Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta
Chương 832: Nhà máy chế tạo người đồng (50)
Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 832 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trần Nghĩa lùi về vị trí xa hơn nhưng vẫn hung hăng ôm chặt cổ mình, ánh mắt đầy oán hận dán chặt vào họ: “Các người nghĩ còn có thể làm tôi bị thương sao? Bây giờ, kẻ vô dụng là ai? Chính các người mới là đồ vô dụng!!”
Quan Xán nghiến răng: “Trần Nghĩa mày cái đồ khốn nạn… Ông đây… Mày…”
Quan Xán rất muốn bò dậy nhưng cơ thể giống như chẳng còn thuộc về mình nữa, lúc này cậu ta chỉ có thể chửi rủa.
Phong Trường Đình đã lấy lại được giọng nói, lập tức lên tiếng: “Năng lực của hắn một lần chỉ có thể khống chế một người, nhưng sau khi bị khống chế cơ thể sẽ lập tức hóa đồng. Dù ngừng khống chế cũng cần một khoảng thời gian để hồi phục. Chỉ cần hắn liên tục chuyển mục tiêu khống chế, chúng ta vĩnh viễn không thể đứng dậy được.”
Phong Trường Đình đêm qua đã nếm trải sự kỳ dị trong năng lực của Trần Nghĩa nhưng hôm nay dường như nó lại càng trở nên mạnh mẽ hơn.
Mấy người cứ gượng đứng dậy rồi lại bị quật ngã xuống hết lần này tới lần khác, cảnh tượng kỳ lạ đến mức vừa quỷ dị lại vừa có chút buồn cười…
Quan Xán bị quật ngã liên tục đã lôi hết tổ tông mười tám đời nhà Trần Nghĩa ra chửi: “Chết tiệt… Rốt cuộc thằng đó là cái thứ quái quỷ gì vậy!”
“Trần Nghĩa, anh bình tĩnh lại một chút…” Không thể tấn công, Thẩm Thập Cửu chỉ có thể cố gắng khuyên nhủ.
Ai ngờ Trần Nghĩa nghe vậy liền như phát điên lên: “Bình tĩnh? Cậu bảo tôi phải bình tĩnh thế nào? Không phải các người tới cứu chúng tôi sao? Tại sao không bảo vệ chúng tôi? Rõ ràng các người có bản lĩnh, vì sao lại cứ nhìn chúng tôi tự tìm cái chết? Tôi không muốn chết, tôi chỉ là không muốn chết! Tại sao các người không cứu tôi!!”
Vết hóa đồng trên mặt hắn đã lan qua sống mũi, tiếp tục lan sang nửa mặt còn lại. Đôi mắt còn cử động được đỏ rực đầy tơ máu, hắn gào thét như một con quỷ: “Nếu đã phải chết ở đây, vậy thì tôi cũng phải kéo các người chết chôn cùng!!”
“Đồ ngu chết tiệt…”
Tiếng chửi rủa của Quan Xán đột ngột biến thành tiếng rên rỉ đau đớn: “Ư… khụ…”
Có lẽ vì Quan Xán chửi quá khó nghe, Trần Nghĩa lúc này chỉ chăm chăm muốn giết chết cậu ta, nhờ thế mà những người khác có thêm chút thời gian thở dốc.
Thẩm Thập Cửu lôi ra một ống tiêm chứa chất lỏng màu xanh lục, đâm thẳng vào đùi mình.
Cậu ta cắn răng chịu đựng nỗi đau do thuốc mang lại, không dám tạo ra động tĩnh quá lớn sợ Trần Nghĩa phát hiện.
Sau cơn đau dữ dội là quá trình hồi phục cực nhanh. Thân thể cậu ta chỉ trong vài giây đã trở lại trạng thái đỉnh cao, thậm chí còn vượt qua cả trạng thái đỉnh cao.
