Chương 81: Trường Trung học Lý Quang (34)

Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta

Chương 81: Trường Trung học Lý Quang (34)

Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 81 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ngân Tô: “Ồ.”
Cô có vẻ không mấy hứng thú, cũng chẳng thèm liếc nhìn bọn họ một cái.
“…” Có lẽ không ngờ rằng Ngân Tô lại đáp lại như vậy, Lương Thiên Dậu đành nói tiếp: “Nó bỗng xuất hiện ngay giữa sân trường, là một chiếc bàn học, trên mặt bàn có một tờ bài thi.”
Cuối cùng Ngân Tô cũng tỏ ra chút hứng thú, quay đầu hỏi các anh: “Mọi người có thử ngồi không?”
Lưu Thắng Lợi: “Đương nhiên là không.”
“…”
Ngân Tô thu lại ánh mắt hứng thú của mình, vẻ mặt đó như thể đang ngầm nói: Bọn nhát gan.
“…”
“…”
“Quy tắc nói chỗ ngồi màu đỏ không an toàn, chúng tôi không dám ngồi bừa.” Lương Thiên Dậu giải thích: “Chúng tôi không đến quá gần nó, mà hình như nó cũng không có ý định tấn công… Cũng có thể là vì không ai trong nhóm chúng tôi ngồi xuống. Chỉ là chúng tôi muốn hỏi thử xem cô có gặp nó không?”
“Không gặp.”
Phần lớn thời gian tối qua cô đều ở tòa nhà dạy học, chỉ gặp vị giáo viên muốn mời cô tham gia kỳ thi đêm đó thôi, lúc trở lại còn được chủ nhiệm lớp đưa về, cô cũng không trông thấy cái chỗ ngồi màu đỏ gì đó.
Lương Thiên Dậu hỏi Ngân Tô, chủ yếu là vì cảm thấy cô có phong cách làm việc khá điên rồ, nếu nhìn thấy chỗ ngồi màu đỏ, biết đâu chừng sẽ ngồi lên xem thử.
Nhưng không ngờ cô lại không gặp được.
Vì sao chứ?
Nguyên nhân chiếc bàn màu đỏ xuất hiện là gì?
Ngân Tô nói mình không gặp, Lương Thiên Dậu cũng không hỏi tiếp nữa, mà chủ động nói: “Vậy tối hôm qua cô có phát hiện gì không? Chúng ta có thể trao đổi manh mối với nhau.”
“Anh cho rằng manh mối của các anh đáng giá để trao đổi với tôi sao?”
Lương Thiên Dậu cân nhắc thiệt hơn một lát, sau đó đưa ra từ khóa: “Ngày cuồng hoan.”
Ngân Tô vẫn chưa biết “Ngày cuồng hoan” là gì nên quay đầu lại nhìn bọn họ.
Lương Thiên Dậu: “!” Cô cảm thấy hứng thú rồi!
Ngân Tô nghiêng người, cánh tay phải gác lên lưng ghế, tay trái đặt lên cuốn sách trên bàn: “Nếu như anh chỉ nói cho tôi biết ‘Ngày cuồng hoan’ là ngày nào, vậy thì không cần nói đâu.”
Lương Thiên Dậu lắc đầu: “Chúng tôi biết rõ ‘Ngày cuồng hoan’ là gì.”
Ngân Tô khẽ nhếch môi: “Vậy các anh muốn trao đổi manh mối nào? Làm sao để đảm bảo mình không bị loại bỏ trong kỳ thi, hay là manh mối để vượt ải?”
“!!!”
Tất cả mọi người đều kinh ngạc nhìn về phía cô.
Bọn họ cho rằng giành được manh mối về “Ngày cuồng hoan” là đã đi trước một bước.
Vậy mà cô đã tìm được manh mối về cách vượt ải sao?
Lương Thiên Dậu không trả lời ngay mà chỉ nói: “Đợi Trần Phong tới, chúng ta sẽ giao dịch sau khi thương lượng xong.”
“Được.”
***
Không biết Trần Phong làm gì mà gần đến giờ học mới quay về.
Hai người Thôi Na và Hồng Bằng đi cùng anh ta, vẫn còn sống.
Vạn Trạch Vũ và Vu Uẩn cũng đến, có vẻ như tối hôm qua Vu Uẩn không làm gì, trông có vẻ đã được nghỉ ngơi rất tốt.
Chỉ còn lại Kim Lộ và Viên Mộng…
Cho đến khi giáo viên vào lớp, hai người kia cũng không xuất hiện. Lúc này mà vẫn không xuất hiện, vậy chắc là đã gặp chuyện chẳng lành rồi.
Khi đến giờ tan học, Ngân Tô bỗng nghe thấy giọng của Tống A Manh.
“Kim Lộ… Tôi không biết…” Tống A Manh có vẻ thất thần nhìn về phía chỗ ngồi của Kim Lộ: “Tối hôm qua tôi đến tìm cô ấy, cô ấy không mở cửa, sáng nay cô ấy cũng không mở cửa…”
Tối qua Kim Lộ không tham gia hoạt động, như vậy tiếng kêu thảm thiết phát ra từ tòa nhà dạy học chắc hẳn là của Viên Mộng.
Mà Kim Lộ ở trong ký túc xá có thể đã gặp phải chuyện chẳng lành gì đó rồi.
Nhân lúc giờ ra chơi, Lương Thiên Dậu và Trần Phong thương lượng một lúc rồi nhanh chóng đến tìm Ngân Tô.
“Chúng tôi muốn trao đổi cách làm thế nào để đảm bảo sẽ không bị loại trong kỳ thi.”
Hiện tại, đây mới là chuyện nguy hiểm nhất đối với bọn họ.
