860. Chương 860: Thế giới quái vật (17)

Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta

Chương 860: Thế giới quái vật (17)

Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 860 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Anh cảm thấy mình hẳn là không rơi vào tay quân thủ vệ, bởi vì họ sẽ không đối xử tử tế với anh như vậy, còn chữa trị cho anh.
Khả năng lớn nhất là anh được người khác tìm thấy.
Nhưng họ không giao nộp anh ngay lập tức, mà còn chữa trị vết thương, điều đó chứng tỏ bản thân anh tạm thời an toàn.
Thái Bạch cố gắng ngồi dậy.
Người phụ nữ lùi lại về vị trí xa hơn, ánh mắt cô nhìn về phía sau lưng anh.
Thái Bạch quay đầu nhìn lại.
Một cô gái đang ngồi trên ghế sô pha phía sau, nhíu mày lật xem cuốn sổ tay hướng dẫn an toàn vô cùng phổ biến ở Khu Quang Minh.
Mặt bàn trước mặt cô bày không ít thứ, bao gồm một đống nhỏ tiền vàng, mấy tấm chi phiếu, vũ khí, vật tư y tế, thậm chí là cả di vật… cùng với vũ khí của anh – hồ lô rượu màu đỏ.
Anh có thể dễ dàng nhìn thấu thực lực của người phụ nữ kia nhưng nữ sinh trước mặt này…
Anh không thể nhìn thấu thực lực của cô.
Anh chỉ có thể cảm nhận cô không có ý đồ xấu với mình.
Không có địch ý, đây là tin tức tốt nhất hiện giờ.
Dựa vào trạng thái lúc này của anh, trong tình huống không có vũ khí trong tay, khả năng có thể chạy thoát khỏi đây không cao.
Nếu như lại chọc giận đối phương, có thể sẽ phản tác dụng.
Thái Bạch không nói chuyện, ánh mắt nhìn quanh bốn phía, dừng lại trên một ký hiệu nào đó, cuối cùng ánh mắt lần nữa rơi vào người Ngân Tô, “Mấy người là người của Hồng Tước?”
Ngân Tô buông cuốn sổ tay an toàn trên tay ra, ngước mắt nhìn qua, “Anh quen biết bọn họ à?”
“Không hẳn…”
“À.” Ngân Tô đứng dậy, kéo theo một cái ghế ngồi xuống trước mặt anh, “Vậy thì tốt, bằng không anh còn phải đau buồn vì họ.”
“???”
“Xin chào, người bạn dị tộc.” Ngân Tô vươn tay, “Tôi là Tô Nhân Từ.”
Thái Bạch lướt mắt qua nụ cười trên gương mặt cô gái, rồi nhìn xuống cánh tay đang đưa ra. Một lúc sau, anh mới vươn tay nắm lấy: “Xin chào, tôi là Thái Bạch.”
Anh không cho rằng nữ sinh trước mặt này không biết mình là tội phạm bị truy nã ‘Thái Bạch’, cho nên anh không nói ra một cái tên khác.
Chủ yếu là… cái tên của nữ sinh kia nghe rất giả dối.
Ngân Tô hiển nhiên không để ý anh dùng tên gì, thu tay lại và đặt trên đầu gối, giọng điệu ôn hòa: “Anh giống như gặp phải phiền toái gì rồi.”
“Đúng vậy.”
“Lần trước ở gần trung tâm thống kê, quân thủ vệ là đang truy đuổi anh sao?”
“Đúng vậy.”
Thái Bạch không biết nữ sinh trước mặt có thân phận gì, cũng không nắm chắc năng lực của cô, cho nên Thái Bạch rất hợp tác trả lời các câu hỏi của cô.
“Vì sao quân thủ vệ muốn bắt anh?”
“Xin lỗi, chuyện này không thể nói với cô.”
Ngân Tô gật đầu, cũng không cố gắng hỏi, “Anh thuộc về tổ chức dị tộc nào?”
Thái Bạch không trả lời ngay, mà hỏi lại cô, “Cô là ai?”
Ngân Tô bắt chéo chân trái lên đùi phải, các ngón tay đặt trên đầu gối, khẽ gõ nhẹ vài cái như vô ý. Đây là một tư thế vô cùng thoải mái.
Ngân Tô ngừng vài giây mới nói: “Thái Bạch tiên sinh, dựa vào câu trả lời của anh, tôi mới có thể cho anh biết, chúng ta là địch hay là bạn.”
Thái Bạch: “…”
Ngân Tô buông tay, mỉm cười: “Anh cũng có thể không trả lời câu hỏi của tôi, tôi sẽ không giúp anh nữa, cứ để anh chết.”
“…”
Thái Bạch trầm mặc.
Ngân Tô cho anh thời gian suy nghĩ.
“Tôi có thể trả lời cô, nhưng tôi phải được biết rõ cô là người dị học, dị năng giả, hoặc là tùy tùng?”
“Chuyện này rất quan trọng sao?”
“Rất quan trọng.”
“Không phải cả ba.”
“…”
“Bọn họ gọi tôi là dị tộc” Ngân Tô thản nhiên nói.
Đáy mắt Thái Bạch hiện ra vẻ kinh ngạc: “Cô là dị tộc?”
“Không giống à?”
“Không giống, cô càng giống người bản địa hơn.”
