819. Chương 819: Thoát khỏi nhà máy người đồng (37)

Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta

Chương 819: Thoát khỏi nhà máy người đồng (37)

Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 819 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau khi Ninh Phồn thoa xong loại thuốc mỡ đặc hiệu, vết thương đã ngừng chảy máu, nhưng đáng tiếc, vết thương quá sâu, cần thời gian để hồi phục.
Đinh Tư Hàm rụt rè hỏi: “Họ… bọn họ không sao chứ?”
Vết thương bớt đau nhức, tâm trạng Ninh Phồn cũng đã bình tĩnh hơn nhiều: “Bọn họ đều là người chơi có kinh nghiệm, không dễ chết như vậy đâu.”
Cô ấy lại lấy ra một lọ thuốc thông thường ném qua: “Uống đi, tranh thủ bổ sung thể lực, không nên ở đây quá lâu.”
Đinh Tư Hàm luống cuống đón lấy lọ thuốc: “Cảm… cảm ơn.”
Bị những người đồng truy sát, tinh thần căng thẳng tột độ, Đinh Tư Hàm ôm gối co ro ngồi trong góc, ánh sáng đèn pin chiếu vào mấy người đồng ở gần đó, tạo ra những bóng đổ kỳ quái.
Cô ấy nhìn chằm chằm vào những cái bóng đó, bỗng nhận ra mấy cái bóng kia bắt đầu biến dạng, như thể chúng đang sống dậy…
Những cái bóng liên tục xoắn vặn, giống như ánh nến chập chờn.
Cùng lúc đó, những người đồng kia cũng bắt đầu giơ tay, nhấc chân… Bóng và người đồng đan xen vào nhau, tiến về phía cô ấy…
“Á!”
Đinh Tư Hàm giật mình mở choàng mắt, nhưng xung quanh hoàn toàn tối đen, chẳng thấy gì cả.
Nỗi sợ hãi còn sót lại khiến Đinh Tư Hàm thở hổn hển, tim đập thình thịch như trống trận.
Bóng tối càng khiến Đinh Tư Hàm càng thêm sợ hãi, cô ấy đưa tay dò dẫm: “Ninh… Ninh Phồn tiểu thư?”
Đinh Tư Hàm nhanh chóng chạm phải một thứ gì đó nhưng không phải là làn da người quen thuộc mà là một thứ lạnh ngắt của kim loại… Kim loại? Đồng… người đồng!?
Đinh Tư Hàm dần quen với bóng tối, mơ hồ nhìn thấy trước mặt mình là một bóng dáng cao lớn.
Nó thiếu một cánh tay, nhưng rất cao… rất cao, đứng sừng sững trước cô ấy như một ngọn núi nhỏ.
Đinh Tư Hàm cảm nhận được áp lực chưa từng thấy.
Nỗi sợ khiến cơ thể cô cứng đờ, không thể cử động, cô chỉ biết ngước mắt nhìn bóng dáng khổng lồ trước mặt.
Chạy… Mau chạy!
Sao lại không thể cử động…
Nước mắt Đinh Tư Hàm ứa ra, tứ chi vẫn cứng đờ.
Người đồng bị mất một tay bắt đầu di chuyển, cúi người xuống, càng đến gần, cô càng nhìn rõ khuôn mặt nó.
Đó là một khuôn mặt lởm chởm những vết lõm, mắt phải và phần má bên phải giống như bị nung chảy, nửa bên kia cũng rất thô ráp.
Các nét trên khuôn mặt người đồng rất mơ hồ, nhưng cô lại có cảm giác… Khuôn mặt đó giống hệt mình.
“Á ——”
Tóc Đinh Tư Hàm bị người đồng túm lấy, cô thét lên một tiếng, đồng thời phát hiện cơ thể mình cuối cùng cũng có thể cử động.
Cô vung tay đấm vào người đồng nhưng chẳng có tác dụng gì.
Người đồng kéo tóc cô, kéo lê cô trên mặt đất.
Không biết nó muốn kéo cô đi đâu, mông cọ xuống mặt đất, đau rát như bị lửa thiêu.
“Á á á ——”
Đau quá… cứu tôi… ai cứu tôi với!!
Không… sẽ không có ai đến cứu cô.
Cô sẽ chết.
Sẽ chết dưới tay người đồng này.
Nhưng cô không muốn chết… cô còn trẻ như vậy.
Gia đình cô, bạn bè cô… cô không nỡ bỏ một ai, sao có thể chết ở đây được.
Cô không thể chết… không thể chết!
Ý chí sinh tồn mạnh mẽ khiến Đinh Tư Hàm bình tĩnh trở lại. Cô một tay che đầu, một tay mò mẫm trong quần áo.
Ở đâu… ở đâu rồi! Cô nhớ rõ là để trong túi mà, sao giờ không thấy, nhanh lên, nhanh lên… Á! Chạm được rồi!
“Rắc rắc…”
Cô rút ra một lưỡi dao chỉ bằng ngón tay.
Lưỡi dao nhỏ như vậy không thể gây ra bất kỳ tổn thương nào cho người đồng.
