859. Chương 859: Thế giới quái vật (16)

Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta

Chương 859: Thế giới quái vật (16)

Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 859 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Chà.” Giọng Ngân Tô không chút gợn sóng, “Đôi cánh của cô ta thật xinh đẹp.”
“Là em gái của lão đại Hồng Tước…” A Y Hạ khẽ nói ra thân phận của đối phương.
Lão đại Hồng Tước đã chết cách đây không lâu, em gái hắn truy lùng kẻ thù khắp nơi… không ai khác chính là A Quái.
Giờ đây, cô ta cũng đã bỏ mạng…
Người của Hồng Tước có lẽ đã không còn một ai.
Tầng một chẳng có gì, Ngân Tô đi lên tầng hai.
Nơi này tương đối sạch sẽ, hầu như không hề hấn gì, có lẽ không bị ảnh hưởng trong quá trình đánh nhau.
Có rất nhiều phòng được ngăn cách trên tầng hai, tất cả đều có người ở, bên trong vẫn giữ nguyên trạng thái như khi chủ nhân vừa rời đi.
Ngân Tô đi xuyên qua khu vực phòng và đi tới một khu vực trống trải, đứng ở đây có thể trông thấy tầng một.
Có mấy bộ sô pha và bàn ghế ngổn ngang, phía trên để đồ ăn và vài vật dụng vương vãi.
Thoạt nhìn có vẻ hơi bừa bộn, nhưng so với căn phòng của A Y Hạ thì những thứ này vẫn tốt hơn rất nhiều.
Có rất nhiều hộp chất thành đống trong góc, Ngân Tô mở ra xem xét, đó là rượu… Nhìn cách đóng gói, đây không phải là hàng hóa của Khu Sông Tối.
Ngân Tô đóng nắp hộp lại, nói với A Y Hạ và quái vật xi măng: “Nơi này dù hơi tồi tàn một chút, nhưng ít nhất nó cũng rộng rãi, có thể trú ẩn. Tạm thời chúng ta sẽ ở đây, khi nào tìm được nơi tốt hơn chúng ta sẽ chuyển.”
Nơi này là trụ sở của Hồng Tước, quái vật xi măng đã bám theo rất lâu mới tìm ra.
Ngoại trừ người của Hồng Tước, sẽ không có người nào khác biết đến chỗ này.
Hiện tại người của Hồng Tước đều đã chết sạch, nơi này coi như tương đối an toàn.
A Y Hạ: “…”
Quái vật xi măng không muốn ở lại đây, cô ta muốn tìm một đám người gây rắc rối, nhưng e ngại sức mạnh của Ngân Tô nên không dám lên tiếng, đành cam chịu.
Ngân Tô ra lệnh cho họ: “Vậy trước tiên mọi người dọn dẹp, tìm tiền riêng của chúng để tăng thu nhập cho nhà máy, đồng thời sửa lại cửa và sàn nhà một chút.”
Có người dọn dẹp vệ sinh, Ngân Tô không để quái vật tóc làm những việc vặt trong nhà mà đi thẳng xuống tầng dưới và ra ngoài xem xét những khu vực khác.
Ở bên cạnh nhà kho, Ngân Tô nhìn thấy càng nhiều hộp hơn, chất cao hơn nửa bức tường, bên trong tất cả đều là rượu.
Hồng Tước bán rượu sao?
Ngân Tô đi xung quanh bức tường một vòng, không phát hiện có vấn đề nào lớn và chuẩn bị trở về thì quái vật tóc bỗng nhiên sốt ruột kéo Ngân Tô về một hướng.
“Sàn sạt”.
Những bụi cỏ dại cao ngang người khẽ lay động như có gió thổi qua, phát ra tiếng sột soạt khe khẽ.
Nhưng, hiện tại không có gió.
Bên kia.
Quái vật xi măng dựa vào tường nhìn A Y Hạ dọn dẹp.
A Y Hạ không dám phàn nàn – chủ yếu là vì cô không thể đánh lại bất cứ ai ở đây.
Cô vừa dọn dẹp vừa thăm dò hỏi: “Vô Hình, cô và kẻ dị tộc kia quen biết nhau như thế nào?”
Quái vật xi măng có vẻ rất thích cái tên này, hỏi lại: “Cô muốn biết à?”
A Y Hạ dịu giọng: “Cô có thể kể cho tôi nghe không?”
Cả hai đều bị chèn ép, A Y Hạ cảm thấy hai người nên tìm hiểu nhau một chút.
“Cô đi hỏi cô ta đi…” Quái vật xi măng cười quái gở, không trả lời vấn đề mà A Y Hạ muốn biết.
Cô ta cùng cư dân nơi này không giống nhau.
Cô ta là quái vật đi ra từ biển sương mù tử vong.
Quan trọng hơn chính là, cô ta dám lớn tiếng với Ngân Tô nhưng không dám động thủ, vì cô ta không thể đánh lại tên điên đó.
“…”
A Y Hạ nghẹn lời, cô chỉ có thể thấy rõ bên ngoài Vô Hình không hài lòng với sự chèn ép của kẻ dị tộc kia, nhưng cô không biết rõ mối quan hệ giữa Vô Hình và kẻ dị tộc đó.