Ngân Tô cảm thấy không sao cả, “À, nhưng đáp án của tôi là dị tộc, tùy anh tin hay không, hiện tại anh nên trả lời tôi.”
“…”
Thái Bạch cẩn thận xem xét Ngân Tô, người kia thản nhiên để anh dò xét.
Anh như trước không cảm nhận được ác ý của cô.
Ít nhất cô không phải là kẻ thù.
Chừng một phút đồng hồ sau, Thái Bạch mới trả lời câu hỏi lúc đầu, “Phá Hiểu.”
“Có bao nhiêu tổ chức người dị tộc?”
“Rất nhiều, nhưng quy mô tương đối lớn chỉ có hai cái, Phá Hiểu và Biên Chức Giả.”
“Mấy người là đối thủ của nhau sao?”
“Không hẳn, chỉ là lý tưởng không hợp nhau, thường thì nước sông không phạm nước giếng.”
“Lý tưởng của các anh là gì?”
“Lật đổ Thần.”
“Còn của Biên Chức Giả?”
“Lật đổ Thần.”
“Vậy có gì khác nhau sao?”
“Cái này không thể nói với cô.”
Nội dung câu trả lời của anh cũng không tính là cơ mật gì, chỉ cần tìm hiểu sâu hơn về các tổ chức dị tộc, đều sẽ biết được những tin tức này.
Nhưng nếu như cô là dị tộc… tại sao không biết những thông tin cơ bản này? Trước đây chưa từng tiếp xúc với tổ chức dị tộc nào?
Vậy cô…
Thái Bạch lông mày khẽ nhíu lại, nghĩ tới một khả năng khác.
Ngón tay Ngân Tô gõ nhẹ đầu gối, một lát sau lên tiếng, “Khiến Thần biến mất. Trở thành Thần mới.”
Thái Bạch liếc nhìn cô một cái, rất nhanh rũ mắt xuống, đối với chuyện này không đưa ra lời bàn luận gì.
Ngân Tô tiếp tục hỏi: “Những tổ chức dị tộc khác đâu?”
“Đều còn sống.”
“Dị tộc đến từ đâu?”
Thái Bạch nhíu mày: “Vấn đề này có chút phức tạp.”
“Vậy anh nói đơn giản một chút.”
“…” Thái Bạch cân nhắc lời nói của mình một chút, nói: “Dị tộc ban đầu đã sống ở đây, con cái họ sinh ra đều được gọi là dị tộc. Bọn họ khác biệt so với người dị hóa ở chỗ, thân thể của bọn họ vĩnh viễn là hình dáng của con người, không có bất luận dị hóa nào.”
Nguyên bản dị năng giả cũng là người dị hóa, cho nên người dị hóa ở thế giới này chính là người bình thường, không phải là người dị hóa sẽ được xếp vào dị tộc.
“Ý anh là, dị tộc cũng là cư dân ở đây.”
“Đúng vậy.”
Cô còn tưởng rằng tất cả dị tộc đều là người chơi… xem ra cũng không phải.
“Ngoại trừ điều này?”
Thái Bạch trầm mặc nửa phút mới nói: “Biển sương mù chết chóc.”
“Anh đến từ nơi nào?”
“Lục Hợp Vực.”
“Anh muốn đi đâu?”
“Về nhà.”
“Anh đến từ nơi nào?”
“Lục Hợp Vực.”
“Thái Bạch tiên sinh, tôi hỏi anh lần cuối cùng, anh đến từ nơi nào?”
Thái Bạch nhìn về phía cô gái đối diện, đôi mắt đen nhánh không biểu lộ bất kỳ cảm xúc nào, như mặt hồ phẳng lặng, phản chiếu dáng vẻ hiện tại của anh.
Thái Bạch nghe thấy tim mình đập mạnh, âm thanh có chút ồn ào.
Có nên đánh cược một phen…
Trong đầu Thái Bạch lướt nhanh qua những gì đã xảy ra kể từ khi anh tỉnh dậy, cuối cùng quyết định tin theo trực giác của chính mình.
Cô ấy không có ác ý.
Thái Bạch hít một hơi, khẽ thốt ra bốn chữ: “Thành phố Sơn Trì.”
“…”
Yên lặng —
Cả không gian đột nhiên chìm vào sự tĩnh mịch.
Thái Bạch và Ngân Tô im lặng đối mặt, không biết trôi qua bao lâu, Ngân Tô cười lên một tiếng: “Tôi nghĩ chúng ta hẳn là không phải kẻ thù.”
Cơ thể căng thẳng của Thái Bạch đột nhiên thả lỏng, hơi choáng váng vì vết thương quá nặng.
Ngân Tô lấy ra một lọ thuốc và đưa cho anh.
Thái Bạch nhìn lọ thuốc quen thuộc đó, sắc mặt anh đột nhiên thay đổi: “Cô… cô có thể mở giao diện trò chơi?”
Ngân Tô ngạc nhiên hỏi: “Anh không thể?”
Thái Bạch liếc mắt nhìn A Y Hạ cách đó không xa, có chút đề phòng.
Người phụ nữ kia là người dị hóa…
“Không có việc gì, cô ấy là người nhà.” Ngân Tô nói: “Cô ấy sẽ không nói linh tinh.”
Thái Bạch vẫn hạ thấp giọng: “Tất cả người chơi từ biển sương mù chết chóc tiến vào đây đều mất đi giao diện trò chơi, ngay khoảnh khắc bước vào thế giới này, chúng ta không còn là người chơi nữa, chỉ là dị tộc.”
“Là như vậy à..” Ngân Tô giọng điệu nhẹ nhàng, không có chút biến động nào.