【Thuốc hồi phục cường hiệu: Sau khi dùng sẽ khôi phục về trạng thái đỉnh cao, trạng thái kéo dài 20s, trong thời gian này miễn dịch toàn bộ thương tổn. Nhưng xin chú ý, sau khi trạng thái kết thúc, toàn bộ thương tổn sẽ phản lại gấp 3 lần.】
【Hạn chế sử dụng: Xin đừng dùng lên sinh vật phụ bản.】
【Số lần sử dụng: 1.】
Bóng dáng Thẩm Thập Cửu biến mất ngay tại chỗ.
Trần Nghĩa cảm nhận được nguy hiểm từ phía sau, muốn nghiêng người né tránh nhưng đã muộn. Con dao trong tay Thẩm Thập Cửu đã đâm thẳng vào cơ thể hắn.
Thẩm Thập Cửu cảm giác lưỡi dao chạm phải thép cứng rắn, không thể đâm sâu hơn liền rút dao ra, thoắt cái đã biến mất sau lưng Trần Nghĩa.
【19s.】
Trần Nghĩa lập tức định khống chế Thẩm Thập Cửu nhưng hắn nhanh chóng phát hiện ra trạng thái hiện tại của Thẩm Thập Cửu cực kỳ tốt, mình không thể khống chế được cậu ta.
Đáng chết…
Trần Nghĩa xoay người tung quyền, đấm vào khoảng không. Vừa quay lại, mũi dao sắc bén đã nhắm thẳng tim hắn.
Trần Nghĩa không né tránh, thậm chí còn chủ động nghênh đón lưỡi dao.
Một tia bất an thoáng dâng trong lòng Thẩm Thập Cửu nhưng đã không còn kịp nữa.
“Keng!”
“Ha ha ha!” Trần Nghĩa nhân cơ hội chộp lấy tay Thẩm Thập Cửu, gằn giọng nói: “Cậu nghĩ tôi ngu ngốc đến mức không bảo vệ trái tim mình sao?”
Thẩm Thập Cửu lập tức đổi chiêu, vung dao chém thẳng vào mắt hắn.
Đôi mắt rõ ràng là điểm yếu, Trần Nghĩa buộc phải buông tay, vội vàng né tránh.
Cánh tay còn lại của Trần Nghĩa cũng bắt đầu hóa đồng, hắn che con mắt yếu ớt rồi dùng cơ thể cứng như thép lao thẳng vào Thẩm Thập Cửu.
Dưới trạng thái tăng cường của thuốc, Thẩm Thập Cửu dù bị thương cũng không cảm nhận được đau đớn, lập tức khôi phục lại trạng thái đỉnh cao.
“Bốp!”
Một quyền của Trần Nghĩa hất văng Thẩm Thập Cửu ra ngoài. Nhưng ngay lúc thân thể sắp chạm đất, Thẩm Thập Cửu lại biến mất.
Một luồng gió lướt qua bên tai Trần Nghĩa, Thẩm Thập Cửu xuất hiện bên cạnh hắn.
【12s.】
“Keng keng…”
“Xoẹt…”
Dao va chạm với lớp đồng, liên tục toé lửa. Thẩm Thập Cửu di chuyển nhanh như gió, còn Trần Nghĩa mình đồng da sắt, hai bên nhất thời bất phân thắng bại.
Thời gian sắp hết…
Đúng lúc ấy, giữa tiếng gió vù vù, Thẩm Thập Cửu bắt được một tiếng nói mơ hồ: “Quần áo, quần áo hắn!!”
Quần áo? Quần áo…
Trần Nghĩa hiển nhiên cũng nghe thấy, ánh mắt lập tức tràn ngập sự căm hận dữ dội: “Chôn cùng! Tất cả các người đều phải chôn cùng tôi!!”
【8s.】
Liễu Nhạn Lai từ một bên khác nhào tới lưng Trần Nghĩa, khóa chặt lấy hắn như một con bạch tuộc, ép cả hai ngã xuống đất.
Thẩm Thập Cửu lướt người qua, nhân lúc Liễu Nhạn Lai đang khống chế Trần Nghĩa, nhanh chóng vung dao cắt rách quần áo trên người hắn.
