Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta
Chương 811: Gặp gỡ Chủ nhiệm tại nhà máy chế tạo người đồng (29)
Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 811 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau bữa trưa, Ngân Tô nhận được thông báo phải đi gặp chủ nhiệm.
Chẳng cần cô đi tìm, cứ để chủ nhiệm tự đến tìm cô là được rồi.
NPC dẫn đường là một người phụ nữ, mặc dù mặc đồng phục công nhân nhưng trên quần áo lại không hề có bất kỳ thẻ công tác nào.
“Cô giữ chức vụ gì vậy?”
“Đi theo chủ nhiệm bao lâu rồi?”
“Chủ nhiệm có dễ gần không?”
Dù Ngân Tô có hỏi gì, NPC dẫn đường cũng không hề đáp lại, nhưng điều đó chẳng ngăn cản cô tiếp tục tra hỏi đối phương.
NPC bắt đầu mất kiên nhẫn nhưng vẫn không nói một lời.
“Cô nói xem, có phải chủ nhiệm đã vừa mắt nhan sắc của tôi rồi chăng?”
“…” Đồ thần kinh.
“Đẹp như tôi đây chắc trong nhà máy này khó tìm được người thứ hai đâu nhỉ? Chủ nhiệm để mắt đến tôi cũng phải thôi.”
“…” Khóe môi NPC không khỏi khẽ nhếch lên, lát nữa cô chết thế nào cũng không hay, hừ.
“Cô cứ yên tâm, đợi tôi được lên làm chủ nhiệm rồi, nhất định sẽ hậu tạ cô tử tế.”
“…” Cô ta lắm lời thật đấy? Khoan đã, cô ta vừa nói gì cơ…
“Ê, chủ nhiệm còn đang đợi tôi đấy, chúng ta nhanh lên đi. Tôi muốn gặp chủ nhiệm lắm rồi, không chờ nổi nữa đâu… Hihi.”
Bị Ngân Tô liên tục thúc giục, NPC gạt hết mọi nghi ngờ trong lòng, chỉ mong nhanh chóng đưa cô đến nơi để kết thúc mọi chuyện.
Hai người đi vòng vo trong khu nhà máy một lúc lâu, thậm chí còn băng qua mấy nhà kho, cuối cùng NPC mới dừng lại, giơ tay chỉ về phía trước.
Ngân Tô nhìn theo, cuối hành lang là một cánh cửa. Trên cửa không hề có ký hiệu đặc biệt nào, trông nó bình thường đến mức không thể bình thường hơn được nữa.
Ngân Tô liếc nhìn NPC với khuôn mặt đờ đẫn, còn cố ý chỉnh lại quần áo, tóc tai, dáng vẻ trông cứ như đang chuẩn bị cho một cuộc hẹn lãng mạn.
Trong ánh mắt lạnh lẽo của NPC tràn đầy vẻ tàn nhẫn và giễu cợt, e là hôm nay cô ta sẽ không còn cơ hội bước ra khỏi cánh cửa này nữa rồi.
Cô ta nhìn Ngân Tô, người đang gõ cửa và bước vào, khóe môi khẽ nhếch lên nở một nụ cười lạnh.
Ngay lúc cô ta xoay người chuẩn bị rời đi thì phát hiện phía sau mình không biết từ lúc nào đã có một người đứng đó, lặng yên không một tiếng động.
“Phó… Chủ nhiệm?”
***
***
Ngân Tô bước vào văn phòng, âm thầm quan sát xung quanh.
Căn phòng rộng rãi sáng sủa, lớn hơn văn phòng của quản lý mấy lần nhưng bên trong lại vô cùng trống trải, ngoài một cái bàn và bộ sofa ra thì chẳng có gì khác.
“Cô chính là Chu Tiểu Đa.”
Ngân Tô quay đầu lại, một người đàn ông béo phì, đầu hói, mặc đồng phục công nhân bước ra từ một cánh cửa khác trong phòng, trong tay cầm một thanh sắt, cứ lắc qua lắc lại như thể đang thử trọng lượng của nó.
