815. Chương 815: Nhà máy chế tạo người đồng (33)

Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta

Chương 815: Nhà máy chế tạo người đồng (33)

Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 815 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Về việc rốt cuộc thi thể Trần Nghĩa bị NPC xử lý hay anh ta vẫn còn sống, người chơi không có câu trả lời chắc chắn.
Nhưng họ buộc phải xử lý theo hướng xấu nhất, chính là Trần Nghĩa chưa chết.
Hiện tại Ngân Tô đã là chủ nhiệm nên không còn phải lo lắng về việc xuất hiện ở nhà máy ngoài giờ làm nữa.
Tối nay cô dự định sẽ đi tìm sáp đặc biệt, nguyên liệu quan trọng nhất để chế tạo người đồng, vì thế cô cũng không vội rời đi mà ở lại để quan sát nhóm người xui xẻo này.
Chuyện của Trần Nghĩa khiến cả đội vô cùng hoang mang, may mà nhờ khả năng lãnh đạo của Ninh Phồn và Liễu Nhạn Lai, mọi người nhanh chóng ổn định lại.
Bọn họ tạm thời gác lại chuyện của Trần Nghĩa, lấy những túi hồ sơ tìm được trong văn phòng chủ nhiệm ra và bắt đầu phân tích.
Ninh Phồn liếc nhìn Ngân Tô vài lần một cách cố ý, nhưng Ngân Tô khi thấy những túi hồ sơ đó lại không hề tỏ ra bất ngờ hay tò mò.
Điều đó chứng tỏ những túi hồ sơ này chắc chắn là do cô cố tình để lại trên bàn làm việc...
Nhiều người nhiều sức, đã nhanh chóng có người phát hiện ra thứ tự sắp xếp của các túi hồ sơ, từ đó tìm thấy phiên bản mới nhất của quy trình chế tạo người đồng.
Sau khi xác nhận được quy trình, họ chờ đến thời điểm thích hợp để hành động. Trước tiên, họ sẽ đi lấy vật liệu đã cất giấu rồi bắt đầu thực hiện kế hoạch.
Ngân Tô thả Đại Lăng đi cùng quái vật tóc để lấy vật liệu cô đã để lại trong ký túc xá.
Có quái vật tóc đi cùng, Ngân Tô không lo đứa nhóc hoang dã kia sẽ bỏ trốn giữa chừng.
“Sao cô ta lại đi cùng với chúng ta?”
“Cô ấy lợi hại như vậy, đi cùng không phải tốt hơn sao?”
“Cô ta đâu có quan tâm sống chết của chúng ta… Ai biết được có phải định biến chúng ta thành bàn đạp không.”
“…”
“Chị Ninh Phồn, sao cô ấy lại đi theo chúng ta vậy?” Ngụy Nguyên Dao bước tới cạnh Ninh Phồn, lén liếc nhìn về phía sau hai lần.
“Chắc là cũng muốn đến nhà máy thôi.” Ninh Phồn đáp.
Ngụy Nguyên Dao xoa xoa cánh tay: “Cô ấy đi sau chúng ta như vậy có chút… kỳ lạ.”
Giọng nói lạnh nhạt, không chút cảm xúc của Phong Trường Đình vang lên từ phía sau: “Chính vì cô ấy đi phía sau nên chúng ta mới an toàn.”
Ngụy Nguyên Dao chưa từng tiếp xúc với Phong Trường Đình, nhưng những hành động trước đây của cô đã khiến cô ấy khá e dè.
Cộng thêm khoảng thời gian này cô cứ xuất quỷ nhập thần, gần như chẳng mấy khi lộ diện, nên đương nhiên Ngụy Nguyên Dao cảm thấy cô ấy rất khó gần... Hay nói đúng hơn, cô ấy hơi sợ Phong Trường Đình.
“A!”
Lý Lị đang đi sát mép phải của đội bỗng hét lên một tiếng, va vào Hoàng Trí Vũ đang đi cạnh cô.