Âm thanh vải rách vang lên khiến Trần Nghĩa hoảng hốt, hắn điên cuồng vặn vẹo cơ thể, muốn hất văng Liễu Nhạn Lai.
【3s.】
Hai người lăn lộn trên mặt đất, Thẩm Thập Cửu liền nhân lúc sơ hở mà đâm dao xuống.
Trần Nghĩa phẫn nộ biến Liễu Nhạn Lai thành người đồng nhưng hắn lại quên mất rằng Liễu Nhạn Lai đang khóa chặt trên người mình, sau khi hóa đồng cánh tay càng không thể cử động, hắn lại càng không thể thoát thân.
Quần áo bị cắt thành từng sợi, từng mảnh, bị lột rời khỏi người Trần Nghĩa.
【2s.】
Hai tay Trần Nghĩa cuồng loạn túm lấy tóc Thẩm Thập Cửu, ngón tay cào vào mắt cậu ta: “Tôi không thể chết, tôi không thể chết! Người phải chết là các người, là các người! Cho dù tôi chết cũng phải kéo các người chôn cùng!! Ha ha ha ha, chết chung đi!!”
“Xoẹt ——”
Mảnh vải cuối cùng cũng bị kéo xuống.
Khuôn mặt Trần Nghĩa nhanh chóng hóa đồng, miệng hắn mở ra nhưng không còn phát ra âm thanh nào, cuối cùng hóa đồng đến đôi mắt, hắn mở to mắt đầy oán hận nhìn lên bầu trời rồi chết đi.
【0s.】
Đếm ngược về không.
Ngón tay Thẩm Thập Cửu run lên, con dao trong tay rơi xuống, cơn đau dữ dội ập đến, xương cốt toàn thân như đứt lìa từng khúc.
Liễu Nhạn Lai khôi phục cảm giác, anh ta đẩy người đồng đang đè lên người mình ra: “Thẩm Thập Cửu, cậu không sao chứ?”
“Không…” Thẩm Thập Cửu phun ra một ngụm máu, lập tức ngất đi.
“Quan Xán? Quan Xán!!”
Liễu Nhạn Lai ngẩng đầu nhìn về phía đó, Ninh Phồn và Phong Trường Đình đang cố lay gọi Quan Xán, đáng tiếc người kia không có bất kỳ phản ứng nào, ngay cả lồng ngực cũng chẳng còn phập phồng.
Trần Nghĩa cuối cùng vẫn kéo theo một người chết cùng…
***
***
Ngân Tô ăn sáng xong, khi tới ngoài khu vực bình chọn thì Đại Lăng hớn hở chạy về. Cô bé trả lại cái bình rỗng cho Ngân Tô: “Chị, đều đã đặt xong rồi.”
Ngân Tô cất bình đi: “Không bị ai phát hiện chứ?”
Đại Lăng ưỡn ngực, vô cùng kiêu hãnh: “Đương nhiên là không, em rất cẩn thận đó.”
“Rất tốt.”
Ngân Tô vẫy tay cho Đại Lăng lui rồi kéo người đồng đang định rẽ sang hướng khác tiến vào khu vực bình chọn.
Địa điểm bình chọn là nhà máy thường dùng tổ chức đại hội, bên trong có một sân khấu rất lớn, phía trên còn treo một chiếc đồng hồ, kim giây lúc này đang chậm rãi nhích từng chút một.
Trên sân khấu là vô số người đồng đứng sừng sững.
Phần lớn trong số đó thậm chí còn không có hình dạng hoàn chỉnh, trông như những người đồng phế thải được lượm từ đống rác.
Một số ít còn giữ nguyên được hình dáng, đáng tiếc chế tác thô sơ, hoàn toàn không có chút mỹ cảm.
Rất ít cái được làm khá hoàn mỹ, nhưng chỉ có thần thái mà không có linh hồn, đứng trên sân khấu vẫn chỉ là vật chết.