852. Chương 852: Thế giới quái vật (9)

Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta

Chương 852: Thế giới quái vật (9)

Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 852 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nhiệm vụ này vừa xuất hiện, trong đại sảnh lập tức vang lên nhiều tiếng bàn tán.
“Nhiệm vụ thu thập đặc biệt à…”
“Bọn họ phát hiện được đảo biệt lập, xem ra vận may không tồi.”
“Chắc là tài nguyên không quá phong phú, nếu không họ đã trực tiếp hợp tác với Khu Quang Minh rồi.”
“Đảo biệt lập rất nguy hiểm… 2 vạn tệ mà đòi mạng người, tôi không thèm đi.”
“Ha ha ha, một người cấp C như anh, anh muốn đi họ cũng chẳng nhận đâu.”
Có người đang bàn tán, có người thì đi tìm nhóm người kia để nói chuyện.
Ngân Tô nhìn nhiệm vụ “Thu thập đặc biệt” ở phía trên, thù lao của nhiệm vụ này cực kỳ cao, trực tiếp ghi rõ 20000/người, nhưng không nói rõ bất kỳ điều gì khác.
Điều này nằm ngoài hiểu biết của cô.
Ngân Tô không hiểu liền hỏi: “Loại nhiệm vụ này đặc biệt ở điểm nào?”
“Nhiệm vụ này thực hiện ở vùng hoang dã, là dùng tiền để mua mạng sống đấy.”
“Vùng hoang dã?” Ngân Tô ngạc nhiên: “Không phải chỉ có mười tám vực sao, những nơi khác đều bị biển sương mù tử vong bao trùm, làm sao có vùng hoang dã?”
“Vùng hoang dã còn được gọi là đảo biệt lập. Biển sương mù tử vong thỉnh thoảng sẽ có những nơi không bị sương mù bao phủ, gọi là “đảo biệt lập”. Khi nó xuất hiện, sẽ có người tập hợp đội ngũ trước để đến đảo biệt lập tiến hành thu thập tài nguyên. Nơi đó tài nguyên phong phú hơn, nhưng rất nguy hiểm, nhiều khả năng là một đi không trở lại. Độ nguy hiểm tương xứng với thù lao.”
Ngân Tô cảm thấy trong chuyện này có vấn đề: “Biển sương mù tử vong không dễ đi vào, vậy phải làm sao để vượt qua biển sương mù tử vong mà tiến vào đảo biệt lập?”
“Dùng xe…” A Y Hạ nói: “Tập đoàn Toàn Tri đã sản xuất được một loại xe chuyên dụng có thể đi vào biển sương mù tử vong, nhưng không thể xuống xe. Có điều đảo biệt lập không có sương mù, chỉ cần có thể xác định chính xác vị trí của đảo, lái xe đến nơi không thành vấn đề.”
Tập đoàn Toàn Tri không hạn chế hành vi thu thập tài nguyên của các cá nhân, thậm chí còn khuyến khích.
Cho nên Tập đoàn Toàn Tri thậm chí còn cung cấp dịch vụ cho thuê xe chuyên dụng.
Có điều, người không có thực lực thì không làm được việc này.
Đầu tiên chính là phải bỏ ra một số tiền lớn để thuê xe và tiền đặt cọc, còn cần người trong đội ngũ có thể dẫn đường chính xác, bằng không thì có thể lạc đường khi ở trong biển sương mù tử vong, đó là một con đường chết.”
“…” “Được rồi.”
Tập đoàn Toàn Tri có thể tạo ra hệ thống giao thông liên khu vực, vậy thì việc tạo ra xe có thể xuyên qua biển sương mù tử vong cũng là điều hợp lý.
A Y Hạ vẻ mặt khó coi, hai tay buông thõng bên người, nắm chặt lại: “Bọn họ phát hiện được đảo biệt lập, vận may thật là tốt…”
“Chúng ta hôm nay vận may cũng không tệ nha.”
“Ừ?” A Y Hạ không hiểu lời nói của Ngân Tô là có ý gì.
Ngân Tô không trả lời, quay người rời đi: “Đi thôi.”
Tại quầy phục vụ bên cạnh.
“Anh, hình như vừa rồi em nhìn thấy A Y Hạ đi theo cô gái kia.” Người đàn ông cao gầy, tựa như cây gậy trúc, lúc này đang nhìn cửa lớn của trung tâm công tác thống kê.
Người đàn ông vảy rắn râu dài liếc mắt nhìn hướng cửa lớn, cau mày nói: “Không phải lần trước đã bảo em giết ả rồi sao?”
Người cao gầy cũng có chút khó hiểu: “Em chắc chắn đã giết ả… Không biết vì sao ả ta lại không chết.”
“Em xác định mình không nhìn lầm?”
“Hẳn là không, em rất quen thuộc dáng vẻ kia của ả. Ả thực sự số cứng, như vậy mà chưa chết, lần trước lẽ ra nên hành hạ ả nhiều hơn…”
Người cao gầy không biết suy nghĩ điều gì, đáy mắt hiện lên vẻ dục vọng đen tối.
Người đàn ông vảy rắn râu dài suy nghĩ trong chốc lát, nói với người cao gầy: “Em ra ngoài xem một chút, nếu thực sự là ả, giết ả để tránh rắc rối về sau.”
Người cao gầy gật đầu, chen vào đám người đi ra.
Hắn đuổi theo ra cửa lớn, trông thấy bóng lưng quen thuộc kia, nhìn quanh trái phải, lập tức đi theo.