“Chủ nhiệm.” Ngân Tô nở nụ cười, cực kỳ lễ phép: “Rất vui khi gặp được ông.”
“Vui?” Chủ nhiệm cười lớn, đến cả lớp mỡ trên mặt cũng phản chiếu ánh sáng, khiến ông ta trông vô cùng hèn hạ, bỉ ổi: “E là lát nữa cô sẽ không còn vui nổi nữa đâu.”
“Sao có thể chứ.”
“Cô biết tôi gọi cô đến để làm gì không?”
“Thăng chức, tăng lương cho tôi?”
“…” Chủ nhiệm lạnh lùng 'ồ' một tiếng: “Cô ta cũng dám nghĩ như vậy à.”
Ngân Tô gật đầu tán đồng, phụ họa theo một câu: “Chỉ cần gan đủ lớn, hôm nay cũng có thể làm chủ nhiệm.”
“…”
Chủ nhiệm kỳ quái đánh giá Ngân Tô một lát, có lẽ cảm thấy đầu óc cô ta có vấn đề nên ông ta cũng không nói nhảm nữa, ước lượng trọng lượng thanh sắt trong tay: “Lá thư tố cáo là do cô viết?”
“Đúng vậy.” Ngân Tô thẳng thắn thừa nhận.
Chủ nhiệm bật cười lớn: “Cô nghĩ chỉ dựa vào một quản lý như cô mà cũng muốn gặp được ông chủ sao?”
“Tôi đâu có định gặp ông chủ, tôi chỉ muốn gặp ông thôi mà.”
“???” Mỗi câu trả lời của cô đều nằm ngoài dự đoán của chủ nhiệm khiến ông ta có chút không thể hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra: “Cô… muốn gặp tôi làm gì?”
Ngân Tô cười cong cả mắt: “Tất nhiên là…”
Ánh mắt cô gái rơi vào thanh sắt trong tay ông ta, bước lên hai bước, nụ cười rạng rỡ dần trở nên u ám: “Giết ông đấy, chủ nhiệm thân mến của tôi.”
“Cái… Cô làm gì!”
Ngân Tô nắm lấy giữa thanh sắt.
Dưới ánh mắt phẫn nộ của chủ nhiệm, cô giật mạnh về phía mình một cái.
Đồng tử chủ nhiệm co rút, siết chặt thanh sắt không cho cô giật mất vũ khí của mình, nhưng ngay giây sau đó ông ta đã thấy một ống thép màu hồng từ bên phải quét tới.
“Bốp ——”
Ống thép giáng mạnh, đánh bay thanh sắt trong tay chủ nhiệm, khiến nó đập mạnh lên mặt bàn. Mặt bàn nứt vỡ. Cùng lúc đó, thân hình béo ục ịch của chủ nhiệm cũng bị đánh văng, va vào mặt bàn, khiến nó tan thành từng mảnh.
“Rầm!”
“Ầm ầm ——”
Chủ nhiệm bị một cước đá văng tới cửa sổ, lớp mỡ trên người rung lên bần bật, ông ta giơ tay lau máu trên mặt, cười một cách độc ác: “Ban đầu còn định để cô chết nhẹ nhàng một chút, ai ngờ cô ta lại không biết điều như vậy, vậy thì tôi sẽ từ từ hành hạ cô ta…”
“Rẹt ——”
Ống thép quét qua tường, để lại một vết cắt sâu.
Giọng nữ nhẹ nhàng cũng vang lên: “Tôi cũng nghĩ vậy đó, chủ nhiệm à, chúng ta đúng là tri kỷ mà!”
Chủ nhiệm: “…”
Chủ nhiệm lại lao về phía Ngân Tô.
“Keng!”
Ống thép đập mạnh vào thanh sắt, thanh sắt trong tay chủ nhiệm gãy đôi… Không, không phải là gãy, mà là bị chém đứt làm đôi.
Ngân Tô phát hiện ra chủ nhiệm cũng giống quản lý béo trước đó của cô, dù thân hình tròn vo như quả bóng cũng chẳng hề ảnh hưởng đến tốc độ phản ứng hay sự linh hoạt của ông ta.
