Chương 82: Trung học Lý Quang (35) - Trò Chơi Quy Tắc

Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta

Chương 82: Trung học Lý Quang (35) - Trò Chơi Quy Tắc

Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 82 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Các người chơi bắt đầu tìm cách loại bỏ NPC. Hiện tại, họ đã nắm khá nhiều quy tắc sai lệch, vì vậy chỉ cần lợi dụng chúng để đào thải các NPC là được.
Rõ ràng đám NPC cũng đang tìm cách dụ dỗ họ phạm lỗi. Cả hai bên đều muốn đối phương phải chết, nên chỉ có thể xem ai ranh mãnh hơn ai mà thôi.
Có lẽ vì chuyện đổi chỗ ngồi mà Ngân Tô đã đắc tội với các NPC, dẫn đến việc không ít NPC cố gắng dụ dỗ cô vi phạm quy tắc.
Tuy nhiên, Ngân Tô ngồi trong lớp suốt buổi sáng, bất cứ ai đến bắt chuyện đều bị cô tỏ thái độ: “Đừng làm phiền tôi học bài.”
***
Đám NPC bị tinh thần hiếu học của Ngân Tô làm cho “cảm động”. Sau hai tiết giằng co, cuối cùng họ nhận ra cô không dễ bị lừa nên đành phải bỏ cuộc.
Sau hơn nửa buổi sáng, thành quả ban đầu của các người chơi là lớp học đã bớt đi ba NPC.
Nhưng vẫn còn rất nhiều NPC khác, hoàn toàn không thể đào thải tất cả bọn họ chỉ trong một ngày.
“Bọn họ bị đổi chỗ, có lẽ vẫn có thể loại bỏ thêm được vài người nữa. Số lượng sẽ không nhiều như chúng ta tưởng đâu.” Lương Thiên Dậu động viên những người còn lại: “Mọi người đừng nản lòng, chúng ta vẫn còn thời gian.”
“Nếu những gì cô ta nói là sai thì sao?” Vạn Trạch Vũ cảm thấy không ổn, lên tiếng hỏi: “Không phải Tống tiểu thư đã nói rằng nếu giết NPC thì những NPC đó sẽ biến thành quỷ và tìm đến chúng ta vào ban đêm sao?”
Đào thải NPC với quy mô lớn như vậy, bọn họ không thấy rất mạo hiểm sao?
Rõ ràng Lưu Thắng Lợi cũng không hoàn toàn tin tưởng Ngân Tô.
Cô ấy rất lợi hại, nhưng ai biết được cô có mưu tính gì với bọn họ không?
“Anh Lương, chúng ta thật sự phải tin lời cô ấy nói sao?”
“Ngay từ đầu các NPC đã cố gắng loại bỏ chúng ta rồi, tôi cảm thấy những gì cô ấy nói là đúng.” Mặc dù Lương Thiên Dậu không hoàn toàn tin tưởng Ngân Tô, nhưng anh ta vẫn phân tích tình hình mấy ngày qua: “Chúng ta phải cố gắng tránh tự mình ra tay mà dùng các quy tắc để đào thải bọn họ.”
Các NPC đều dụ dỗ bọn họ phạm lỗi chứ không đích thân động thủ.
Điều đó chứng tỏ rằng gián tiếp giết bạn cùng lớp sẽ không bị trừng phạt.
***
Tiết học thứ hai kết thúc, có động tĩnh truyền đến từ tòa nhà ký túc xá bên kia.
Kim Lộ đã chết.
Vẫn là nhảy từ sân thượng của tòa nhà ký túc xá xuống, giống hệt cái chết của La Hân Xảo, và cũng không thấy quy tắc tử vong xuất hiện.
Các người chơi nữ gần như đã chết hết, ngoại trừ Ngân Tô và Tống A Manh, Thôi Na và Viên Mộng ở cùng nhau đêm qua. Còn lại Tiêu Tú Lan và Kim Lộ đều ở một mình một phòng ký túc xá, không ai biết chuyện gì đã xảy ra với cô ấy.
