Chương 85: Trường Trung học Lý Quang (38)

Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta

Chương 85: Trường Trung học Lý Quang (38)

Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 85 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thầy chủ nhiệm: “!!!”
Ngân Tô ra tay cực nhanh, không cho thầy chủ nhiệm kịp phản ứng. Đến khi ông ta hoàn hồn thì Ngân Tô đã 'tiễn' tất cả NPC đi rồi.
Ngân Tô vẩy hết máu trên ống thép, ngồi lại vào chỗ, nghiêng đầu nhìn thầy chủ nhiệm, “Giờ mà thầy ra tay, sĩ số lớp mình có khi còn chưa đủ mười người đâu.”
“!!!”
Thầy chủ nhiệm trợn mắt đến muốn nứt ra, cô ta điên rồi sao? Sao cô ta dám làm vậy!
Những người chơi khác cũng cảm thấy Ngân Tô thật điên rồ. Bọn họ còn đang phải nghĩ cách đào thải những học sinh này, vậy mà cô lại dám ra tay trực tiếp như thế?
Hơn nữa, cô ta giết NPC cũng quá dễ dàng rồi! Cô ta có thật là người chơi mới không vậy?
***
Thầy chủ nhiệm vừa định nổi giận thì chợt nhớ ra điều gì đó, “Vẫn còn một học sinh nữa chưa về…” Dù sao thì kiểu gì cũng phải có ít nhất một người rời khỏi thư viện, như vậy sĩ số mới không thấp hơn mười người.
“Không sao đâu ạ, đợi cậu ấy về em sẽ giúp cậu ấy chấm dứt cuộc sống đau khổ này.” Ngân Tô dừng lại một chút rồi nói: “Nhưng mà thầy ơi, gan thầy cũng to thật đấy, thầy thực sự không tự chừa cho mình một đường lui sao? Lỡ sau này chết hơn hai người… Thầy à, thầy đúng là một giáo viên dũng cảm!”
Ngân Tô giơ ngón cái lên, tỏ vẻ vô cùng kính nể với sự dũng cảm của ông ta.
“…” Thầy chủ nhiệm biết cô ta thực sự dám làm. Nếu học sinh kia trở về mà cũng bị cô ta giết chết, vậy thì quả thực lớp sẽ không đủ mười người. Kỳ thi thử còn chưa bắt đầu, lớp học không thể có ít hơn mười học sinh được…
Cái cô học sinh ba tốt kia lại bắt đầu viện cớ vì muốn tiến bộ: “Thầy ơi, em cũng chỉ muốn tiến bộ, đạt được thành tích tốt hơn thôi! Thầy là giáo viên, gặp được một học sinh có chí tiến thủ như em không phải thầy nên cảm thấy vui mừng sao?”
“…”
Ông ta vui cái nỗi gì! Ai dạy cô tiến bộ kiểu đó hả?!
Thầy chủ nhiệm tức điên lên nhưng bản thân lại không thể đánh lại cô học trò đáng ghét này…
Ánh mắt thầy chủ nhiệm dừng lại trên người Hồng Bằng đang ngồi trong góc một lúc lâu, nghiến răng nghiến lợi nói: “Nhưng cậu ta không có chỗ ngồi.”
Ngân Tô gõ gõ ống thép vào vị trí ngay trước mặt mình: “Không phải có nhiều bạn chủ động nhường chỗ cho cậu ấy rồi sao.”
Thầy chủ nhiệm: “…”
Có chỗ thì thế nào, chẳng phải là…
“Thầy ơi, có chuyện gì vậy?”
Chẳng biết giáo viên tuần tra xuất hiện trước cửa lớp từ lúc nào, hai mắt nhìn chằm chằm vào Ngân Tô.
Những người chơi may mắn sống sót đều cảm thấy khó thở. Một cảm giác áp bức vô hình bao trùm lấy họ, sự sợ hãi không cách nào phản kháng bắt đầu ăn mòn cả thể xác lẫn tinh thần của họ.
