Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta
Chương 844: Thế giới quái vật (1)
Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 844 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tuy nhiên, những đạo cụ đặc biệt thì vẫn có thể sử dụng được.
Ngân Tô mở thanh đạo cụ ra, không phải tất cả đều bị làm mờ. Trong đó, các món như “Dao đồ tể”, “Thẻ nhân viên xe buýt”, “Một hạt giống bình thường”, “Huyễn giới”, “Dao găm rỉ sét” và “Con dấu nhà xưởng Đồng nhân” vẫn còn sáng lên.
Điểm chung của những đạo cụ này là chúng đều thuộc cấp bậc “Không biết” hoặc “Không”, và đã được cô chuyển hóa thành vật phẩm có thể sử dụng trong thế giới hiện thực.
Ngân Tô kiểm tra hành trang của mình, thuốc cải trang mua trong Thương thành vẫn có thể lấy ra, nhưng các đạo cụ cấp bậc cao hơn thì lại không thể, giống như khi cô ở thế giới hiện đại.
“Đang làm cái quái gì giữa đường thế này…”
“Đại gia có tiền, phục vụ tốt vào, sẽ không để cô chịu thiệt đâu.”
“Đáng ghét…”
Có tiếng người bước vào ngõ.
Ngân Tô đóng giao diện cá nhân lại, nhìn về phía người vừa bước vào.
Một người đàn ông cao lớn vạm vỡ, nhưng trên đầu lại có hai cái sừng kỳ quái, phía trên sừng còn có những con mắt đang đảo điên.
Trong ngực hắn ta ôm một người phụ nữ ăn mặc hở hang, người phụ nữ này thì lại không có điểm gì bất thường.
Hai người quấn quýt lấy nhau, sau khi nói mấy lời lẽ tục tĩu, họ dần tiến sâu vào trong ngõ.
Thậm chí còn chưa đi đến vị trí Ngân Tô đang đứng, người đàn ông đã không kiềm chế được mà đẩy người phụ nữ vào tường. Tiếng cười hờn dỗi đầy quyến rũ của người phụ nữ lọt vào tai Ngân Tô.
Cô không có sở thích xem cảnh ân ái trực tiếp, đang định rời đi theo hướng khác thì vô tình liếc thấy hai tay người phụ nữ đang ôm lấy người đàn ông kia đột nhiên biến thành hai lưỡi hái sắc bén.
Cực kỳ giống… càng của một con bọ ngựa.
Hai lưỡi hái đầy răng cưa sắc bén dễ dàng đâm xuyên qua lưng người đàn ông, khiến hắn ta vùng vẫy trong đau đớn.
Trong khi đó, người phụ nữ lại ôm chặt lấy hắn ta, giam chặt vào lồng ngực mình, cổ họng phát ra những tiếng rên rỉ đầy khoái cảm.
Chẳng mấy chốc, người đàn ông đã bất động.
Người phụ nữ đẩy người đàn ông ra, hai cánh tay bọ ngựa nhanh chóng thu lại, biến về hình dạng tay người. Cô ta thản nhiên phủi phủi lớp vải mỏng trên người, rồi liếc nhìn sâu vào bóng tối trong ngõ: “Ai da, bé cưng này đã xem đủ chưa?”
Ngân Tô xoay người, đối mặt với người phụ nữ: “Nếu xem chưa đủ, chẳng lẽ tỷ định biểu diễn lại cho ta xem lần nữa sao?”
Người phụ nữ sững sờ, sau đó bật cười thành tiếng: “Bé cưng còn có suy nghĩ thú vị này. Tỷ tỷ biểu diễn cho muội xem lần nữa thì không được rồi, nhưng mà… tỷ tỷ có thể cho muội tự mình trải nghiệm một lần đó nha.”
Ngân Tô không khỏi ngạc nhiên: “Wow, tỷ nam nữ đều chơi sao…”
“Cực kì vui vẻ đó.” Giọng nói người phụ nữ chứa đầy vẻ mê hoặc: “Để tỷ tỷ yêu thương muội…”
“Vèo…”
Cánh tay bọ ngựa vừa xuất hiện đã giáng xuống đầu Ngân Tô.
Người phụ nữ đứng cách cô một mét, Ngân Tô đã ngửi thấy trên cơ thể cô ta tỏa ra mùi hương nồng nặc xen lẫn mùi máu tươi.
Ngân Tô nhẹ nhàng lật cổ tay, ống thép trong tay chặn ngang lưỡi hái, tạo thành một vệt sáng trong không khí.
Răng cưa trên lưỡi hái bị ống thép cắt đứt.
Người phụ nữ sững sờ một lát, nhìn chằm chằm ống thép trong tay Ngân Tô, hai mắt sáng rực lên: “Bé cưng à, trong tay muội là bảo bối gì thế, đưa tỷ tỷ xem được không nha.”
Ngân Tô cong môi cười, giọng nói dịu dàng: “Tỷ đã muốn nó như vậy thì tự mình tới đoạt đi.”
“Thú vị, thú vị.”
Lưỡi hái tuy không còn răng cưa nhưng vẫn sắc bén như trước, người phụ nữ vung lưỡi hái liên tục tấn công Ngân Tô.
Lúc này hai người đang ở sâu trong ngõ tối, không thu hút sự chú ý của người bên ngoài.
“Xoẹt xoẹt.”
Lưỡi hái quẹt một vệt trên tường, Ngân Tô xoay người tránh đi, nghiêng người sang bên cạnh người phụ nữ, ống thép từ dưới lên quật mạnh vào cổ cô ta.
Người phụ nữ ngay lập tức thu cánh tay bọ ngựa về chắn trước cổ.
