833. Chương 833: Nhà máy chế tạo người đồng (51)

Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta

Chương 833: Nhà máy chế tạo người đồng (51)

Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 833 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Dù số lượng thí sinh lọt vào vòng cuối cùng không nhiều, nhưng lúc này bên dưới khán phòng vẫn có hơn ba trăm người ngồi. Có người thì thầm to nhỏ, có người thẫn thờ nhìn chằm chằm sân khấu, cũng có người lộ rõ vẻ sốt ruột.
“Sao vẫn chưa bắt đầu? Làm mất thời gian làm việc của tôi rồi.”
“Chưa đến giờ, đợi thêm chút nữa đi.”
“Phiền phức chết đi được, tôi đã nói là không muốn tham gia rồi mà!”
“Sắp kết thúc rồi, nhanh thôi chúng ta sẽ được về làm việc, mọi người kiên nhẫn chút.”
Tiếng bàn tán xì xào đột nhiên im bặt khi có người xuất hiện ở cửa, toàn bộ người trong khán phòng đồng loạt ngoảnh đầu nhìn.
Ngân Tô hơi nhướng mày, thoải mái chào hỏi: “Chào buổi sáng, không ngờ các vị thí sinh ở đây lại đúng giờ đến vậy, tôi rất vui mừng.”
Im lặng ——
Sau khoảnh khắc im lặng ngắn ngủi, dần dần vang lên tiếng xì xào bàn tán.
“Là chủ nhiệm sao……”
“Chủ nhiệm cũng tham gia sao?”
“Nghe nói chủ nhiệm này có vẻ không bình thường…”
“Đừng chọc giận cô ta, đợi thi xong rồi tính.”
“À, tôi bắt đầu thấy hơi mong đợi rồi đấy…”
Không ai để ý đến chủ nhiệm Tô, bên cạnh cô còn có một người đồng biết đi lại đi theo nhưng cũng không gây ra bất kỳ xáo động lớn nào.
May mà Ngân Tô không phải kiểu cấp trên lòng dạ hẹp hòi, cô chẳng để tâm đến sự vô lễ của nhân viên. Ánh mắt cô lướt nhanh khắp bốn phía, thấy Tiểu Đào đang đứng trên sân khấu.
Ngân Tô kéo người đồng đi lên sân khấu, quan sát các vị trí trên sân khấu.
Hàng đầu đã bị những người đồng đến trước chiếm chỗ, lúc này không còn chỗ nào trống.
Thế là Ngân Tô liền dời người đồng đang ở vị trí trung tâm sang chỗ khác, kéo người đồng của mình đặt vào chỗ đó.
“Chủ nhiệm, cô làm gì thế?” Bên dưới có một NPC lên tiếng: “Cô làm gì mà lại dời người đồng của tôi đi chứ?”
“Rõ ràng thế mà, chỉ chen một chỗ thôi.” Ngân Tô nói một cách đầy lý lẽ: “Tôi là chủ nhiệm, chẳng lẽ tôi còn không được chen chỗ sao?”
NPC bị chen chỗ khóe miệng giật giật, vẻ mặt cứng đờ nói: “Người đồng đặt ở đâu mà chẳng được, có khác gì nhau đâu!”
“Đúng vậy, đặt ở đâu mà chẳng được, có gì khác nhau đâu?” Ngân Tô hỏi vặn lại: “Anh kính trọng chủ nhiệm một chút thì có sao chứ?”
“…”
“Anh còn ý kiến gì không?”
“…”
NPC không biết là vì e ngại thân phận chủ nhiệm của cô hay vì nguyên nhân nào khác, chỉ bất mãn trừng mắt nhìn Ngân Tô rồi ngậm miệng lại.
Giải quyết xong vấn đề về vị trí trung tâm, Ngân Tô vẫy tay gọi Tiểu Đào: “Tiểu Đào.”
“Chủ nhiệm.” Tiểu Đào cười gượng, đi đến bên cạnh Ngân Tô.