Điểm khác với quản lý là cơ thể của chủ nhiệm càng đánh càng trở nên cứng rắn, đánh lên người ông ta, rõ ràng là da thịt, nhưng lại có cảm giác như đang đập vào sắt thép.
“Ha ha ha… Chỉ dựa vào cô mà muốn giết tôi ư!”
Chủ nhiệm có sự tự tin đến mức tối đa —— Dù thực ra ông ta cũng chẳng gây được tổn hại gì cho Ngân Tô mà ngược lại, bản thân còn xuất hiện không ít vết thương.
“Keng ——”
“Rầm rầm ——”
Hầu như không có món đồ nào trong văn phòng thoát khỏi số phận bị phá hủy, bóng dáng hai người di chuyển nhanh như chớp, để lại những vệt tàn ảnh mờ ảo.
Máu trên người chủ nhiệm càng lúc càng nhiều, gần như sắp biến thành một khối máu thịt.
Thế nhưng ông ta dường như không cảm nhận được đau đớn, vẫn cứ liều mạng lao về phía Ngân Tô.
Quái vật tóc lặng lẽ không một tiếng động bò lên trần nhà, lúc này nó chẳng làm gì cả, chỉ nằm đó nhìn xuống.
Phía dưới, Ngân Tô túm lấy chút tóc ít ỏi còn sót lại trên đầu chủ nhiệm, đập thẳng đầu ông ta vào tường, tường lập tức lõm xuống tạo thành một cái hố nhưng đầu của chủ nhiệm lại chẳng hề hấn gì.
“Wow, đầu chủ nhiệm cứng thật đấy!”
Tuy đầu không sao nhưng chủ nhiệm vẫn choáng váng trong nửa giây. Ông ta trở tay tóm lấy cổ tay Ngân Tô, định quật cô xuống đất.
Ai ngờ không tóm trúng tay mà lại tóm phải một vật lạnh buốt… Ống thép?
“A!”
Chủ nhiệm gào lên thảm thiết, trơ mắt nhìn bàn tay mình bị cắt mất một nửa. Sau tiếng hét, gương mặt chủ nhiệm trở nên dữ tợn, mặc kệ vết thương ở tay, lại lao đến tóm lấy Ngân Tô.
Ngân Tô bật dậy, nhảy sang một bên, chủ nhiệm lăn một vòng dưới đất, bàn tay còn lành lặn của ông ta tóm được cổ chân Ngân Tô.
“Chậc…”
Ông ta nghe thấy một tiếng 'chậc' nhỏ đầy ghét bỏ.
Một luồng gió vụt qua đỉnh đầu ông ta, chủ nhiệm vừa ngẩng mặt lên liền trông thấy ống thép sáng lạnh đang bổ thẳng vào mặt ông ta.
Chủ nhiệm vội buông Ngân Tô ra, cơ thể lăn tới cạnh tường, va mạnh vào tường rồi mới dừng lại. Chống tay xuống đất, ông ta đột nhiên bật dậy, vòng ra sau lưng Ngân Tô rồi lao tới nhanh như đạn pháo.
Ngay lúc sắp đâm trúng, một thứ đen ngòm như mực từ trên trần nhà rủ xuống, trực tiếp chặn lại trước thân hình ông ta.
Không kịp hãm lại, chủ nhiệm đâm thẳng vào cái ‘tấm màn’ đen ấy.
‘Tấm màn’ lập tức như có sự sống, bắt đầu quấn chặt lấy người ông ta.
Chủ nhiệm ra sức vùng vẫy thoát ra, nửa người đã thoát được ra ngoài, cố nắm lấy một vật gì đó bên cạnh để kéo cả thân mình ra khỏi đó.
Thế nhưng dù có cố gắng thế nào, nửa người dưới của ông ta cứ như bị dính chặt bên trong, trừ phi chặt đôi người ra, nếu không thì đừng hòng thoát ra ngoài.
Thứ này là cái quái gì vậy…