Người cao gầy bám theo sau một khoảng cách, xác định người kia chính là A Y Hạ.
Hắn ung dung quan sát từ phía sau, chuẩn bị tìm một cơ hội tốt để ra tay.
Một đường bám theo, người cao gầy phát hiện A Y Hạ cùng người bên cạnh càng đi vào những nơi càng lúc càng vắng vẻ, tiếng huyên náo giảm dần, những tòa nhà thấp bé bẩn thỉu chìm vào bóng đêm.
Đi xuyên qua ngõ tối, ở chỗ này có mấy người, hệt như những con chuột ở cống ngầm, vĩnh viễn không thể nào lộ ra ngoài ánh sáng.
“Người phụ nữ này rốt cuộc muốn đi đâu…” Người cao gầy âm thầm lẩm bẩm, không dám tiếp cận quá gần, sợ bị phát hiện, nhưng vẻ gian tà trên mặt không hề che giấu: “Một thời gian ngắn không gặp, cuộc sống của ả tiện nhân này xem ra sống khá tốt, đợi chút nữa trước tiên thỏa mãn dục vọng rồi mới giết ả.”
Nghĩ tới đây, người cao gầy tựa như nhớ lại điều gì tuyệt vời mà bản thân đã trải nghiệm, có chút không thể chờ đợi được.
Trong đầu người cao gầy thoáng hiện lên một vài hình ảnh không thể miêu tả, người phía trước đột nhiên biến mất.
Hắn nhíu mày, thận trọng chạy tới, phía trước là một ngã ba… không thấy bóng người nào.
Bị phát hiện rồi sao?
Ý nghĩ này vừa hiện lên, suy nghĩ đầu tiên của người cao gầy là rút lui.
“Anh đang tìm tôi à?” Giọng nói từ xa vang lên khiến người cao gầy giật mình, vội vàng quay đầu lại nhìn về phía sau.
Cô gái với mái tóc rắn vừa rồi đi cùng A Y Hạ đang đứng phía sau hắn trong bóng tối, mái tóc rắn uốn lượn trong không trung, làm cho cô trông như một con quái vật từ bóng tối đi ra.
Người cao gầy không thể không thừa nhận rằng, lần đầu tiên gặp người này, hắn cảm thấy sợ hãi.
Một nỗi sợ mà không thể diễn tả…
Giống như trong đám sương mù gặp phải dã thú, còn chưa thấy rõ hình dáng, đáy lòng đã sinh ra sợ hãi.
Cô gái tóc rắn trong bóng tối cười nhẹ một tiếng, chậm rãi mở miệng: “Tôi đang chờ anh đấy.”
Người cao gầy im lặng không đáp: “…”
Người cao gầy lập tức nhận ra đây là một cái bẫy, vội đưa tay sờ mặt dây chuyền pha lê ở trước ngực, nhưng khi hắn còn chưa kịp kích hoạt cơ quan trên mặt dây chuyền, tay đã không thể nhúc nhích được nữa.
Hắn vừa cúi xuống nhìn đã thấy tay bị vật màu đen cuốn lấy.
“Vèo…”
Người cao gầy cả người hắn bay lên không trung, hắn thậm chí còn chưa kịp làm bất kỳ động tác nào liền bị ghim chặt vào bức tường.
Dị năng giả?
Đáng chết.
Nửa người dưới của người cao gầy lập tức biến thành hình dạng rắn, cái đuôi quất mạnh về phía Ngân Tô.
Ngân Tô thân hình chợt lóe, biến mất trong bóng đêm.
Người cao gầy định nhấc người khỏi bức tường, nhưng toàn bộ cánh tay của hắn gần như bị những thứ… đồ vật màu đen nuốt chửng, ghì chặt hắn vào tường, hoàn toàn không thể cử động.
“A Y Hạ.” Người cao gầy quát to một tiếng.
Đáng tiếc trong ngõ tối không một tiếng đáp lại hắn, yên tĩnh đến đáng sợ.
Nhưng đúng lúc này, từ mặt đất những sợi tơ mỏng màu đen đang vươn lên, nhanh chóng quấn quanh cái đuôi rắn đang vẫy vùng của hắn. Tơ mỏng màu đen dùng sức ghì chặt cái đuôi của hắn, lập tức siết chặt, ăn sâu vào da thịt.
Người cao gầy cảm giác những sợi tơ kia đang len lỏi vào máu thịt của hắn, hắn bị ép phải từ bỏ khả năng dị hóa, biến đuôi rắn trở về hình dạng đôi chân.
Tơ mỏng màu đen lan nhanh như virus, bắt đầu từ hai chân quấn chặt lên, trong chớp mắt người cao gầy đã bị bao phủ chỉ còn trơ lại cái đầu.
Lúc này hắn mới nhìn thấy ở ngõ tối bên kia, A Y Hạ dáng người quyến rũ uốn éo bước tới.
“A Y Hạ…” Trong cơn giận dữ, người cao gầy buông ra những lời chửi rủa ác độc khó nghe: “Cô còn có thể cấu kết với dị năng giả, cô có bản lĩnh này sao, xem ra ta đã đánh giá thấp cô rồi.”
Người cao gầy chỉ là người dị hóa cấp C, ngang cấp với cô, nhưng cô không phải đối thủ của hắn, hắn thuộc hàng mạnh nhất trong cấp C.
Vì vậy người cao gầy dám một mình đuổi theo…
Nhưng hắn không nghĩ tới, cô gái dị tộc kia thậm chí còn chưa nhấc tay một cái đã khống chế được một dị hóa cấp C.
Những thứ kia… mái tóc kỳ lạ… thật sự quỷ dị.