Trong phó bản, Kim Lộ và Tống A Manh có quan hệ tốt nhất.
Tống A Manh nhìn người chơi mà hôm qua còn nói chuyện với mình, giờ đây đã lạnh ngắt nằm trên mặt đất. Dường như cô ấy cũng bị đả kích nặng nề, lý trí đang dần sụp đổ.
Cô ấy không biết mình có thể trụ được bao lâu nữa.
Kim Lộ từng nói rằng bọn họ không thể sống sót rời khỏi được phó bản này…
“Chắc chắn trong ký túc xá có quy tắc nào đó đang giết người.”
Vu Uẩn đột nhiên lên tiếng: “Trong giờ học không được ở lại ký túc xá.”
Mọi người vô thức nhìn về phía cậu.
Sau khi Đại hội Tuyên truyền Học tập kết thúc, Vu Uẩn không còn là cái đuôi nhỏ của Ngân Tô nữa.
Sự hiện diện của cậu cũng giảm đi rất nhiều. Không biết trong lúc họ không để ý, cậu đã làm gì và thu được manh mối gì.
Vu Uẩn vẫn giữ vẻ ngại ngùng đó. Bị mọi người nhìn chăm chú, cậu có chút không được tự nhiên, giọng nói cũng trầm hơn một chút: “Khi tôi nói chuyện với quản lý ký túc xá, anh ta đã đề cập đến điều này. Debuff có thể khiến người chơi chìm vào giấc ngủ sâu, bỏ lỡ thời gian lên lớp, sau đó đáp ứng điều kiện ở lại ký túc xá trong giờ học…”
Tiếp theo đó, quái vật hoặc quản lý ký túc xá có thể giết người.
Lương Thiên Dậu và Trần Phong liếc nhìn nhau, họ nhận thấy sự nghiêm trọng trong mắt đối phương.
Hiện tại, chỉ có Vu Uẩn và Ngân Tô là có thuốc từ nhân viên y tế, còn những người chơi khác không ai tìm được nhân viên y tế để lấy thuốc.
Có thể thấy rằng Vu Uẩn và Ngân Tô đều đang ở trong trạng thái rất tốt, hoàn toàn không có dấu hiệu bị ô nhiễm.
Phải tìm được nhân viên y tế càng sớm càng tốt!
Bằng không thì ai biết liệu người tiếp theo rơi vào giấc ngủ sâu không thể rời giường có phải là mình hay không?
Vu Uẩn vẫn không nói cho họ biết nơi nào có khả năng dễ nhận được nhiệm vụ của nhân viên y tế nhất, dù sao thì cũng là bọn họ đã xa lánh cậu trước.
***
Nhiệm vụ đào thải NPC được các người chơi đẩy mạnh nên tiến độ khá ổn, nhưng tiết học cuối cùng sáng nay đã xảy ra chút chuyện ngoài ý muốn: Vạn Trạch Vũ và Trương Chí Văn phát hiện sách của họ đã biến mất.
Không có sách sẽ bị giáo viên phạt quét dọn nhà vệ sinh.
Điều này chẳng qua chỉ để tăng thêm Debuff trên người bọn họ mà thôi. Các người chơi cũng đã biết chỉ cần không để ý đến những thứ trong nhà vệ sinh thì sẽ không ảnh hưởng quá nhiều.
Ngân Tô lại cảm thấy tác dụng của sách rất có thể không chỉ đơn giản như vậy đâu.
Vì các người chơi bị mất sách muốn lấy sách mới nhưng lại nhận được câu trả lời giống hệt khi tìm đồng phục: nhà trường không có sách dự phòng, học sinh phải tự giữ lấy sách của mình.
Không có đồng phục thì có kết cục gì?
Tất cả mọi người đều không dám hồi tưởng lại điều đó.
