812. Chương 812: Nhà máy chế tạo người đồng (30)

Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta

Chương 812: Nhà máy chế tạo người đồng (30)

Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 812 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bên ngoài cánh cửa, phó chủ nhiệm đặt tay lên vai một NPC mặc đồng phục nhưng không đeo thẻ công tác. Hai người nhìn nhau chằm chằm. Từ bên trong vọng ra những tiếng động ầm ĩ, va đập liên hồi, không rõ chuyện gì đang xảy ra.
Mỗi lần NPC định nhúc nhích đều bị phó chủ nhiệm giữ lại, khiến hai người cứ thế giằng co ngay bên ngoài cửa. Không biết bao lâu sau, NPC nghe thấy bên trong không còn tiếng động nào nữa. Một lát sau, cánh cửa phòng bật mở.
Căn phòng bên trong trông như vừa trải qua một trận càn quét dữ dội, đồ đạc không còn nguyên vẹn món nào. Trên tường, dưới đất chi chít những vết lõm sâu. Còn chủ nhiệm của cô ta thì đang gục trong vũng máu, đôi mắt trợn trừng chất chứa vẻ không cam tâm.
Người công nhân mặc đồng phục bước ra từ bên trong, một tay đút túi, tay kia cầm một thanh thép nhỏ còn vương máu. Cô đi tới, ngước mắt nhìn về phía bọn họ, rồi nở một nụ cười rạng rỡ.
NPC sững sờ giây lát, sau đó cô ta nghe thấy người công nhân đối diện khẽ nói: “Giết cô ta.” NPC liếc nhanh qua, thấy bên cạnh vách tường có thứ gì đó màu đen đang tràn ra, trông giống hệt nấm mốc, sinh sôi cực nhanh.
NPC bản năng muốn thoát khỏi sự kiềm chế của phó chủ nhiệm. Đám nấm mốc đen đã bò đến ngay phía sau lưng cô ta, nhưng NPC bị phó chủ nhiệm giữ chặt không thể nhúc nhích, lộ rõ vẻ tuyệt vọng.
Nhưng ngay lúc này, cô ta cảm thấy tay phó chủ nhiệm đột nhiên nới lỏng. NPC vốn đã định buông xuôi, lập tức né sang một bên. Quay đầu lại, NPC thấy ngực phó chủ nhiệm bị một lưỡi dao đen sắc bén đâm xuyên, vẻ mặt cô ta vừa khó tin vừa phẫn nộ.
“Cô…”
“Phó chủ nhiệm, sao cô lại có thể tin tôi chứ.” Ngân Tô vẫy tay với phó chủ nhiệm: “Lần sau đừng ngây thơ như vậy nữa nhé.”
Sắc mặt phó chủ nhiệm bỗng chốc trở nên dữ tợn hơn, thân thể ngã chúi về phía trước. Khi lưỡi dao đen kịt sắc bén rút khỏi cơ thể, cô ta liền quay người bỏ chạy. NPC nhìn đám nấm mốc đen đuổi theo, rồi lao vào tấn công phó chủ nhiệm ở phía cuối hành lang.
Cô ta khó nhọc nuốt khan một tiếng, quay đầu nhìn cô gái đang đứng tựa cửa. Cô gái vẫy tay với cô ta, giọng nói dịu dàng đến lạ: “Lại đây.”
Con đường duy nhất để ra ngoài giờ đã bị đám nấm mốc kỳ dị và phó chủ nhiệm chặn kín…
Không còn lựa chọn nào khác. Cô ta lê những bước chân nặng nề, đi về phía cô gái kia.
“Tôi… Tôi không biết gì hết.”
“Tôi đã nói rồi mà, tôi sẽ cảm ơn cô đàng hoàng.” Ngân Tô khoác tay lên vai NPC, “Cô tên là gì?”
“Tiểu… Tiểu Đào.”
“Ừ, Tiểu Đào.” Ngân Tô dẫn cô ta vào trong phòng: “Từ giờ trở đi, cô chính là phó chủ nhiệm.”
“… Hả?”
Hiển nhiên Tiểu Đào bị ‘món quà bất ngờ’ này làm cho choáng váng. Phó chủ nhiệm đấy… Bình thường cô ta chỉ là một nhân vật đóng vai trò thư ký cho chủ nhiệm, phải nghe lời sai bảo, làm những công việc phức tạp nhưng chẳng có chút quyền lợi nào.
Tiểu Đào nuốt khan: “Phó chủ nhiệm… Cô ta…”
Ngân Tô: “Cô ta sắp chết rồi, cô có muốn thay thế cô ta không?”
“Tại… Tại sao chứ?” Tiểu Đào không hiểu, tại sao cô lại muốn mình làm phó chủ nhiệm?
“Đừng hỏi nhiều tại sao như vậy, biết ít thì sống lâu.” Ngân Tô bóp cằm Tiểu Đào, buộc cô ta phải nhìn ra ngoài cửa: “Cô muốn đi theo vết xe đổ của cựu phó chủ nhiệm sao?”
Lúc này, phó chủ nhiệm đã bị đám nấm mốc kia hoàn toàn bao vây, chỉ còn mỗi cái đầu là lộ ra ngoài, nấm mốc đang chậm rãi nuốt chửng từng chút một.
“…”
“Hiểu rồi chứ?”
Tiểu Đào gật đầu. Quái vật tóc nhanh chóng quay lại, đưa tấm thẻ công tác màu xanh cho Ngân Tô. Ngân Tô tự tay ghim tấm thẻ lên bộ đồng phục của Tiểu Đào: “Tôi có thể cho cô làm phó chủ nhiệm thì cũng có thể khiến cô trở thành cựu phó chủ nhiệm. Cho nên, tuyệt đối đừng phản bội tôi.”