“Thầy chủ nhiệm lớp em đang dạy dỗ các bạn không nghe lời.” Ngân Tô rất dũng cảm trả lời thay cho thầy chủ nhiệm: “Thầy ấy muốn tốt cho bọn họ, vậy mà bọn họ lại bất kính với thầy ấy, đúng là đáng chết.”
Thầy chủ nhiệm: “…” Tôi thấy cứ để tôi chết quách đi còn hơn.
“Là vậy sao?” Giáo viên tuần tra cũng không rõ cụ thể trong lớp đã xảy ra chuyện gì. Ông ta không tin lời Ngân Tô nói mà đợi thầy chủ nhiệm giải thích.
Thầy chủ nhiệm rất muốn để giáo viên tuần tra giết chết cái đứa học sinh đáng ghét này. Nhưng cuối cùng ông ta vẫn cắn răng thốt ra hai chữ: “Đúng vậy.”
“Tuy các em ấy không nghe lời nhưng thầy cũng không thể giải quyết mọi chuyện như thế được.” Rõ ràng giáo viên tuần tra đã khoan dung với thầy chủ nhiệm hơn rất nhiều. Ông ta chỉ nghiêm mặt giáo huấn: “Lần sau không được làm vậy nữa, chú ý tập trung thời gian lên lớp, sắp thi học kỳ rồi.”
Nói xong, giáo viên tuần tra liền xoay người rời đi. Ông ta đi rồi, những người chơi mới dám hít thở lại bình thường. Giáo viên tuần tra còn đáng sợ hơn cả thầy chủ nhiệm nữa… Nếu đối đầu trực tiếp, liệu ai có thể là đối thủ của ông ta? Còn có bà chủ nhiệm giáo dục mới gặp được hai lần kia nữa, có vẻ chức vị của bà ta khá cao, không biết thực lực mạnh đến mức nào?
Những người chơi vừa mới nghĩ tới những điều đó liền cảm thấy tuyệt vọng.
***
Cuối cùng, thầy chủ nhiệm không giết Hồng Bằng, ngầm cho phép Hồng Bằng ngồi vào chỗ của một NPC học sinh khác.
Chỗ ngồi biến mất vào giờ nghỉ trưa, khi đó tất cả người chơi đều không có mặt trong lớp. Lúc ấy, Hồng Bằng có mang sách theo nên anh ta giữ lại được không ít sách giáo khoa môn chính.
Nhưng khi vào học, ánh mắt lạnh lẽo của thầy chủ nhiệm cứ đảo qua đảo lại trên người Hồng Bằng.
Thầy chủ nhiệm kìm nén cơn giận của mình đến hết tiết học, sau giờ liền hùng hùng hổ hổ rời đi.
Còn về việc Lưu Thắng Lợi không ở lớp, thầy chủ nhiệm không nói một lời nào.
Người vui vẻ nhất đương nhiên là Hồng Bằng rồi. Anh ta thực sự đã sống sót qua lần này… Tuy sau này anh ta sẽ còn gặp phải những nguy hiểm khác nhưng ít ra vào thời khắc này anh ta vẫn rất vui.
Mà những người chơi khác lại vừa khó hiểu vừa nghi hoặc. “Tại sao cô ta lại giúp Hồng Bằng chứ?”
“Chúng ta tốn bao nhiêu công sức để đào thải NPC mà chỉ mới đào thải được mấy tên, còn cô ta lại cứ thẳng tay mà đập…” Những người chơi cảm thấy họ giống hệt như mấy tên đần vậy.
“Tốc độ xử lý đám NPC kia của cô ấy thực sự quá nhanh. Tôi còn chưa kịp phản ứng thì cô ấy đã giải quyết xong hết rồi.”
“Ống thép trong tay cô ta có vẻ kỳ lạ… Rõ ràng chỉ là một ống thép nhưng sao lại sắc bén đến thế được?”
Quả thực một đầu của ống thép khá là sắc bén, cô ta còn cắm nó cắt ngang qua cổ NPC!
