845. Chương 845: Thế giới quái vật (2)

Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta

Chương 845: Thế giới quái vật (2)

Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 845 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thứ kia đâm xuyên qua người cô ta rồi nhấc bổng cô ta lên, hai chân treo lơ lửng giữa không trung, trông hệt như hình chữ đại – một người dang rộng hai tay hai chân bị đóng chặt vào tường.
Đau…
Đau quá.
Thứ đâm vào cổ tay đang hút cạn sức lực của cô ta.
“Tỷ tỷ à… tôi đã dành lần đầu tiên quý giá của mình cho tỷ, tại sao tỷ lại bỏ trốn chứ?” Giọng nói thoáng chút thất vọng của cô gái vang lên bên tai người phụ nữ.
Người phụ nữ:
Lần đầu tiên cái gì chứ.
“Dị tộc quả nhiên đều là đồ hạ lưu vô sỉ!” Người phụ nữ nghiến răng, cố nén đau rít ra mấy chữ.
‘Bốp’.
Người phụ nữ bị tát lệch cả đầu. Phản ứng đầu tiên của cô ta là muốn đánh trả, lưỡi hái sắc bén đặt sát cổ Ngân Tô, chỉ còn cách một cen-ti-mét là có thể đâm vào, đáng tiếc cô ta không tài nào tiến thêm được cen-ti-mét cuối cùng đó.
“Nhìn mặt cô đỏ thế này, mau áp cái này vào nhanh lên.”
Người phụ nữ chỉ thấy Ngân Tô đưa tay về phía má mình. Cô ta không thể nhúc nhích, đành mặc kệ đối phương ấn vào mặt mình.
Hai má lạnh buốt, cô ta không kìm được run rẩy một chút.
Cục đá lạnh ư?
Cầm cục đá ấn mình làm gì chứ?
Người phụ nữ nhìn cô gái trước mắt với vẻ mặt kinh ngạc xen lẫn kỳ quái, ngay cả cơn giận cũng tạm thời bị đè nén.
Không hiểu nổi.
Dị tộc này chắc chắn mắc bệnh tâm thần rồi.
Ngân Tô làm xong “việc thiện”, tàn nhẫn rút túi chườm nước đá ra, mặt không đổi sắc nhìn chằm chằm cô ta.
[A Y Hạ – người dị hóa cấp C – cư dân khu Sông Tối thuộc Hắc Huỳnh Vực].
Ngân Tô khẽ cau mày. Kỹ năng giám định đã thông báo được nâng cấp trở lại. Cô có thể nhìn thấy cấp bậc của người khác rồi sao?
Lần nâng cấp trước đó là lần cuối cùng…
Sau đó, kỹ năng giám định không còn nâng cấp nữa.
Ngân Tô đè nén sự nghi ngờ trong lòng, lại mỉm cười: “A Y Hạ.”
A Y Hạ vừa ngạc nhiên vừa tức giận, cảm thấy người dị tộc bị tâm thần trước mặt này gọi tên mình “nhẹ nhàng” như vậy, không khỏi rùng mình.
“Sao cô biết tên tôi?” Từ lúc bắt đầu cô ta chưa hề nói tên mình. Hay là cô ấy quen biết mình…
Ngân Tô không trả lời câu hỏi của cô ta: “A Y Hạ, cô muốn sống hay muốn chết?”
A Y Hạ: “…”
Cái này còn cần lựa chọn sao? Kẻ sĩ có thể chịu nhục nhưng không thể chết.
A Y Hạ chọn sống.
Hình con dấu trên tay khiến cô ta không thể làm tổn thương dị tộc, bản thân cô ta cũng không thể chạy thoát, vì vậy cô ta chọn cách cúi đầu để bảo toàn mạng sống.
A Y Hạ đẩy cánh cửa cũ nát ra, bật đèn lên: “Mời vào…”
Trong phòng rộng khoảng mười mấy mét vuông, có một chiếc giường, một bộ sô pha rách nát, một cái bàn nhỏ và không ít rương xếp dựa vào tường.
Trong phòng không có cửa sổ, trông có vẻ bức bối.
Hoàn cảnh này thậm chí còn tệ hơn căn phòng trọ nhỏ cô thuê ở thế giới hiện thực trước đây.
Ngân Tô cảm thấy cấp dưới đầu tiên của mình có chút qua loa: “Cô sống ở nơi như thế này sao?”
“Có chỗ ở đã là tốt lắm rồi…” A Y Hạ thấy mái tóc của cô gái phía sau mình đang múa loạn, nuốt nước miếng, giọng điệu dịu đi không ít: “Hoàn cảnh ở khu Sông Tối là như vậy, muốn sống tốt thì đến khu Quang Minh.”
Ở cầu thang có tiếng nói chuyện vọng đến, Ngân Tô trầm mặc một lát, quyết định đi vào phòng.
Ngân Tô lấy một cái ghế ra và ngồi xuống. A Y Hạ nhìn chằm chằm vào động tác của cô, ánh mắt có chút ngẩn ngơ.
Dị tộc này vậy mà có kỹ năng không gian… A, nếu có thể đem bán cô ta đi, chẳng phải sẽ phát tài sao.
Nghĩ đến đây, sự kích động dâng lên trong mắt A Y Hạ, nhưng khi đối diện với gương mặt tươi cười của dị tộc, chút kích động này liền bị dập tắt.
Đáng chết…
Hôm nay sao lại xui xẻo đến vậy.
Sớm biết thế này đã không ăn tên sâu rượu kia.
