô quay đầu nhìn về phía cửa ra vào.
Quái vật tóc vì không được bữa khuya, lập tức lao về phía cửa, nhanh chóng mở toang.
Quái vật tóc mở cửa quá đột ngột, một đám người bên ngoài mất đà ngã nhào vào trong.
Đám NPC ngã chồng chất lên nhau, vội vàng đứng dậy, nhìn quanh phòng: “Cô… Cô không sao chứ?”
“Thất vọng à?”
“Không không không…” Các NPC vội vàng xua tay: “Chúng tôi chỉ đến xem cô có cần giúp đỡ gì không thôi.”
Sau khi chứng kiến cảnh cô kết liễu dì quản lý ký túc xá, cùng với dáng vẻ hung tàn khi dẫn bọn họ xông vào phòng quản lý vừa nãy…
Bọn họ hối hận rồi.
“Đương nhiên là có.”
Quái vật tóc ở phía sau cánh cửa đang chuẩn bị kéo một lọn tóc lên thành dấu hỏi.
Ngân Tô đi về phía bọn họ, đám NPC vô thức lùi lại, cho đến khi dán sát vào vách tường hành lang, nhìn chằm chằm vào tên ma quỷ đang đứng ở cửa.
“Cô… Cô cần chúng tôi giúp gì?”
Ngân Tô khoanh tay, nhẹ nhàng buông ra một câu: “Hay là chúng ta giết hết quản lý ở đây đi, như vậy thì tất cả mọi người đều được làm quản lý.”
NPC: “???”
Cô bày ra tư thế đó mà nói ra câu như vậy, có thấy thích hợp không hả?
Ngân Tô cảm thấy rất thích hợp, tiếp tục nói: “Chúng ta đi cùng nhau, tôi không cho phép mọi người không thăng chức. Sau này đi theo tôi, cả khu xưởng này đều là của chúng ta.”
“???”
Hả?
Cô nói gì cơ!!
Ngân Tô bước ra, chỉ vào cánh cửa bên cạnh vẫn chưa bị phá hủy: “Bước đánh hạ nhà máy đầu tiên cứ bắt đầu từ chỗ này đi.”
“Thình thịch!”
“Bịch ——”
“A!”
“Cứu…” Vừa bò ra đến cửa đã bị lôi lại.
NPC: “…”
Con ma quỷ này phát điên lên đúng là khủng khiếp!
Dù sao cũng đã kết liễu quản lý của bọn họ rồi, không bằng…
Chuồn thôi!
Đám người nhìn thấy tín hiệu giống nhau trong mắt đối phương, ăn ý vứt bỏ con ma quỷ, đồng thời quay người rời đi, chuẩn bị chuồn.
“Chỉ có người chết mới có thể rời khỏi tôi.” Giọng nói sâu kín truyền từ phía sau tới: “Mọi người đây là muốn chết đúng không? Haizz… Tôi là người lương thiện lại mềm lòng, không ngại giúp mọi người một chút đâu.”
Các NPC đứng hình tại chỗ, cái cổ như cỗ máy gỉ sét lâu ngày không được bảo dưỡng, mãi mới quay được lại, nhìn về phía người cách đó không xa. Trong lòng tất cả mọi người đều chỉ có một nghi vấn – Lương thiện? Mềm lòng? Cô ta á?
Ngân Tô nghiêng người đứng tựa cửa, nửa thân hình ẩn trong bóng tối cánh cửa, trông hệt như một âm hồn.
Ánh mắt lạnh lùng như thợ săn đang rình rập con mồi, bây giờ đi cũng không được mà không đi cũng chẳng xong.
Cuối cùng một NPC hít sâu một hơi, lựa chọn thỏa hiệp, cúi đầu trước ác ma: “Cô cô… Chúng… Chúng tôi có thể làm gì?”
Ác ma thỏa mãn gật đầu, thấp giọng nói: “Như vậy là được rồi nha, chúng ta phải cùng nhau tiến lùi, cùng nhau tạo ra kỳ tích!”
NPC: “…”
Kỳ tích hay không kỳ tích gì thì chưa biết, nhưng mà rất là tức giận.
Ngân Tô dẫn theo đám NPC bắt đầu thanh trừng các quản lý ở tầng hai.
Ngân Tô phụ trách đạp cửa, những NPC khác phụ trách vây công quản lý.
Quản lý cũng không dễ giết, nhưng Ngân Tô chặn ở cửa, thỉnh thoảng còn ra tay giúp đỡ nên cũng không quá khó.
Chỉ có điều…
Ban đầu, các quản lý nghe thấy động tĩnh cũng không ra ngoài xem xét, không muốn xen vào chuyện của người khác. Nhưng tiếng động càng ngày càng lớn, còn dần tới gần bọn họ, thế là có quản lý ra ngoài xem thử.
Thế là cuối cùng biến thành một cuộc chiến săn giết quản lý trên hành lang, tiếng hét thảm thiết vang lên không ngớt một lúc lâu.