836. Chương 836: Đối Đầu Với Chủ Nhà Máy Đồng (54)

Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta

Chương 836: Đối Đầu Với Chủ Nhà Máy Đồng (54)

Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 836 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Kẻ trộm đáng chết kia đứng trên xúc tu, được nhấc bổng lên không trung, nở nụ cười với ông ta. Sau đó, hắn nhảy xuống, lao thẳng về phía ông ta như một quả pháo.
“Chết tiệt…”
Chủ nhà máy khẽ chửi thề một tiếng, lúc này đành phải dốc hết 120% tinh thần để đối phó.
Mà thanh ống thép kỳ quái kia, rõ ràng chỉ là một ống thép bình thường nhưng lại sắc bén hơn cả dao. Những vết nứt trên người ông ta đều do nó chém thành.
“Coong coong coong—— Keng!”
Chủ nhà máy chỉ có thể dùng tay phải để đỡ thanh ống thép chém tới, nhân tiện tìm cơ hội phản công.
Bóng dáng hai người lại trở nên mờ ảo, chủ nhà máy cố gắng chống đỡ những đòn tấn công của Ngân Tô, muốn giết cô ở cự ly gần.
Đáng tiếc là tốc độ của Ngân Tô không hề thua kém ông ta. Mỗi lần tưởng chừng có thể giết được cô thì cô lại lẩn tránh một cách khéo léo.
Người cô tỏa ra hơi thở lạnh lùng tàn khốc, khiến ông ta vừa thấy quen thuộc lại vừa sợ hãi…
Vết nứt trên người ông ta càng ngày càng nhiều.
Ngoài cánh tay trái, chân phải ông ta cũng đã khôi phục thành máu thịt bình thường, chỗ đùi bị ống thép chém trúng đang chảy máu xối xả.
Ông ta thử hóa đồng lần nữa, không biết là do ống thép chém trúng hay do sức mạnh bản thân không đủ, thế mà lại không thể hóa đồng được.
Cứ tiếp tục như vậy, ông ta sắp không thể duy trì được cơ thể hóa đồng nữa rồi.
Chủ nhà máy kéo giãn khoảng cách với Ngân Tô, tung một cú đấm. Nắm đấm đánh vào không khí, khiến không khí chấn động rồi hình thành một nắm đấm màu vàng, nhanh chóng bay về phía Ngân Tô đang đứng ở xa.
Khi đến gần, nắm đấm màu vàng càng ngày càng lớn.
Ngân Tô nắm lấy một lọn tóc rũ xuống, bật người nhảy lên cao.
Nắm đấm vàng không thể đổi hướng cũng không thể truy đuổi, nó lao thẳng về phía trước, “rầm” một tiếng đập thủng bức tường xưởng phía sau.
Các công nhân trong xưởng la hét bỏ chạy. Vừa ra khỏi xưởng, đám công nhân đó lập tức hóa thành người đồng rồi lao ra chiến trường.
Những sợi tơ đen mảnh như rắn luồn lách giữa chúng, đan thành một tấm lưới lớn rồi bất ngờ siết chặt.
Những người đồng chạy tới đều bị kéo vào giữa, chen chúc thành một đống. Chỉ trong nháy mắt, xúc tu như mạng nhện đã bọc chúng thành một quả bóng khổng lồ.
Có thể nhìn thấy những người đồng đang cựa quậy bên trong, quả bóng màu đen thỉnh thoảng lại chồi ra một cục.
Người đồng chỉ có một đặc tính duy nhất là thân thể cứng cáp một cách đáng kinh ngạc. Vì thế, chẳng cần biết là công phép hay công vật lý, chỉ cần không để chúng động đậy được là chúng sẽ mất khả năng chiến đấu.
Chủ nhà máy thấy những trợ thủ mình triệu hồi đều bị tóm gọn, sắc mặt càng thêm sa sầm. Ông ta vung tay tạo ra nắm đấm thứ hai, nắm đấm màu vàng từ nhỏ biến thành lớn.
Nắm đấm còn chưa đến gần Ngân Tô, chủ nhà máy lại tiếp tục tạo ra những nắm đấm khác ở các vị trí khác nhau.
Bóng dáng Ngân Tô uyển chuyển như chim én, lướt qua khe hở giữa các nắm đấm màu vàng. Có nắm đấm tan biến khi cô vung ống thép…
Không, nói đúng hơn là chúng đã bị hấp thụ.
Thấy Ngân Tô càng lúc càng tiến gần, chủ nhà máy lập tức quay đầu bỏ chạy. Vừa chạy, ông ta vừa tung ra những nắm đấm hòng chặn đường cô.
Mục tiêu của ông ta là nhà máy phía trước.
Lúc này đang trong giờ làm, bên trong có rất nhiều nhân viên…
Thấy nhà máy gần trong gang tấc, theo bản năng chủ nhà máy quay đầu tìm kiếm vị trí của Ngân Tô… Nhưng ông ta phát hiện không thấy cô đâu cả!
Người đâu?!!
Chủ nhà máy lập tức quan sát xung quanh, cuối cùng thì nhìn thấy cô đang ở trên nóc nhà máy bên cạnh.
Đúng lúc cô nhảy xuống, đáp xuống đất ngay trước mặt chủ nhà máy.