Nhưng rất nhanh người phụ nữ liền nhận ra điều bất thường, thứ đập vào cánh tay bọ ngựa không phải là ống thép kỳ lạ kia, mà là…
Cô ta không khỏi nhìn cánh tay bọ ngựa đang bị đè xuống của mình, trong chốc lát quên mất hành động.
Ngay khi ống thép biến mất, một cái tát của Ngân Tô đã giáng xuống.
Giây tiếp theo, người phụ nữ như phát hiện được điều gì đó, ngước mắt nhìn về phía “bé cưng” đang đè lên mình: “Muội… muội là dị tộc.”
“Dị tộc?” Ngân Tô lặp lại từ này, rất thản nhiên thừa nhận: “Đại khái là vậy.”
“Ha ha ha…” Người phụ nữ cười phá lên, hưng phấn đến run rẩy: “Hôm nay gặp phải vận may chó má gì thế này, vốn tưởng chỉ là một món điểm tâm nhỏ, không ngờ lại là một bảo bối quý giá… Bắt được muội, ta liền phát tài rồi.”
“Muội thật giỏi.”
Ánh mắt người phụ nữ trầm xuống, cánh tay bọ ngựa dùng sức tấn công, khiến Ngân Tô bị đánh văng ra. Cô ta duỗi chi trước định dùng lưỡi hái sắc bén siết lấy cổ Ngân Tô.
Khi cô ta sắp chạm vào Ngân Tô, cơ thể đột nhiên bất động.
Người phụ nữ nhíu mày, khi cánh tay chuyển hướng sang bên cạnh, thì vẫn có thể di chuyển được.
Cô ta lần nữa vung lưỡi hái, hướng về Ngân Tô mà vung xuống, nhưng trước khi chạm vào Ngân Tô, cô ta lại bất động.
Chỉ cần cô ta di chuyển sang hướng khác, thì cơ thể liền có thể cử động.
Nhưng chỉ cần nhắm vào dị tộc này thì lại bất động.
Người phụ nữ sau hai lần thử nghiệm, không nhịn được mà lên tiếng: “Muội đã làm gì ta?”
Ngân Tô xoay con dấu trong tay, cười khanh khách mà nói: “Tỷ không phải muốn yêu thương ta thật tốt sao? Ta cho tỷ một cơ hội, để tỷ ở lại bên cạnh ta, thương, yêu, ta, thật tốt.”
Mấy chữ cuối cùng, Ngân Tô cố ý kéo dài âm điệu.
Khóe miệng người phụ nữ thoáng co giật, cô ta không biết dị tộc trước mặt này đã làm gì mình. Cô ta không cảm thấy cơ thể có chỗ nào bất thường, chỉ là mỗi khi cô ta tấn công Ngân Tô, thân thể sẽ đột nhiên bất động.
Dị tộc quả nhiên đáng sợ.
Những tên dị tộc chết tiệt này, nên giết chết toàn bộ… À không, ăn tươi cũng được, muội ấy thật thơm.
Gương mặt người phụ nữ không còn chút vẻ kiều mị nào, ánh mắt quét một lượt lên người dị tộc đối diện, cuối cùng dừng lại ở con dấu đang cầm trên tay Ngân Tô.
Trong nháy mắt, cô ta nghĩ đến những hành vi kỳ lạ của dị tộc này vừa rồi.
Cô ta giơ cánh tay bọ ngựa lên, tìm thấy chỗ vừa bị đánh trúng lúc trước có một hình con dấu in hằn.
Người phụ nữ đọc từng chữ một trên con dấu: “Nhà xưởng đồng nhân”.
Đánh nhau thì đánh nhau, muội đóng dấu lên người ta làm cái gì?
Chết tiệt!
Nguyên nhân nhất định là do con dấu này.
Người phụ nữ biến cánh tay trở lại hình dạng người, dùng sức cọ xát hình con dấu kia, mà lại không thể chà sạch được.
Không được.
Phải chạy.
Ý nghĩ này vừa hiện lên trong đầu người phụ nữ, cô ta liền quay người chạy về phía bên kia của con ngõ tối.
Người phụ nữ vừa lao về phía trước, vừa chú ý động tĩnh phía sau lưng mình. Không thấy có ai đuổi theo phía sau, cô ta chạy càng nhanh hơn.
Thấy phía trước chính là lối ra của con ngõ tối, cô ta đã nghe thấy âm thanh, nhìn thấy ánh sáng từ bên ngoài.
Chỉ cần chạy vào trong đám đông thì sẽ không phải sợ dị tộc đuổi theo phía sau nữa.
Người muốn bắt dị tộc rất nhiều, cô ta chỉ cần gào lên một tiếng là có thể ngăn cản muội ấy.
Ý tưởng của người phụ nữ thật tuyệt vời, nhưng lúc cô ta sắp lao ra khỏi ngõ tối, hông cô ta đột nhiên bị siết chặt, sau đó cả người bị nhấc bổng khỏi mặt đất, một lực mạnh kéo cô ta đi mất.
Tiếng huyên náo dần xa.
Ánh sáng cũng dần tắt.
Cô ta bị kéo trở lại con ngõ tối.
Thứ đó đang quấn lấy cô ta, xách cô ta lên rồi hung hăng nện vào tường. Cô ta vô thức nâng cánh tay bọ ngựa vung ra bên cạnh.
“Bá…”
Người phụ nữ cảm thấy bản thân chỉ đánh vào không khí, không chạm phải bất kỳ vật gì.
Vào lúc này, cổ tay cô ta đau nhói, cánh tay bọ ngựa bị ép phải rút lại, hai cổ tay bị đâm thủng, máu tươi nhỏ từng giọt xuống nền đất bẩn thỉu trong con ngõ tối.