Cho nên A Y Hạ không đào sâu vấn đề này nữa, chuyển sang chủ đề khác, “Cô đến từ Hồ Hỏa Vực phải không nào?”
“Tại sao cô lại cho rằng như vậy?”
“Trang phục của cô đấy.” A Y Hạ chỉ vào bộ trang phục bẩn thỉu trên người cô, “Tôi nghe nói ở Hồ Hỏa Vực có rất nhiều thứ giống như thế này.”
Quái vật xi măng cúi đầu nhìn bộ trang phục trên người mình: “Thế à?”
A Y Hạ đắn đo xem lời nói của quái vật xi măng có ý nghĩa gì, liệu cô ta có phải là người đến từ Hồ Hỏa Vực hay không.
“Cát.”
Quái vật xi măng nhận ra điều gì đó, ngẩng đầu nhìn về phía cửa lớn, thấy Ngân Tô đang kéo một người đầy máu me bước vào.
A Y Hạ cũng ngửi thấy một mùi... dị tộc!!
A Y Hạ không kìm được nuốt khan một tiếng, mùi vị này nồng nặc hơn mùi hương cô ngửi được từ trên người Ngân Tô khi ở trong con hẻm tối.
Thơm quá, thơm quá, thơm quá...
“Hóa ra vẫn còn con cá lọt lưới.” Quái vật xi măng với vẻ mặt đầy sát khí bước tới, vươn tay muốn giết người đang nằm trên mặt đất.
Ngân Tô giơ tay chặn cô ta lại: “Hắn không phải cá lọt lưới. Trước tiên cứ đưa hắn vào, xem còn có thể cứu chữa được không.”
“Tại sao phải cứu hắn ta?” Quái vật xi măng khó hiểu nhìn xuống đất, không chút đồng cảm nói: “Sớm muộn gì cũng chết, chi bằng cho hắn chết dễ chịu một chút.”
Ngân Tô thờ ơ liếc nhìn cô ta một cái: “Cô có thể chửi tôi thì được, nhưng không được thắc mắc hay bác bỏ quyết định của tôi.”
“…”
Quái vật xi măng mím môi, hừ lạnh một tiếng, rồi tóm lấy cổ áo người đàn ông trên mặt đất, kéo anh ta lên tầng hai.
A Y Hạ: ‘…”
Không phải, cho dù người này chưa chết, bị cô kéo như vậy, hắn ta cũng sẽ chết thôi chứ? Nhưng nếu hắn chết... mình mới được ăn một miếng chứ.
Chờ quái vật xi măng kéo người lên tầng, A Y Hạ lau nước miếng và nhìn rõ vật màu đỏ trong tay Ngân Tô.
Là một bình rượu hồ lô to bằng lòng bàn tay.
Bình rượu hồ lô... màu đỏ?
Thái Bạch!!
Kẻ dị tộc Thái Bạch bị truy nã kia!!!
Thôi rồi, thôi rồi, thôi rồi...
Một kẻ dị tộc cùng một tên tội phạm giết người bị truy nã ở Khu Quang Minh đã đủ đáng sợ rồi, giờ lại thêm một kẻ dị tộc khác cũng là tội phạm bị truy nã.
Cho dù cô có mười tám cái mạng cũng không đủ để chết.
Nhưng A Y Hạ nhanh chóng trấn tĩnh lại, đã có một kẻ dị tộc rồi, và việc có thêm một kẻ nữa thì kết quả cũng sẽ như vậy thôi, dù sao cô cũng chỉ có một mạng.
Trụ sở của Hồng Tước có vật tư y tế cao cấp của Khu Quang Minh.
Sau khi quái vật xi măng tiêm cho đối phương hai liều thuốc rồi ném hắn lên sô pha mặc kệ.
Ngân Tô tiến đến nhìn thoáng qua, rõ ràng cũng không có ý định xem xét những vết thương khác trên người hắn, ngồi xuống chiếc sô pha sạch sẽ, trực tiếp nhắm mắt nghỉ ngơi.
A Y Hạ cảm thấy hai người này rất giống nhau... Cô lau nước miếng. Được thôi, cô cũng vậy, cô cũng muốn hắn chết.
Thái Bạch vừa mở mắt đã thấy một khuôn mặt đang ghé sát vào mình. Hắn im lặng đối mặt với đối phương, đôi mắt kia rất đẹp, đáng tiếc lại chứa đầy vẻ tham lam.
Hắn không biết lúc này mình đang ở đâu, càng không biết người trước mặt là ai.
Nhưng hắn có thể cảm nhận được cơ thể mình đã đỡ hơn không ít so với trước khi mất đi ý thức, cũng không bị kiềm chế.
Đôi mắt đang nhìn chằm chằm vào hắn tuy có vẻ tham lam nhưng không có nhiều địch ý.
Hơn nữa cô ấy rất yếu…
Có lẽ là một kẻ dị hóa cấp C.
Sau vài giây đối mặt, đôi mắt tham lam kia lùi lại, nói: “Thật đáng tiếc, anh còn sống. Tôi vẫn là lần đầu tiên... à không, lần thứ hai ở khoảng cách gần như vậy nhìn thấy một kẻ dị tộc còn sống.”
Thái Bạch nhìn thấy dáng vẻ đối phương, là một khuôn mặt xinh đẹp quyến rũ.
Thái Bạch cử động ngón tay, muốn chạm vào vũ khí của mình, nhưng không thấy gì.
Đã bị lấy đi rồi...
Thái Bạch bình tĩnh buông tay, bắt đầu suy nghĩ về tình cảnh của mình.