Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta
Chương 84: Lý Quang Trung Học (37): Ngân Tô và quy tắc
Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 84 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Vạn Trạch Vũ và Hồng Bằng không may mắn như Lưu Thắng Lợi, không có đồng đội đáng tin cậy để đưa cho họ vật phẩm cứu mạng.
Nhưng lúc này, Hồng Bằng ít nhất còn có thể cầu cứu Trần Phong: “Anh Trần…”
Trần Phong thờ ơ lắc đầu. Ngay cả bản thân anh ta cũng không có vật phẩm nào, lại chẳng đủ sức mạnh để đối đầu trực diện với NPC, nên đương nhiên anh ta không thể giúp gì cho Hồng Bằng lúc này.
Thân hình hơi vạm vỡ của Hồng Bằng khẽ lảo đảo, phải vịn chặt vào tường mới không ngã.
Thôi Na đứng sau Trần Phong, không dám thốt lên lời nào, vừa lo lắng cho Hồng Bằng lại vừa sợ hãi bản thân cũng sẽ rơi vào kết cục tương tự.
“Cậu có thứ gì có thể dùng để giao dịch ở thế giới thực không?” Trần Phong đột nhiên hỏi Hồng Bằng.
Hồng Bằng không hiểu tại sao Trần Phong đột nhiên hỏi vậy, nhưng vẫn thành thật đáp: “Tôi… Tôi chỉ là một công nhân bình thường, không… không có nhiều tiền tiết kiệm.”
Trần Phong nhíu mày: “Vậy thì hết cách rồi.”
Trần Phong cảm thấy Ngân Tô biết cách giải quyết tình huống này.
Nhưng cô không chịu nói ra… Cô muốn họ sống sót, nhưng lại trơ mắt nhìn họ chết.
Trần Phong không thể hiểu nổi cô gái đó.
Tiền bạc hoàn toàn vô dụng trong thế giới trò chơi, nhưng lại hữu ích ở thế giới thực.
Anh ta không biết liệu Ngân Tô có cần tiền hay không, nhưng đây là một phương án. Thử một lần, biết đâu sẽ có tác dụng?
Đáng tiếc…
“Nhưng tôi có một căn hộ.” Đối mặt với vấn đề sinh tử, Hồng Bằng cũng chẳng còn gì để giấu giếm: “Cái này… Cái này có tác dụng gì không?”
Trần Phong hỏi Hồng Bằng về giá trị của căn hộ, rồi chỉ cho anh ta một con đường: “Anh có thể thử đi tìm cô ấy.”
“???”
Hồng Bằng nhìn Ngân Tô đang ngồi ở chỗ của mình, chán nản nghịch đống dụng cụ học tập.
Tìm cô ấy?
Dùng căn hộ đó sao?
Sao có thể được chứ?!
“Thử một lần đi, còn hơn là ngồi chờ chết.” Trần Phong nhắc nhở: “Chết rồi thì cậu chẳng còn gì cả.”
Hồng Bằng khá tin tưởng Trần Phong. Nghe Trần Phong nói vậy, anh ta hít sâu một hơi, lấy hết dũng khí đi tìm Ngân Tô nói chuyện.
“Căn hộ ư? Đã trả đủ chưa? Có vay trả góp không đó?”
“… Đã trả đủ rồi.”
Cô, một kẻ xui xẻo không nhà cửa, đang rất cần một nơi ở thoải mái. Vì vậy, sau khi nghe xong điều kiện của Hồng Bằng, cô cảm thấy có chút hứng thú: “Có phải tôi cứu anh lần này, anh sẽ cho tôi căn hộ đó không?”
“Cái này…”
Lần này?
Thế còn những lần sau thì sao…
Ngân Tô nhận ra cảm xúc trên mặt Hồng Bằng, hơi nhướng mày: “Đừng nói là anh nghĩ một căn hộ có thể khiến tôi bảo vệ anh cho đến khi màn chơi kết thúc đấy nhé?”
“…”
Căn hộ đó, anh ta phải làm lụng vất vả nhiều năm mới mua được, năm nay vừa mới sửa sang lại, anh ta còn chưa kịp ở.
Nhưng nghĩ lại, nếu giờ mình chết thì còn nói gì đến chuyện nhà cửa nữa.
“Được.” Hồng Bằng gật đầu, đột nhiên trở nên thông minh hơn: “Nhưng mà, nếu như tôi chết trong màn chơi thì cô làm sao lấy được căn hộ?”
“Không phải trò chơi có cho thời gian xử lý hậu sự sao.” Ngân Tô đẩy một tờ giấy đến trước mặt anh ta: “Viết địa chỉ và số điện thoại của anh vào đây, sẽ có người liên lạc.”
Ngân Tô cảm thấy với khả năng buôn bán nhỏ của Khang Mại, việc giao dịch một căn phòng trong thời gian ngắn sẽ không thành vấn đề.
Tay cầm bút của Hồng Bằng run rẩy: “Cô… không sợ tôi… ghi sai địa chỉ và số điện thoại sao?”
Sau khi rời khỏi màn chơi, ai cũng đường ai nấy đi. Tìm một người giữa biển người rộng mênh mông, việc đó khó đến mức nào chứ?
Ngân Tô không nghĩ Hồng Bằng có thể sống sót, dù sao sau đó vẫn còn ngày cuồng hoan.
Vì vậy cô thản nhiên nói: “Không sao, dù sao tôi cũng chỉ có thể cứu anh lần này thôi. Anh lừa tôi cũng chẳng sao, dù sao tôi cũng lương thiện đến thế cơ mà.”
Nếu anh ta ghi đúng, thì cô sẽ kiếm được một căn hộ, về sau không cần phải lang thang nữa.