Manh mối vượt ải dù cũng quan trọng nhưng nếu bọn họ không thể sống sót đến cuối cùng thì có được manh mối này cũng chẳng có tác dụng gì.
Ngân Tô: “Nếu trong lớp chỉ còn lại mười học sinh thì sẽ không bị đào thải.”
Mười người?
Hiện tại còn mười hai người chơi, chưa kể còn tới tận mười NPC.
Đào thải người chơi rất dễ nhưng NPC thì phải đào thải thế nào? Đúng rồi… Lần này bọn họ ngồi sai chỗ, nhưng biết đâu mấy tên biến thái này lại thi được điểm cao thì sao?
Ngân Tô nói cho bọn họ biết manh mối này, thật ra cũng có chút liên quan đến việc vượt ải.
Chỉ có top 10 mới có cơ hội lấy được phiếu dự thi, nhưng Ngân Tô sẽ không vô duyên vô cớ nói cho bọn họ biết.
Ngân Tô không quan tâm bọn họ đang nghĩ gì: “Đến các anh.”
Trần Phong cũng không ngại: “’Ngày cuồng hoan’ kéo dài từ mười giờ tối ngày thứ bảy cho đến khi kỳ thi kết thúc, là một cuộc săn lùng giữa người điểm cao và người điểm thấp.”
Ngân Tô nhướng mày: “Đến khi kỳ thi kết thúc sao?”
“Đúng vậy.”
Thời gian của buổi thi thử là ngày thứ sáu, nếu dựa theo quy tắc kết quả sẽ được công bố vào buổi trưa ngày hôm sau, như vậy kết quả kiểm tra sẽ được công bố vào buổi trưa thứ bảy.
“Ngày cuồng hoan” bắt đầu từ mười giờ tối thứ bảy, kéo dài cho đến khi kỳ thi cuối kỳ kết thúc.
Vậy thì cuộc tranh giành phiếu dự thi cuối kỳ diễn ra khi nào? Sau buổi trưa? Ngân Tô cảm thấy không có khả năng, như vậy thì quá bình thường.
Cô cảm thấy “Ngày cuồng hoan” không đơn giản là một cuộc săn lùng mà chắc chắn có liên quan gì đó tới phiếu dự thi.
Phiếu dự thi có thể bị cướp… Nếu như vậy, phiếu dự thi không phải là chìa khóa để vượt ải.
Phiếu dự thi không phải là chìa khóa để vượt ải, vậy thì là cái gì?
Thành tích là lối thoát duy nhất… Làm sao để đạt được thành tích? Thông qua bài thi… Bài thi!
Bài thi trong kỳ thi cuối kỳ!
Nếu như những gì mà cô suy đoán là chính xác thì bây giờ biết cũng vô dụng, cô không thể lấy được bài thi cuối kỳ.
Dựa theo quy trình thi đại học, bài thi sẽ được đưa đến địa điểm thi trong buổi sáng hôm đó.
Như vậy, không thể nào có chuyện trò chơi mang bài thi vào trường ngay lập tức được, rất có thể phải đến một thời gian nhất định nào đó bài thi mới xuất hiện.
Người chơi đều phải tham gia “Ngày cuồng hoan”.
Đúng là đáng ghét!
“Ngày cuồng hoan” ngày càng đến gần, không lấy được phiếu dự thi sẽ nguy hiểm, mà có lấy được phiếu dự thi cũng nguy hiểm.
Điều này rất phù hợp với bản chất hẹp hòi của trò chơi.
Vậy rốt cuộc đây là thời điểm người điểm cao săn lùng người điểm thấp hay là người điểm thấp săn lùng người điểm cao?
“Manh mối vượt ải…”
Ngân Tô không ngại việc tiếp tục giao dịch: “Các anh còn manh mối nào có ích hơn không?”
“…”
Bọn họ không có.
Tuy bọn họ biết được một quy tắc đúng, nhưng chút quy tắc đó không quan trọng với cô.
Dù sao cô cũng dám ra ngoài một mình vào ban đêm!
“Vậy cô có biết bao giờ thi không?”
“Ngày mai.” Ngân Tô không ngại nói cho bọn họ biết tin tức này, dù sao cũng không quá quan trọng.
“Quả nhiên là hôm sau sẽ có một cuộc thi.” Trần Phong xác nhận lại từ Ngân Tô: “Nếu nằm trong top 10 thì sẽ không bị đào thải, vậy trước cuộc thi ngày mai, chúng ta phải loại bỏ hết tất cả NPC còn lại thì mới có thể an toàn, thời gian của chúng ta không còn nhiều lắm.”
Trần Phong còn chưa nói tới việc vẫn còn thừa hai người chơi.
Dù sao tốc độ người chơi bị loại bỏ cũng nhanh hơn so với NPC.
Trần Phong và Lương Thiên Dậu đi ra một góc thảo luận làm thế nào để loại bỏ NPC.
Ngân Tô tốt bụng nhắc nhở bọn họ: “Các quy tắc trói buộc học sinh cũng có hiệu lực với NPC.”
Trần Phong: “Cảm ơn.”
Ngân Tô cười tủm tỉm: “Hy vọng mọi người có thể sống lâu một chút.” Cô không muốn một mình cô độc vượt qua phó bản này, việc này sẽ khiến cô có cảm giác như mình lại rơi vào vòng lặp.
Trần Phong: “…”
Tống A Manh: “…”
Trước giờ họ chưa bao giờ ngờ tới việc cô lại chúc họ những lời tốt đẹp như thế.