Thiếu nữ dùng một tay chống đất, chậm rãi ngẩng đầu lên, để lộ nụ cười rạng rỡ nhưng khát máu, giọng nói lại vô cùng dịu dàng: “Chủ nhà máy, tôi bắt được ông rồi nhá.”
Chủ nhà máy nhìn người đứng cách mình tận một mét, trong lòng khó hiểu: “Thế này mà gọi là bắt được à?”
Ý nghĩ ấy vừa dứt, chủ nhà máy đã thấy bàn tay đang chống đất của cô gái đột nhiên nắm lại, ngọn lửa màu lam bùng cháy.
Trực giác mách bảo có điều chẳng lành, chủ nhà máy tính chạy theo bản năng.
Quả thực cơ thể ông ta đang chạy về phía trước, nhưng cảm giác bị đốt cháy vô biên vô tận đột nhiên lan khắp cơ thể.
“Á——”
Chủ nhà máy hét thảm một tiếng, quay đầu thì thấy cái bóng của mình đã bị đốt cháy. Cơ thể hóa đồng của ông ta không có chút tác dụng nào. Cái bóng cháy giống như đang thiêu đốt linh hồn ông ta.
Đau quá…
Bộ phận hóa đồng trên người ông ta đang dần biến mất theo sự đau đớn kia, khôi phục thân thể máu thịt bình thường.
Không…
Cơ thể như bị đốt cháy không nhìn thấy bất cứ vết tích nào, nhưng nó vẫn rất đau… Cảm giác này khiến chủ nhà máy nghĩ đến nước đồng trong lò nung, ông ta đang tan chảy trong nước đồng.
Ngân Tô đập đập ống thép vào lòng bàn tay, không nhanh không chậm bước đến bên chủ nhà máy.
“Chủ nhà máy, nếu ông ngoan ngoãn cho tôi đánh giá ‘hoàn hảo không tỳ vết’ thì có khi mọi chuyện đã êm xuôi. Tại sao cứ phải chọn con đường nguy hiểm thế này nhỉ?”
Cô chậm rãi khom lưng, nở nụ cười với chủ nhà máy: “Chủ nhà máy chọn sai rồi nha.”
Khuôn mặt méo mó vì đau đớn dần dần lộ vẻ phẫn hận, chủ nhà máy gắt gao trừng mắt nhìn Ngân Tô, mở miệng định nói chuyện.
Có lẽ do quá đau đớn, cổ họng ông ta như bị nghẹn lại, mãi không phát ra được tiếng nào.
Mà ông ta cũng chẳng còn cơ hội để nói nữa.
Cô gái đứng trước mặt ông ta không hề cho ông ta thêm thời gian và cơ hội. Ống thép trong tay cô đâm thẳng vào ngực ông ta.
“Hự…”
Chủ nhà máy giơ tay muốn tóm lấy hung thủ.
Ngân Tô không nhúc nhích, để mặc chủ nhà máy nắm lấy quần cô. Cô ngước mắt nhìn xuống, rút ống thép ra và đâm thêm lần nữa.
Tim bị đâm trúng hai lần, thế mà chủ nhà máy vẫn chưa tắt thở. Ông ta gắt gao trừng mắt nhìn Ngân Tô, cổ họng ô ơ muốn nói chuyện.
“Chủ nhà máy, ông có di ngôn gì không?” Ngân Tô lương thiện làm dịch vụ chăm sóc cuối đời, ngồi xổm xuống, lịch sự hỏi.
“Ô… Chết…”
“Ừm, ông sắp chết rồi đấy. Tiếc quá đi mất, sản nghiệp lớn như này sắp thuộc về tôi rồi.”
“…”
Dường như chủ nhà máy bị tức đến mức, hai mắt trợn trừng, rồi tắt thở hoàn toàn.
【Nuốt chửng kỹ năng ‘người đồng’ thành công.】
【Bạn nhận được quyền sử dụng ‘người đồng’ trong 6 tiếng.】
【05:59:59】
Ngân Tô thử kỹ năng này, một lớp đồng nhanh chóng phủ lên cánh tay, cánh tay không hề nặng thêm, vẫn rất linh hoạt.
Ngân Tô lập tức biến toàn thân thành người đồng rồi khôi phục dáng vẻ bình thường. Sau khi lặp lại hai lần, cô mới duy trì trạng thái người đồng.
Sau khi thích ứng với “skin” mới của mình xong, Ngân Tô cúi mắt nhìn chủ nhà máy.
Giết chủ nhà máy mà trò chơi cũng chẳng nhận được thông báo qua ải…
Là do thủ tục đánh giá ‘hoàn hảo không tỳ vết’ vẫn chưa xong hay sao?
Ngân Tô lục tìm đồ trên người chủ nhà máy, tiếc rằng ông ta chẳng mang theo thứ gì.
Ngân Tô ngồi xổm bên thi thể mà trầm tư. Phòng làm việc của chủ nhà máy cô đã ghé thăm từ lâu, chỉ tìm thấy một cuốn album mà thôi, chẳng còn gì khác.
Thế mà không để lại cho mình chút di vật nào…
“Đúng là đồ vô dụng…”
Ngân Tô vừa mắng vừa đứng dậy, một giây sau cô lại ngồi xổm xuống, nghiêng đầu nhìn chỗ ngực chủ nhà máy.
Chỗ đó bị cô đâm hai nhát, máu tươi chảy khắp nơi.
Nhưng từ góc độ của cô lúc này, dường như có gì đó phát sáng trong vũng máu ấy.
Ngân Tô nhìn cái xác dơ bẩn, không muốn động tay. Cô liền gọi quái vật tóc – vốn chỉ còn một lọn vướng trên người cô, còn lại đang tung tăng khắp nơi – quay lại.
Quái vật tóc không hề chê bai chút nào, nó thò hai cọng ra tìm kiếm.