Nếu anh ta ghi bừa, thì cũng chỉ là xử lý đám NPC sớm hơn một chút thôi, dù sao cũng là việc phải làm, cũng chẳng mất mát gì.
Hồng Bằng: “…”
Làm sao mà cô ta có thể cười nói ra từ “lương thiện” này vậy.
Cuối cùng Hồng Bằng cũng ghi địa chỉ và số điện thoại lên tờ giấy.
“Thật ra thì anh không sống nổi đâu.” Ngân Tô nhìn tờ giấy, nhắc nhở anh ta: “Bây giờ anh đổi ý vẫn còn kịp.”
Phó Kỳ Kỳ có thể sống sót là nhờ vào vật phẩm Mạc Đông đưa cho, còn Hồng Bằng thì thậm chí đến một vật phẩm cũng không có.
Bây giờ anh ta còn không có chỗ ngồi. Cho dù hiện giờ cô có thể giúp anh ta sống sót, thì sau này anh ta phải làm sao để sống sót qua ngày cuồng hoan và kỳ thi cuối kỳ đây?
Nghe Ngân Tô tuyên án tử hình cho mình, cơ thể cường tráng của Hồng Bằng suy sụp, nhưng vẫn cố nặn ra vài chữ từ giữa kẽ răng: “Nhưng tôi không muốn chết.”
Chỉ cần còn một tia hy vọng, những người muốn sống sót sẽ luôn bám chặt lấy nó.
Ngân Tô cầm tờ giấy đi. Cô đếm số học sinh trong lớp, sau khi loại bỏ Vạn Trạch Vũ và Lưu Thắng Lợi, sẽ chỉ còn lại 10 người chơi.
… Môi trường học tập lý tưởng toàn đồng loại của cô vẫn còn cơ hội để hiện thực hóa.
“Vậy… cô có cách nào không?”
“Anh đi xuống góc lớp ngồi trước đi.” Ngân Tô thuận miệng nói: “Lát nữa tôi sẽ ngăn cản giáo viên. Ngồi thấp xuống, đừng để giáo viên mang anh ra “khai đao”, nếu không thì… đến thần tiên cũng không cứu nổi anh đâu.”
“???”
Chỉ… thế thôi sao?
Ngăn cản giáo viên?
Làm sao mà ngăn cản được?
Giáo viên mạnh như vậy mà cũng có thể ngăn cản được sao?
Hồng Bằng nghĩ dù sao anh ta cũng chỉ để lại địa chỉ công ty. Nếu cô lừa mình, thì chỉ cần sau khi rời khỏi đây mình không nghe điện thoại cũng chẳng có mất mát gì…
Vẫn còn thời gian để lại di chúc.
Tiết học đầu tiên của buổi chiều là tiết của giáo viên chủ nhiệm. Ông ta vừa bước vào lớp đã mỉm cười với Vạn Trạch Vũ đang ngồi ở bàn số 9: “Xem ra lại có em không có chỗ ngồi rồi. Sao lại ngồi chỗ của bạn khác vậy?”
“Tôi có chỗ, tôi có chỗ mà…” Có vẻ Vạn Trạch Vũ đã bị dọa đến phát điên, nắm chặt bàn lẩm bẩm nói.
Đối với người chơi bị loại, những quy tắc khác sẽ trở nên vô hiệu, vậy nên dù anh ta có ngồi xuống thì cũng sẽ bị giáo viên giết.
Trước khi mọi người kịp nhìn rõ hành động của giáo viên chủ nhiệm, ông ta đã đi đến bên cạnh Vạn Trạch Vũ và nhấc bổng anh ta lên.
“Không… Không!! Tôi có chỗ, tôi có chỗ… Hu hu hu, tôi không muốn chết.”
“Cứu… cứu tôi với!”
Mọi người không đành lòng nhìn Vạn Trạch Vũ, vội vàng quay đầu đi chỗ khác.
Giọng của Vạn Trạch Vũ dần nhỏ xuống, máu chảy từ trên bàn xuống đất, mùi máu tươi tanh nồng tỏa ra.
Ngay khi chủ nhiệm lớp vừa thả Vạn Trạch Vũ xuống và định đi ra đằng sau, Ngân Tô lại đột nhiên lên tiếng: “Thưa thầy, hiện tại thầy không thể giết anh ta.”
Trong phòng học tĩnh lặng, âm thanh này vang lên rất đột ngột. Tất cả những người chơi khác đều sửng sốt, theo bản năng nhìn về phía nơi phát ra âm thanh.
Vừa rồi tất cả họ đều thấy Hồng Bằng đi tìm Ngân Tô nói chuyện, nhưng không ai biết họ đã nói gì với nhau.
Vậy mà giờ cô lại thực sự ra mặt cho Hồng Bằng? Nhưng liệu giáo viên chủ nhiệm có nghe theo không…
“????”
Thế mà chủ nhiệm lớp lại dừng lại thật! Ông ta quay đầu nhìn Ngân Tô, trên gương mặt âm trầm lộ ra vẻ dữ tợn: “Tại sao?”
Người chơi: “!!!”
Chủ nhiệm lớp đang hỏi tại sao kìa! Lớp trưởng có quyền lợi lớn đến vậy sao?
Lý do của Ngân Tô rất chính đáng: “Nếu thầy giết anh ta, số người trong lớp chúng ta sẽ ít hơn 10 người.”
Ánh mắt của chủ nhiệm lớp đảo qua đám NPC: “Sao có thể ít hơn…”
Ông ta còn chưa kịp nói xong, Ngân Tô đã túm tóc một bạn học ngồi đằng trước, kéo giật ra sau. Một tia sáng lạnh lẽo xẹt qua cổ bạn học kia, khiến người đó trừng mắt rồi từ từ ngã xuống đất.