“Có phải đó là đạo cụ không?”
“… Chúng ta đi theo cô ấy, liệu có thể qua ải được không?”
Bọn họ quay đầu nhìn người trong cuộc. Ngân Tô đang cầm đề thi lau ống thép của mình, lau đến mức sáng bóng lên. Cô còn vừa lau vừa cười, nụ cười kia nhìn thế nào cũng thấy vô cùng quỷ dị.
“…”
Cái dáng vẻ thần kinh này của cô ta… Trông chẳng khác nào NPC cả!
“Hình như thầy chủ nhiệm rất sợ việc sĩ số lớp giảm xuống dưới mười.” Đây là lời hồi nãy Ngân Tô dùng để uy hiếp thầy chủ nhiệm, cũng là nguyên nhân quyết định khiến thầy chủ nhiệm buông tha cho Hồng Bằng.
Liệu có phải sĩ số lớp thấp hơn mười người sẽ có uy hiếp gì đó đối với giáo viên không?
“Vừa rồi lúc Vạn Trạch Vũ chết, mọi người có nhìn thấy quy tắc tử vong không?”
Trong lớp bị bàn che khuất, thầy chủ nhiệm lại đứng ngay trong lớp, những người chơi ngồi sát mép ngoài không dám ngo ngoe động đậy, vậy nên có người không trông thấy quy tắc cấm kỵ.
Trương Chí Văn, người chơi có kinh nghiệm nhìn thấy quy tắc trả lời: “Giáo viên sẽ không xuất hiện trong Ngày Cuồng Hoan. Nếu nhìn thấy giáo viên trong Ngày Cuồng Hoan thì hãy làm như không thấy.”
Thế mà lại là quy tắc liên quan đến Ngày Cuồng Hoan!
“Giáo viên sẽ không xuất hiện…”
“Sao tôi cứ có cảm giác kiểu gì giáo viên cũng sẽ xuất hiện nhỉ?”
“Tôi cũng cảm thấy vậy.”
“Lỡ đâu quy tắc đó chính xác?”
“Vậy làm như không thấy là đúng hay sai?”
Không ai có thể trả lời được vấn đề này. Trừ khi tự mình thử qua, nếu không thì không ai biết được quy tắc là đúng hay sai.
***
Khi mọi người đang thảo luận xem quy tắc là đúng hay sai, Lương Thiên Dậu đi tới bên cạnh Ngân Tô: “Tô tiểu thư, bây giờ Thắng Lợi có thể trở lại rồi đúng không?”
Ngân Tô đang lau ống thép khẽ dừng tay: “Anh cảm thấy anh ta còn sống sao?”
Không đợi Lương Thiên Dậu trả lời, cô gái đã không rõ ý cười một tiếng: “Cho dù anh ta còn sống thì số lượng người chơi cũng là mười một, anh định giết ai?”
Ngân Tô ném lại câu hỏi này cho anh ta. Đúng vậy, nếu trong lớp chỉ còn mười người, lúc này Lưu Thắng Lợi mà trở về thì vẫn có khả năng bị giáo viên giết.
Giọng của Ngân Tô không nhỏ, lúc này những người chơi khác đã ngừng thảo luận, nhao nhao nhìn về phía Lương Thiên Dậu.
Trong ánh mắt là vẻ hoài nghi cùng sự cảnh giác không quá rõ ràng. Sự tín nhiệm yếu ớt vừa mới được hình thành cách đây không lâu có khả năng sẽ tan thành mây khói trong khoảnh khắc này.
“Anh nhìn xem, độ tín nhiệm thấp như vậy mà bây giờ anh còn đưa ra vấn đề này thì chẳng phải anh đang tự tay đập tan mối quan hệ hợp tác vất vả lắm các anh mới tạo dựng được, đúng không?”
Hai tay đặt xuôi bên người Lương Thiên Dậu nắm chặt lại. Anh ta quét mắt nhìn lớp học một vòng, thu hết mọi biểu cảm của từng người vào trong tầm mắt.