“Không… Không đâu.”
“Ngoan lắm.” Ngân Tô buông cô ta ra, “Cô từng đi theo cựu chủ nhiệm, chắc phải biết quy trình chế tạo người đồng ở đâu chứ?”
“Quy trình chế tạo người đồng?”
“Không biết sao?”
“Biết… Biết ạ.”
Tiểu Đào vội vã đi tới góc sâu nhất trong văn phòng, tìm thấy một cơ quan rồi nhấn mở cánh cửa ngầm.
Ngân Tô đi theo vào, phát hiện không gian phía sau cửa ngầm cũng rất rộng, hơn nữa so với khu văn phòng bên ngoài thì nơi này được trang bị đầy đủ hơn nhiều. Rõ ràng đây mới là nơi làm việc thường ngày của chủ nhiệm.
Ngân Tô kéo ghế ngồi xuống. Tiểu Đào lục lọi trong chiếc tủ cạnh đó một lúc, rồi lấy ra một tập tài liệu đưa cho Ngân Tô.
【Quy trình chế tạo người đồng · Phiên bản thứ 13.】
“Đây là phiên bản mới nhất sao?”
Tiểu Đào hơi kinh ngạc, dường như không ngờ Ngân Tô lại biết cả chuyện này. Cô ta vội vàng gật đầu: “Vâng, đây là quy trình chế tạo mới nhất của nhà máy hiện giờ.”
“Còn mấy phiên bản trước đâu? Lấy cho tôi xem thử.”
Tiểu Đào lập tức chạy tới kệ sách gần đó lục tìm, lôi ra từ nhiều góc khác nhau, cuối cùng đặt trước mặt Ngân Tô từ bản 1 đến bản 12, không thiếu một bản nào.
Ngân Tô: “…”
Tốt lắm, ngay cả bọn quái vật cũng hiểu đạo lý không nên bỏ tất cả trứng vào cùng một giỏ.
Ngân Tô so sánh một lượt, nhận ra mỗi lần cập nhật quy trình đều có đôi chút khác biệt, nhưng ba bước quy trình chính vẫn không thay đổi. Lý do lần trước cô thất bại là vì thiếu mất một bước then chốt – một loại sáp đặc chế, dùng để bảo vệ vật liệu. Nếu không được phủ lớp sáp này, vật liệu sẽ không chịu nổi nhiệt độ cao mà lập tức bị nung chảy.
Ngân Tô xem bản quy trình chế tạo phiên bản thứ 13 trước mặt, ngón tay đặt trên mu bàn tay, ngón cái gõ gõ nhẹ. “Cô có biết ông chủ đang ở đâu không?”
“Gần đây ông chủ không có mặt ở xưởng.” Tiểu Đào lập tức trả lời.
Ngân Tô không còn lấy làm lạ nữa, “Ồ, thế khi nào ông chủ quay lại?”
“Không biết…” Tiểu Đào ngập ngừng một lát, rồi như sực nhớ ra điều gì đó: “Chắc chắn sẽ quay về vào giải thi đấu người đồng, ông chủ phải đích thân bình chọn.”
“Cô biết văn phòng của ông chủ ở đâu không?”
“Biết, tôi thường mang tài liệu đến đó giúp chủ nhiệm.”
Ngân Tô nắm lấy tay Tiểu Đào, vẻ mặt vô cùng hài lòng: “Tôi biết ngay việc giữ cô lại là quyết định đúng đắn mà. Mong là cô sẽ luôn hữu dụng như thế này.”
Tiểu Đào lại chẳng thấy vui chút nào, lắp bắp hỏi: “Nếu… Nếu như không còn hữu dụng thì sao?”
“Nếu không còn hữu dụng thì tất nhiên sẽ giống như cựu phó chủ nhiệm và cựu chủ nhiệm rồi.” Ngân Tô buông tay cô ta ra, tựa lưng vào ghế, xoay ghế nửa vòng, cô mỉm cười chăm chú nhìn cô ta: “Rác rưởi thì nên nằm yên trong thùng rác.”
Trước mắt Tiểu Đào lập tức hiện lên gương mặt chết không nhắm mắt của chủ nhiệm và phó chủ nhiệm. Không… Cô ta không muốn trở thành như vậy.
Tiểu Đào rũ mắt xuống, khẽ nói: “Tôi… Tôi sẽ hữu dụng.”
“Ừm, tôi tin cô.” Ngân Tô đứng dậy, “Đi thôi, dẫn tôi đến văn phòng của ông chủ.”
***
Liễu Nhạn Lai và Ninh Phồn đi qua hành lang tối tăm, đẩy cánh cửa khép hờ, một căn phòng ngổn ngang hiện ra trước mắt hai người. Liễu Nhạn Lai quay đầu hỏi Ninh Phồn: “Cô chắc chắn đây là văn phòng của chủ nhiệm chứ?”
Ninh Phồn mở tấm bản đồ trong tay, xác nhận lại lần nữa: “Chính là chỗ này.” Đây là tấm bản đồ khu nhà máy mới mà Chung Đạt và Phong Trường Đình vừa nhận được hôm nay sau khi hoàn thành một nhiệm vụ phụ. Trên bản đồ ghi chú rất chi tiết, bao gồm cả vị trí cụ thể của văn phòng chủ nhiệm và văn phòng của chủ nhà máy.
Ai ngờ lúc bọn họ tìm tới lại thấy cảnh tượng này. Nếu bản đồ không sai… Liễu Nhạn Lai: “Chẳng lẽ… Là cô ấy làm?”
Ninh Phồn liếc nhìn căn phòng một lượt, trong phòng rõ ràng có dấu vết của một trận đánh nhưng lại không hề có máu…