Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta
Chương 835: Nhà máy người đồng (53)
Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 835 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Bên dưới sân khấu.
Bọn họ còn chưa kịp định thần đã thấy Ngân Tô xông lên sân khấu, rút một cây ống thép màu hồng, vung thẳng vào đầu gã chủ nhà máy.
Phong Trường Đình ngây người trong chốc lát. Ánh mắt dừng lại trên cây ống thép màu hồng được Ngân Tô vung lên mạnh mẽ, tựa hổ xuống núi.
Cây ống thép sắc bén như một thanh kiếm. Chém người đồng dễ như chém đậu phụ, chẳng chút khó khăn.
Nhưng số lượng người đồng quá đông, nhanh chóng vây chặt lấy cô.
“Cô…”
Liễu Nhạn Lai vừa thốt ra một chữ, toàn thân anh ta bỗng nổi da gà, vội vàng quay phắt đầu lại.
Không biết từ lúc nào, những NPC ngồi trên khán đài đã đứng bật dậy. Làn da của bọn họ đang nhanh chóng biến thành màu đồng.
Những NPC gần bọn họ nhất biến đổi nhanh hơn cả. Chúng đồng loạt tấn công về phía bọn họ.
Tim Liễu Nhạn Lai đập thình thịch, anh ta chỉ kịp hét lên một tiếng: “Cẩn thận!!”
“Coong——“
Nắm đấm của người đồng giáng mạnh xuống chiếc ghế sắt, khiến nó lập tức biến dạng. Sau đó người đồng túm lấy chiếc ghế, nhấc bổng cả một hàng ghế lên.
Ninh Phồn và Phong Trường Đình kịp thời đứng bật dậy. Nhưng Thẩm Thập Cửu thì xui xẻo hơn, cậu ta lăn thẳng xuống đất. Nhân lúc người đồng chưa kịp tiếp cận, Phong Trường Đình liền đá Thẩm Thập Cửu một cú, khiến cậu ta bay thẳng vào một góc.
Bây giờ bọn họ không thể mang theo Thẩm Thập Cửu, chỉ đành phó mặc số phận cậu ta mà thôi…
Họ vừa né tránh những đòn tấn công của người đồng, vừa lẩm nhẩm câu thần chú “người đồng sẽ không sống dậy”.
Đáng tiếc là chẳng có hiệu quả. Dường như những người đồng này khác hẳn những kẻ trước đó.
“Bọn chúng bị chủ nhà máy điều khiển.” Liễu Nhạn Lai ở phía bên kia đã đưa ra kết luận, anh ta lớn tiếng hét lên: “Vô ích thôi, chỉ có thể cứng đối cứng!”
Ba trăm NPC biến thành người đồng. Dù một nửa đã lao lên sân khấu, nhưng một nửa còn lại vẫn đang tấn công bọn họ. Nhưng bây giờ bọn họ chỉ có ba người, lại còn là ba người bị thương, chẳng có mấy sức chiến đấu.
Đánh thế nào được?
Ninh Phồn và Phong Trường Đình: một người bị thương ở chân, một người thì gãy tay. Hai tỷ muội “đồng cam cộng khổ” này đang rất vất vả chống đỡ trước đám người đồng hung hãn.
Liễu Nhạn Lai có khá hơn một chút, nhưng cũng chỉ là một chút mà thôi. Anh ta lo cho bản thân còn chưa xuể, càng không thể tiếp viện cho hai người họ.
Vũ khí của Phong Trường Đình là một cái roi nước. Nó có thể hóa mềm, có thể hóa cứng. Nhưng đây là kỹ năng biến hình, rất tiêu hao tinh thần lực.
Bây giờ nàng chưa hồi phục được bao nhiêu, roi nước giờ đây chỉ như một sợi dây mảnh, sát thương không đáng kể.
Ninh Phồn đã uống một ít thuốc, khống chế chút sức mạnh tích góp được để sử dụng, tạm thời dùng huỳnh quang mở ra một lối thoát.
“Bên này!”
Phong Trường Đình vung roi quấn lấy người đồng, hất bay chúng đi, khiến chúng xô ngã cả đống người đồng khác. Xong việc, cô ấy nhanh chóng chạy về phía Ninh Phồn.
Chắc hẳn kỹ năng của Liễu Nhạn Lai là loại cường hóa thân thể. Lúc này anh ta cường tráng như một con trâu mộng. Tuy chẳng thể tay không xé nát người đồng, nhưng anh ta cũng có thể dùng sức đập văng chúng, đủ để cản bước bọn chúng.
Giữa anh ta và hai người còn lại có rất nhiều người đồng. Hai người họ không thể lo cho anh ta, chỉ đành chạy về phía lối đi sau sân khấu.
Lối đi này dẫn ra hành lang. Khi Ninh Phồn và Phong Trường Đình vừa chạy đến hành lang, bức tường bên phải đột nhiên sụp đổ, hai người đồng từ trong đống gạch vụn lao thẳng ra.
Hai người đồng phát hiện hành lang có người, chẳng thèm quan tâm đến động tĩnh bên kia bức tường nữa, trực tiếp nhắm vào bọn họ.
Hai người đồng này có vẻ khiếm khuyết, tốc độ chậm hơn người đồng bình thường, độ rắn chắc cũng không đủ. Ninh Phồn và Phong Trường Đình có thể dễ dàng giải quyết chúng.
Nhưng bọn họ còn chưa kịp lấy hơi, ba người đồng khác đã bay vọt từ bên kia bức tường ra, ngã rạp trước mặt bọn họ.
Ánh mắt hai bên chạm nhau. Một giây sau, những người đồng nhanh chóng bò dậy, hung dữ xông về phía bọn họ.