Đinh Tư Hàm cũng không định tấn công người đồng, cô chạm tới mái tóc của mình, may mà tóc dài, người đồng không túm được tận gốc, tạo không gian cho cô thao tác.
Lưỡi dao sắc bén, tóc dễ dàng bị cắt đứt.
Khi da đầu được giải phóng, cơ thể cô cũng dừng lại.
Đinh Tư Hàm ngay lập tức lăn sang một bên rồi đứng bật dậy, lao về phía trước. Trên đường đi, cô hình như va phải thứ gì đó, chắc cũng là người đồng, nhưng cô không có thời gian nhìn, trong đầu chỉ còn một ý nghĩ duy nhất.
Chạy về phía trước…
Chạy…
“Bịch!”
Chân Đinh Tư Hàm vướng vào vật gì đó, cả người ngã nhào về phía trước, đầu đập xuống đất, cảm giác choáng váng khiến cô mất khả năng hành động.
Đinh Tư Hàm lắc đầu, tay dò dẫm trên mặt đất, trong cơn hỗn loạn, cô chạm được đèn pin, còn chạm vào cả một cổ chân tỏa hơi ấm…
Cô bật đèn pin, chiếu ra sau.
Vô số bóng người đồng bị tia sáng kéo dài ra thành những hình thù nhỏ dài, cảnh tượng này y hệt như trong cơn ác mộng cô từng thấy…
Nhưng những cái bóng không bị biến dạng, người đồng cũng không cử động… không, vị trí của chúng dường như đã thay đổi, chúng đứng quá gần cô!
Nó đâu… con quái vật đâu rồi?
Sao không thấy, nó trốn đâu mất rồi!
Đinh Tư Hàm không biết ánh sáng có đang kìm hãm chuyển động của người đồng hay không, nhưng không có quái vật nào tiến gần đến cô.
Cô chống tay xuống đất, lùi về sau, một tay chiếu đèn về phía đó, tay còn lại lần theo cổ chân ấm áp, rồi lên đùi, eo… vai…
“Ninh tiểu thư! Ninh Phồn… Ninh Phồn, cô tỉnh lại đi!” Đinh Tư Hàm lắc mạnh Ninh Phồn: “Mau tỉnh lại!!”
Cô nhìn thấy những cái bóng bắt đầu biến dạng, lắc lư như trong mơ, những người đồng đứng im như robot gỉ sét bắt đầu cử động tay chân, tiến về phía cô.
“Ninh Phồn! Nếu cô không tỉnh, chúng ta sẽ chết mất!!” Giọng Đinh Tư Hàm run rẩy đầy tuyệt vọng.
Những người đồng bắt đầu di chuyển chầm chậm, nhưng rồi chúng nhanh chóng hành động trơn tru, tốc độ càng lúc càng nhanh.
Tiếng hét của Đinh Tư Hàm không nhận được bất kỳ sự hồi đáp nào.
Người đồng ở hàng đầu đã tiến đến trước mặt cô, cô vô thức giơ tay che trước đầu: “Á ——”
Vai cô hơi chìm xuống, cơ thể bị kéo ra sau, rơi vào một vòng tay ấm áp.
Vô số ánh sáng phát quang phát ra, như pháo hoa bùng cháy, ánh sáng nhanh chóng lao vào đám người đồng.
Ánh sáng va vào thân người đồng nổ lách tách, bước chân của chúng bị chặn lại.
“Phụt ——”
Sau gáy Đinh Tư Hàm nóng ran, mùi máu bốc lên tận mũi.
“Ninh Phồn, Ninh Phồn cô đừng chết! Nếu cô chết, tôi cũng sẽ chết… Huhuhu…”
“Đứng dậy!”
Đinh Tư Hàm vừa khóc vừa bò lên, Ninh Phồn chống tay đứng sang bên rồi trực tiếp treo mình lên người cô.
Chân Đinh Tư Hàm cũng mềm nhũn, hai người suýt nữa lại ngã xuống đất.
“Nếu cô không chạy nổi, chúng ta thật sự sẽ chết.”
“Không… không được!” Nghe đến chuyện sắp chết, Đinh Tư Hàm bỗng lấy lại sức mạnh, đỡ Ninh Phồn lên.
Ninh Phồn chạm tới cửa kho, Đinh Tư Hàm lập tức dìu cô chạy ra ngoài.
Ánh sáng trong kho sắp tắt, những người đồng lại bắt đầu di chuyển, chúng sắp đuổi kịp rồi…
Đinh Tư Hàm nghe tiếng bước chân phía sau ngày càng gần, muốn chạy nhanh hơn nhưng bản thân cô không làm được, Ninh Phồn cũng vậy.
“Chúng ta có chạy thoát không…”
“Đi tiếp, đừng phát ra tiếng.”
“…”
Đinh Tư Hàm nén tiếng khóc, bám tường cố gắng tiến lên nhưng quá nặng… quá mệt, tứ chi gần như cạn kiệt sức lực.
“Ninh Phồn.”
Trong bóng tối vang lên một tiếng gọi khàn khàn.
Đinh Tư Hàm ngẩng đầu tìm kiếm, nhìn thấy ở góc tường chỉ cách vài bước chân, có một bóng người.
Người đó đang bước nhanh về phía bọn họ.