Tuy nhiên, có một bạn cùng lớp “tốt bụng” nói cho bọn họ biết: Có lẽ họ có thể tìm thấy những cuốn sách giáo khoa cũ của các đàn anh đàn chị khóa trước không dùng nữa trong thư viện.
Thư viện có thể là nơi tốt đẹp gì chứ?
Ai mà dám tùy tiện bước vào đó.
Huống chi lời nói của NPC chưa chắc đã đáng tin.
Người chơi mới Vạn Trạch Vũ không còn cách nào khác, chỉ có thể gửi gắm hy vọng vào vận may: “Dù sao thì cùng lắm là bị phạt quét dọn nhà vệ sinh thôi. Bây giờ chúng ta đã biết chỉ cần không để ý tới những thứ đó thì nhà vệ sinh sẽ không quá nguy hiểm.”
Chẳng biết từ lúc nào Ngân Tô đã đứng bên cạnh bọn họ, bất thình lình buông một câu: “Đặt hy vọng vào vận may rồi chết, thì không biết là may mắn hay là bất hạnh nhỉ?”
“!!!”
Cô ấy đi đứng không phát ra tiếng động sao?
Nhưng Ngân Tô nói xong liền rời đi, hoàn toàn không cho họ cơ hội hỏi han.
Trương Chí Văn nhìn bóng lưng Ngân Tô rời đi, nhíu mày, không lạc quan như Vạn Trạch Vũ: “Không đơn giản như vậy đâu.”
Đương nhiên không phải Vạn Trạch Vũ lạc quan, mà là anh ta không nghĩ ra cách nào khác. Bây giờ ngoài việc nghĩ như vậy thì anh ta còn có thể làm gì khác sao? Đi đến thư viện? Anh ta cũng không dám.
“… Anh đừng làm tôi sợ.”
“Tôi dọa cậu làm gì?” Trương Chí Văn thấp giọng nói: “Cậu thử nghĩ xem không có đồng phục sẽ có kết cục gì? Không phải lúc đầu không có đồng phục thì chỉ bị phạt quét dọn nhà vệ sinh thôi sao? Sau đó thì sao?”
Chuyện xảy ra vào tối thứ ba vẫn còn hiện rõ mồn một trước mắt họ.
Mỗi khi nhắm mắt, anh ta lại nhớ tới dáng vẻ lúc chết của cô gái búi tóc…
Vạn Trạch Vũ khóc không ra nước mắt: “Vậy phải làm sao bây giờ? Chẳng lẽ phải đi cướp sách của NPC sao?”
Trương Chí Văn nghĩ tới điều gì đó, quay trở lại lớp học xem qua chỗ ngồi của các NPC và người chơi đã chết.
Không có…
Không có sách giáo khoa các môn học chính ở những chỗ đó.
Sau khi NPC chết, sách giáo khoa cũng sẽ biến mất sao?
Vậy điều gì sẽ xảy ra nếu không có sách giáo khoa?
Việc Vạn Trạch Vũ và Trương Chí Văn làm mất sách đã cảnh báo cho tất cả những người chơi khác. Lỡ như sách của họ cũng bị mất thì sao?
Nhưng sách nhiều như thế, bọn họ cũng không thể lúc nào cũng mang theo hết bên người được, đúng không?
Cuối cùng, những người chơi còn lại quyết định mang theo sách giáo khoa của các môn học chính. Về phần Trương Chí Văn và Vạn Trạch Vũ bị mất sách, bọn họ cũng đành bất lực.
Trương Chí Văn vẫn đang suy nghĩ về khả năng đến thư viện.
Nếu Vạn Trạch Vũ đi cùng… có lẽ anh ta còn có thể sống sót rời khỏi thư viện.
Trương Chí Văn nhìn sang Vạn Trạch Vũ đang ngồi thẫn thờ trên ghế.
Cuối cùng, Trương Chí Văn vẫn không thể đánh mất chút lương tâm cuối cùng của mình. Anh ta không làm như vậy, cố gắng nghĩ cách tìm sách khác.