Ngân Tô thở dài, lại lắc đầu, vô cùng thất vọng: “Sao cô lại lừa tôi?”
“Chủ, chủ nhiệm, tôi lừa cô cái gì chứ?”
“Cô nói ông chủ không có mặt ở nhà máy, vậy sao tối qua tôi lại nhìn thấy ông chủ chứ?”
“À…” Tiểu Đào vội vàng giải thích: “Chủ nhiệm, tôi thật sự không biết ông chủ đã trở về, hôm nay vốn không phải ngày bình chọn mà, có lẽ ông chủ trở về sớm hơn dự kiến…”
“Không cần phải giải thích.” Ngân Tô kéo Tiểu Đào tới trước mặt: “Nhân viên hay nói dối thì không phải là nhân viên tốt.”
Tiểu Đào còn muốn giải thích nhưng bụng cô ta lại đau nhói, cô ta gần như theo bản năng đẩy Ngân Tô ra.
Ngân Tô thuận thế buông tay ra.
Tiểu Đào ngã xuống sân khấu, máu phun ra bắn tung tóe lên người đồng đứng bên cạnh.
“Cô đang làm gì đấy?”
Một giọng nói trầm thấp và mạnh mẽ vang lên từ phía bên phải sân khấu.
“Ông… Ông chủ, cứu tôi với.” Tiểu Đào như nhìn thấy vị cứu tinh: “Chủ nhiệm… Chủ nhiệm muốn giết tôi.”
Ngân Tô quay đầu nhìn sang đó, một người đàn ông trung niên đứng ở bên kia, trên người mặc đồng phục công nhân giống hệt, nhưng trước ngực lại không có thẻ công tác.
Không có thẻ công tác…
Xong rồi.
Không thể là ông chủ được nữa.
Chức vụ trong nhà máy được xác định dựa vào thẻ công tác, nếu chủ nhà máy không có thẻ công tác thì cuộc bình chọn cô tự mình tiến hành chẳng phải sẽ không có hiệu lực sao?
A…
Cái trò chơi nát bét này chẳng lẽ lại tạm thời thay đổi thiết lập rồi sao!
Không sao, đợi ông ta bình chọn xong vẫn có thể giết chết, cái chức ông chủ này cô nhất định phải thử trải nghiệm một lần cho biết!
Ngân Tô nghĩ ra một cách hay, lại nở nụ cười rạng rỡ và bắt đầu bịa chuyện: “Ông chủ à, đây gọi là khởi đầu may mắn. Ý nói hoạt động hôm nay của chúng ta nhất định sẽ kết thúc một cách viên mãn.”
Ông chủ bước lên bậc thang để lên sân khấu, ông ta làm ngơ trước lời cầu cứu của Tiểu Đào, giọng nói mỉa mai và châm chọc: “Chủ nhiệm Chu đúng là khéo ăn nói.”
Ngân Tô cười híp mắt nịnh nọt: “Đều nhờ ông chủ dạy bảo tốt cả.”
Ông chủ trừng mắt nhìn Ngân Tô một cái, hiển nhiên ông ta rất rõ ràng bản thân có ‘dạy bảo’ vị chủ nhiệm này hay không.
Nhưng quy tắc về thẻ công tác đã bày ra ở đó, ông chủ đành phải thừa nhận thân phận ‘chủ nhiệm’ của cô.
Ít nhất là tạm thời ông ta không thể làm gì được cô… Chờ bình chọn kết thúc, ông ta sẽ cho cô biết tay.
“Được gặp ông chủ là ước mơ lớn nhất hiện tại của tôi…”
“Ồ? Vậy là cô còn có ước mơ lớn hơn nữa sao?” Ông chủ cắt ngang lời Ngân Tô.
Ngân Tô chẳng hề tức giận, ngược lại còn nghiêm túc trả lời câu hỏi của ông chủ: “Tất nhiên, ước mơ cuộc đời sao có thể chỉ có một chứ, được gặp ông chủ là ước mơ trong giai đoạn này của tôi.”