Hoàng Trí Vũ vốn đã không ổn định về tinh thần, bị Lý Lị va vào, anh ta bất ngờ đẩy mạnh cô ra.
“Bốp!”
Đầu Lý Lị đập mạnh vào bức tường cạnh đó, cơ thể cô đột nhiên cứng đờ rồi đổ ập xuống, không còn chút động tĩnh nào.
Biến cố bất ngờ này khiến cả đội khựng lại.
【Không được tham gia Giải thi đấu người đồng.】
Quy tắc tử vong chậm rãi hiện lên cạnh thi thể Lý Lị.
Chết… Chết rồi sao?
“Lý Lị?”
Ngụy Nguyên Dao định đỡ Lý Lị dậy nhưng cơ thể vốn trông có vẻ gầy yếu kia giờ lại nặng đến bất ngờ.
Phong Trường Đình với Thẩm Thập Cửu cùng bước tới kiểm tra: “Đã bị hóa thành người đồng rồi.”
Hoàng Trí Vũ ngơ ngác nhìn chằm chằm vào bàn tay mình, một lúc sau mới ngẩng đầu nhìn mọi người xung quanh, liên tục lắc đầu: “Không… Không phải tôi, tôi chỉ… Tôi không dùng sức, thật đấy, tôi thật sự không dùng sức mà. Tôi không biết tại sao cô ta lại như vậy. Mấy người nhìn tôi làm gì? Không phải tôi giết cô ta!!”
Giọng Hoàng Trí Vũ cao vút, rõ ràng không ai lên tiếng, vậy mà anh ta lại bịt chặt tai mình: “Không phải tôi! Tôi đã nói rồi, không phải tôi! Không liên quan đến tôi, là cô ta tự chết…”
Bỗng nhiên, Hoàng Trí Vũ ôm đầu, hất tung những người xung quanh rồi lao vào bóng tối phía trước: “Không phải tôi! Không phải tôi!!”
Liễu Nhạn Lai lập tức đuổi theo, hai người một trước một sau, nhanh chóng biến mất vào màn đêm.
Một lúc sau, Liễu Nhạn Lai quay về một mình, vẻ mặt nghiêm trọng, lắc đầu với mọi người: “Không đuổi kịp rồi.”
Rõ ràng anh ta đã thấy Hoàng Trí Vũ chạy về hướng đó, nhưng vừa rẽ qua thì người đã biến mất không dấu vết.
Liễu Nhạn Lai biết rằng vào lúc này tốt nhất không nên tách rời khỏi đội nên anh ta lập tức quay lại.
“Chẳng lẽ Trần Nghĩa thật sự chưa chết?”
“Biết đâu ban ngày Lý Lị đã phạm phải quy tắc nào khác thì sao?”
“Sao có thể chứ, cô ấy luôn đi cùng chúng ta, việc mọi người làm đều giống nhau. Nếu đúng là như vậy, chẳng phải chúng ta cũng xong đời rồi sao?”
“Cái thẻ công tác này thật sự không có vấn đề gì sao? Chẳng phải có một quy tắc nói là không được lấy thẻ của người khác sao?”
Phong Trường Đình, người có kinh nghiệm, nói: “Nguy hiểm khi cầm nhầm thẻ công tác của người khác không phải kiểu như thế này.”
Lý Lị chết, Hoàng Trí Vũ bỏ chạy.
Nhiệm vụ tối nay còn chưa bắt đầu đã tổn thất hai người chơi, khiến đầu mỗi người như bị phủ một tầng mây đen nặng nề.
Ngụy Nguyên Dao nặng nề đặt thi thể Lý Lị xuống đất, vừa định mở miệng nói gì đó, khóe mắt vô tình liếc thấy phía xa, cả người bỗng như bị đông cứng lại: “Đó… đó là cái gì vậy?”