Người đồng trên hành lang càng lúc càng nhiều, bọn họ bị kẹt ở hành lang, tiến thoái lưỡng nan.
“Cộc!”
“Đùng——”
Mặt đất chấn động, Ninh Phồn đứng không vững, ngã khụy xuống đất.
Phong Trường Đình phải điều khiển roi để đánh đuổi những người đồng đang xông tới, nên cũng không còn tay để kéo nàng.
Ninh Phồn chỉ có thể dùng cả tay lẫn chân bò sang một bên, huỳnh quang ném ra như có như không, chẳng còn chút sức sát thương nào.
“Phụt——”
“Phong Trường Đình!!”
Ninh Phồn ngẩng đầu lên liền thấy chiếc roi của Phong Trường Đình tan biến vào hư không, một bàn tay người đồng đã thọc sâu vào vai Phong Trường Đình.
Phong Trường Đình đau đến suýt ngất, nhưng nàng vẫn nhanh chóng lùi lại, kéo bàn tay đồng kia ra khỏi cơ thể mình.
Máu tươi lập tức chảy ra từ miệng vết thương, nhuộm đỏ áo quần nàng lần nữa.
Phong Trường Đình hoa mắt chóng mặt, chỉ thấy mọi vật đều lắc lư, hai người đồng biến thành bốn… rồi càng lúc càng nhiều.
Thậm chí nhìn thấy tay mình cũng biến thành màu đồng, dòng máu chảy xuống cũng hóa thành nước đồng màu vàng đỏ.
Ý thức dần mờ nhạt. Nàng nghe thấy Ninh Phồn gọi tên mình. Dù muốn giữ tỉnh táo, nhưng cơn buồn ngủ như sóng trào đã nhấn chìm tất cả.
“Cộc——”
Phong Trường Đình ngã xuống đất.
Ninh Phồn bị nàng đè lên, cả chân không còn cảm giác. Nàng đưa tay sờ, chỉ thấy máu nóng dính đầy tay.
Không…
Ninh Phồn muốn sử dụng kỹ năng nhưng cơ thể chẳng còn chút sức lực nào, hoàn toàn không tích lũy được năng lượng, ngoài máu ra, trên tay nàng chẳng còn gì khác.
Bọn họ sẽ chết ở đây…
Đám người đồng xông tới càng lúc càng gần, che kín cả tầm nhìn.
Ninh Phồn tuyệt vọng nhắm mắt lại, chờ đợi cái chết đến gần.
“Đùng——”
Mặt đất chấn động. Ninh Phồn chưa cảm nhận được cái chết, trái lại còn nghe thấy tiếng gió rít. Cảm giác đè nén trước mặt nàng đang dần biến mất.
Ninh Phồn lập tức mở mắt ra.
Những người đồng đang lao tới đã bị những xúc tu màu đen quấn chặt, kéo ngược lại phía sân khấu.
“Đùng đoàng——“
Bức tường lại sụp đổ thêm lần nữa. Giữa khói bụi đầy trời, hai bóng hình xông vào hành lang.
Là Chu tiểu thư và chủ nhà máy!
Ngoài phần đầu, những bộ phận khác của gã chủ nhà máy đều đã hóa đồng, quần áo trên người đã biến mất.
Ống thép đập vào thân thể người đồng vang lên tiếng “coong coong” chói tai, tia lửa bắn tung tóe. Hình ảnh giao tranh diễn ra quá nhanh, gần như không thể nhìn rõ.
Mà sau lưng Chu tiểu thư là những xúc tu màu đen dài ngoằng. Những xúc tu đó không ngừng phân tách, to thì như xô nước, nhỏ thì chỉ bằng ngón tay. Chúng như có sinh mạng riêng, khắp nơi trên sân khấu đều là những xúc tu màu đen.
Chúng bay lên không trung rồi bổ nhào xuống, đâm xuyên vào đỉnh đầu người đồng.
Xúc tu dưới mặt đất quấn lấy nửa thân dưới người đồng, quấn dần lên trên, nhanh chóng quấn chặt người đồng thành những cái kén màu đen.
“Khụ khụ khụ…”
Ninh Phồn bị sặc khói bụi, ho ra máu. Trông thấy gã chủ nhà máy và Chu Tiểu Đa sắp đánh tới trước mặt mình, nàng lập tức kéo Phong Trường Đình vẫn còn hơi thở, lùi ra đằng sau.
“Ầm——”
Trước mắt Ninh Phồn tối sầm lại, trần nhà trên đầu sập xuống.
Nàng không thể né tránh, chỉ đành bảo vệ Phong Trường Đình và che chắn cho đầu của bản thân.
“Đùng đoàng——“
Cả nhà máy đều đang sụp đổ, trở thành một đống hoang tàn.
Chủ nhà máy lăn từ trong đống hoang tàn ra mặt đường. Khuôn mặt chưa hóa đồng bị rạch không ít vết thương nhỏ. Toàn thân đầy bụi đất, đâu còn vẻ uy nghiêm trên sân khấu vừa nãy.
Cơ thể hóa đồng xuất hiện không ít vết nứt, không biết khi nào sẽ nứt toác ra hoàn toàn. Còn cánh tay bên trái đã khôi phục máu thịt bình thường, lộ ra xương trắng, không thể hóa đồng nữa.
Chủ nhà máy lật người đứng dậy, đúng lúc nhìn thấy cảnh tượng vô số xúc tu xông thẳng lên trời giữa đống hoang tàn. Cùng bị đưa lên là những người đồng, chúng giống như củ cải bị nhổ ra, bám theo cây đại thụ xúc tu màu đen, kết trái đầy cây.