“Ngồi đi.” Ngân Tô đảo khách thành chủ, tiếp đón A Y Hạ: “Tôi là một cấp trên tốt bụng, chỉ cần nhân viên nghe lời, tôi vẫn rất trân trọng.”
“…”
Ha ha.
Có quỷ mới tin.
A Y Hạ ngồi xuống giường của mình.
A Y Hạ có ngũ quan xinh đẹp quyến rũ, lúc này đang trợn trắng mắt, tuy nhiên cử chỉ điệu bộ vẫn toát lên vẻ quyến rũ như trước.
Tuy cấp dưới đầu tiên có chút qua loa, nhưng ít nhất lớn lên xinh đẹp, công bằng mà nói, Ngân Tô cảm thấy mình vẫn có thể chấp nhận.
Ngân Tô quay đầu dò xét một vòng quanh phòng: “Tại sao cô không đến khu Quang Minh?”
A Y Hạ không kìm được càu nhàu lại: “Đây là vấn đề tôi muốn là được sao?”
“À, đó là vì cô quá yếu.”
“…”
Ngân Tô khẽ nhếch cằm: “Cô nói kỹ về Hắc Huỳnh Vực cho tôi đi.”
“À…”
Người dưới mái hiên không thể không cúi đầu, A Y Hạ lựa chọn trước tiên cứ “khuất phục”, nghiêm túc nói về Hắc Huỳnh Vực.
A Y Hạ sinh ra ngay tại Hắc Huỳnh Vực. Nơi này tuy không lớn, nhưng cũng không nhỏ, là một khu vực hạng trung.
Giống như thông tin mà Yêu quái Xi Măng nói, Hắc Huỳnh Vực gồm Khu Sông Tối và Khu Quang Minh.
Khu Sông Tối tốt xấu lẫn lộn, sinh sống ở nơi này nếu không có chút bản lĩnh rất nhanh sẽ bị ăn đến xương cốt cũng không còn.
Khu Quang Minh do tập đoàn Toàn Tri làm chủ, những người sống ở bên trong đều là giới thượng lưu có tiền, những người này đều là tầng lớp cao cấp trong đám đông.
Dựa theo lời A Y Hạ mô tả, Khu Quang Minh tương tự như thành phố ở thế giới thực, có quy tắc trật tự, có điều khoa học và kỹ thuật thì tiên tiến hơn.
A Y Hạ chưa từng tiến vào Khu Quang Minh, đây đều là những điều cô nghe người khác kể lại.
Người ở Khu Sông Tối muốn tiến vào Khu Quang Minh, hoặc là có năng lực cường đại được người bên trong nhìn trúng, hoặc là góp đủ tiền mua được một chỗ ở bên trong.
“Nhưng kỳ thật tiến vào cũng chỉ có thể làm tầng lớp thấp nhất, xinh đẹp một chút thì làm người trông trẻ, xấu xí hơn thì chỉ có thể làm những công việc dơ bẩn mà những người khác không muốn làm.”
“Cho nên từ trước đến nay tôi chưa từng nghĩ đến việc muốn đến đó, sinh hoạt ở nơi này rất tốt.” Giọng nói của A Y Hạ dần khôi phục vẻ kiều mị giống lúc ở trong ngõ tối: “Không có trật tự chính là trật tự tốt nhất.”
“Thà làm đầu gà không làm đuôi phượng.” Ngân Tô khẳng định: “Cô là người dị hóa.”
A Y Hạ hừ nhẹ một tiếng: “Đúng vậy.”
“Nói rõ một chút?”
“Có gì tốt để nói…” Đôi môi đỏ tươi của A Y Hạ nhếch lên: “Người dị hóa là người giống tôi có một bộ phận trên cơ thể bị dị hóa…”
“Ngoài cô ra còn dạng người khác không?”
“Vậy chính là dị năng giả…”
Người dị hóa chỉ có bộ phận thân thể bị dị hóa, dựa vào bộ phận dị hóa để chiến đấu, không có năng lực khác.
Còn dị năng giả có thể sử dụng các loại năng lực kỳ lạ – bản thân dị năng giả cũng là người dị hóa.
Ở thế giới này, người sinh ra đều là người dị hóa, dị năng giả chính là những người thức tỉnh được năng lực đặc biệt.
Phương thức đạt được kỹ năng của người ở thế giới thực và bọn họ không giống nhau.
“Bên ngoài Hắc Huỳnh Vực gọi là khu vực xâm lấn sao?”
A Y Hạ: “Ừ.”
“Cô đã đi qua đó chưa?”
“Tôi vào trong đó làm gì? Muốn chết sao?” Giọng A Y Hạ cao lên không ít: “Tôi cũng không muốn chết.”
“Biển sương mù tử vong và khu vực xâm lấn cô biết được bao nhiêu?”
A Y Hạ lắc đầu. Lúc cô được sinh ra biển sương mù tử vong và khu vực xâm lấn đã tồn tại. Người bên cạnh khuyên bảo cô không nên tới gần biển sương mù tử vong, sẽ bị lạc ở bên trong, vĩnh viễn không ra được.
Thông tin về biển sương mù tử vong cùng khu vực xâm lấn được truyền miệng ở nơi này chỉ có một chút ít như vậy.
Ngân Tô chắc chắn thế giới này sẽ không kéo người chơi vào phó bản. Có lẽ, chuyện này là do người của chính thế giới này tạo ra.
“Thế giới này của các cô biến thành như vậy từ khi nào?”
A Y Hạ tiếp tục lắc đầu: “Tôi không biết, dù sao cũng rất lâu rồi.”
Ngân Tô nghẹn họng, đưa ra đánh giá đối với cấp dưới đầu tiên: “Cô thật là vô dụng.”