“Cái gì?” Thẩm Thập Cửu đứng cạnh Ngụy Nguyên Dao nhìn theo hướng mắt cô, “Cô thấy gì sao?”
Ngụy Nguyên Dao kinh ngạc: “Cậu không nhìn thấy sao? Ngay bên kia kìa…”
Thẩm Thập Cửu lại nhìn thêm vài lần, chỉ thấy một khoảng tối đen như mực, lắc đầu: “Không, chẳng có gì cả.”
“Có cái gì thế?”
“Không thấy gì cả…”
“Tôi cũng không thấy.”
Ninh Phồn cũng liếc nhìn về phía đó nhưng không trông thấy bất kỳ thứ gì.
Ngay lúc đó, Ninh Phồn nghe thấy giọng Ngụy Nguyên Dao vang lên lần nữa: “Là… là người, người đồng, là người đồng!!”
Ngay khi giọng Ngụy Nguyên Dao vừa dứt, trong tầm mắt của Ninh Phồn, người vừa rồi vốn không nhìn thấy gì, bỗng nhiên hiện ra bóng dáng của một người đồng.
***
***
Ngân Tô, trước khi Ngụy Nguyên Dao nói ra hai chữ ‘người đồng’, cũng chẳng nhìn thấy gì cả. Nhưng cô cảm nhận được một loại ‘ánh mắt dõi theo’.
Ngay sau khi Ngụy Nguyên Dao dứt lời, cô liền trông thấy người đồng ở cách đó không xa.
Không chỉ một con…
Chúng đi song song với nhau, tiến về phía họ.
Bước chân không nhanh không chậm, thậm chí còn có vẻ nhàn nhã.
Thế nhưng ngay khi tất cả mọi người đều nhìn thấy chúng, đám người đồng lập tức từ bỏ vẻ ‘nhàn nhã’ đó mà điên cuồng lao thẳng tới.
Khoảng cách vốn dĩ đã chẳng xa, lúc này chúng đột nhiên tăng tốc lao tới khiến mọi người chưa kịp chọn là nên chạy trốn hay ứng chiến thì đã bị cuốn vào trận chiến.
Những người chơi mới, thể lực kém, lại không có kỹ năng phòng thân, giờ chỉ có thể luồn lách hỗn loạn giữa đám người đồng, tìm cơ hội là lập tức thoát khỏi chiến trường, trốn vào trong màn đêm.
“A…”
Một người đàn ông đeo kính bị con người đồng húc ngã xuống đất, muốn gượng dậy nhưng phát hiện toàn thân không còn chút sức lực nào.
Ngay khi anh ta nghĩ mình chết chắc rồi thì động tác của con người đồng bỗng nhiên khựng lại.
Giây tiếp theo, một bàn tay từ bên cạnh vươn tới, kéo mạnh anh ta sang một bên.
Con người đồng đang bất động lại cử động, bàn tay lao tới sượt qua sát tai anh ta.
Cơ thể anh ta xoay vòng rồi bị quăng sang một bên, đập mạnh vào tường mới dừng lại.
Toàn thân đau nhức như bị đập vỡ, người đàn ông gắng gượng dùng cả tay lẫn chân bò dậy, vừa chạy tới nơi an toàn, vừa ngoái đầu nhìn lại. Hóa ra là Phong Trường Đình đã thế chỗ anh ta, ngăn cản con người đồng kia.
Con người đồng lúc này đang giận dữ giơ cả hai tay lên, dùng tay làm búa, giáng mạnh xuống Phong Trường Đình.
Thân hình Phong Trường Đình lóe lên một cách quỷ dị, chớp mắt đã xuất hiện bên sườn con người đồng, tung một cú đá thẳng vào phần hông của nó.
Cơ thể con người đồng cứng rắn đến kinh người, cú đá của Phong Trường Đình chỉ khiến nó loạng choạng một chút, hoàn toàn không gây ra thương tổn thực sự nào.