Ông chủ lại hỏi: “Sau khi gặp tôi rồi thì sao?”
Ngân Tô chắp hai tay trước ngực: “Tất nhiên là để ông chủ ngài cảm nhận được lòng kính trọng dạt dào của tôi.”
“Miệng lưỡi trơn tru.” Ông chủ khoanh tay sau lưng, trong lồng ngực phát ra một tiếng hừ lạnh nặng nề: “Xem ra chủ nhiệm Chu rất tự tin vào tác phẩm lần này của mình.”
“Cũng tạm tạm thôi.” Ngân Tô khiêm tốn phẩy tay: “Cũng chỉ là hoàn mỹ không chút tì vết thôi mà.”
“Chủ nhiệm Chu, tự tin quá mức cũng không hay đâu, nhưng tôi vẫn rất mong chờ xem tác phẩm của chủ nhiệm Chu sẽ hoàn mỹ không tì vết đến mức nào.” Ông chủ không đợi Ngân Tô đáp lại, liền đổi giọng: “Còn một phút nữa sẽ đến bảy giờ, đúng bảy giờ sẽ bắt đầu bình chọn.”
Ngân Tô liếc nhìn ra cửa một cái, mấy nhóc đáng thương kia sao vẫn chưa đến chứ? Chẳng lẽ chết rồi…
Cô quay đầu nhìn thời gian trên màn hình phía trên sân khấu.
【06:59:26】
Một phút nói dài không dài, nói ngắn cũng chẳng ngắn, thoáng chốc đã qua nửa phút.
“Có vẻ những người chưa đến chắc là không kịp nữa rồi.” Ông chủ chú ý tới ánh mắt của Ngân Tô: “Chủ nhiệm Chu có phải còn có nhân viên nào cô xem trọng mà chưa tới không?”
Ngân Tô thu hồi ánh mắt, vẻ mặt lạnh nhạt: “Ông chủ nghĩ nhiều rồi.”
Ông chủ nói: “Kỳ này lỡ mất cũng không sao, chăm chỉ làm việc, vẫn có thể tham gia kỳ sau.”
Ngân Tô khẽ lẩm bẩm: “Chỉ e là sẽ không có kỳ sau nữa.”
“Chủ nhiệm Chu nói gì thế?”
“Tôi có nói gì sao?”
“…” Ông chủ không truy cứu, ông ta nhìn đồng hồ, vừa định mở miệng thì ở cổng lớn đột nhiên có một chiếc xe đẩy xông thẳng vào, trên xe đẩy là người đồng đã được cố định chắc chắn.
Ngay sau đó là chiếc xe đẩy thứ hai, nhưng trên đó không phải là người đồng mà là người.
Mấy người Ninh Phồn ôm chặt lấy nhau, co người trên xe đẩy để tránh bị hất văng ra ngoài.
“Rầm ——”
Xe đẩy va vào ghế trong khán phòng rồi dừng lại, toàn bộ ánh mắt trong khán phòng đều đổ dồn về phía họ.
Ninh Phồn và Phong Trường Đình ngã xuống khỏi xe đẩy, Thẩm Thập Cửu vẫn còn hôn mê, Liễu Nhạn Lai cũng chẳng khá khẩm hơn là bao, anh ta phải nắm lấy ghế ngồi mới gắng gượng đứng dậy được.
Ánh mắt của đám NPC khiến Liễu Nhạn Lai khó chịu khắp người, ánh nhìn ấy như những lưỡi dao sắc bén bị đông lạnh trong tủ đá, không ngừng cứa vào người bọn họ.
Trước mắt Liễu Nhạn Lai thoáng mơ hồ, mấy NPC trong tầm nhìn của anh ta đột nhiên biến thành những người đồng lấp lánh ánh vàng.
May mắn là chỉ là ảo giác trong chốc lát, Liễu Nhạn Lai nhanh chóng khôi phục lại bình thường, NPC vẫn là NPC, chưa biến thành người đồng.