Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta
Chương 868: Thế giới Quái Vật – Đừng Liên Lụy Tôi
Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 868 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Không phải hai bên giao tranh liên miên, mà sau mỗi đợt xung đột, họ lại bước vào giai đoạn ngừng chiến. Thời kỳ đỉnh cao, tập đoàn Toàn Tri từng chiếm giữ mười vùng đất.
Trong khi đó, Hắc Nguyệt chỉ kiểm soát hai vùng.
Sau này, hội Tinh Linh dần lớn mạnh, đoạt lại vài vùng từ tay tập đoàn Toàn Tri.
Tình hình hiện tại vẫn là sự giằng co kéo dài giữa hai bên.
Suốt mấy chục năm qua, cục diện này gần như không đổi, khi thì bên này chiếm ưu thế 7 phần, bên kia 6, khi thì ngược lại.
Biến số duy nhất chính là vùng Lục Hợp.
“Vị trí địa lý của vùng Lục Hợp rất đặc biệt,” Thái Bạch vừa nói vừa vẽ một bản đồ đơn giản cho Ngân Tô xem. “Nó nằm ở trung tâm. Nếu lấy hướng này làm chính diện, thì toàn bộ khu vực phía trước là lãnh thổ của Hắc Nguyệt. Phía bên trái và bên phải đều là biển sương mù chết chóc, không có bất kỳ vùng đất nào, cứ như thể nó là trung tâm, và khi mở rộng sang hai bên trái phải, sẽ tạo thành một vành đai bảo vệ dài vô tận. Phía sau vành đai bảo vệ này mới là mười hai vùng đất của tập đoàn Toàn Tri và hội Tinh Linh.”
“Cục diện này đã duy trì ít nhất nửa thế kỷ. Dường như Hắc Nguyệt không thể vượt qua vùng Lục Hợp. Hơn nữa, tài nguyên ở vùng Lục Hợp rất phong phú, nên cả tập đoàn Toàn Tri và hội Tinh Linh đều đặc biệt coi trọng nơi đây.”
Ngân Tô nhìn tấm bản đồ đơn giản: “Trong vùng Lục Hợp có gì đặc biệt?”
Thái Bạch lắc đầu: “Không rõ. Nhưng chắc chắn tập đoàn Toàn Tri và hội Tinh Linh biết điều gì đó, chỉ tiếc là chúng tôi vẫn chưa điều tra ra được.”
“Vùng Lục Hợp là một thành trì với rừng núi trùng điệp, trăm hoa đua nở. Nếu có cơ hội, cô nên đến xem, đó là vùng đất đẹp nhất trong mười tám vùng, có bốn mùa luân phiên, mặt trời, mặt trăng, sao sáng đều như bình thường. Nơi đó còn được gọi là thành Tam Quang hoặc thành Bất Tử.”
Thành Tam Quang thì dễ hiểu, là do mặt trời, mặt trăng và sao sáng hợp thành.
Nhưng…
“Tại sao lại gọi là thành Bất Tử?”
“Không rõ. Chỉ có một truyền thuyết kể rằng: nếu chết ở vùng Lục Hợp, linh hồn sẽ không tan biến mà hóa thành một cái cây, một bông hoa, một ngọn cỏ, sống mãi cùng mảnh đất đó.”
“Lại là thực vật…”
Ngân Tô nghĩ đến hạt giống mình đã trồng và những quái vật ở công ty Trúc Mộng.
Ngay cả dấu ấn của xưởng chế tạo người đồng cũng mang yếu tố thực vật.
Thái Bạch: “Tô tiểu thư đang nghĩ gì vậy?”
“Không có gì,” Ngân Tô lắc đầu. “Dị tộc muốn lật đổ thần, vậy tập đoàn Toàn Tri muốn làm gì?”
“Họ muốn duy trì hiện trạng.”
Tập đoàn Toàn Tri giống như một tài phiệt lớn. Khi Hắc Nguyệt không có động tĩnh, họ chỉ muốn duy trì hiện trạng để kiếm thêm nhiều tiền, xây dựng một đế chế hùng mạnh hơn, và thống trị thêm nhiều vùng đất.
Ngân Tô cau mày: “Còn hội Tinh Linh thì sao?”
“Tôi không rõ.”
Hắc Nguyệt thì khỏi phải nói, họ là những kẻ theo đuổi thần, tất nhiên mong muốn thần linh giáng thế.
Thái Bạch hạ giọng: “Hội Tinh Linh thần bí hơn tập đoàn Toàn Tri rất nhiều, vả lại bọn họ thích bắt dị tộc hơn. Tô tiểu thư nhớ cẩn thận người của hội Tinh Linh.”
Ngân Tô trầm ngâm gật đầu: “Ừ.”
***
***
Sau khi Ngân Tô và Thái Bạch trò chuyện xong, Thái Bạch vẫn chưa bỏ cuộc, anh ta lại mời Ngân Tô gia nhập tổ chức của mình một lần nữa.
Đương nhiên, chủ xưởng Tô lại khéo léo từ chối.
Thái Bạch tỏ ra tiếc nuối, nhưng vẫn bày tỏ rằng nếu Ngân Tô muốn gia nhập, bọn họ sẽ luôn hoan nghênh.
Sự đặc biệt của Tô tiểu thư khiến Thái Bạch không thể không để tâm…
Nếu cô ấy sẵn lòng gia nhập thì còn gì bằng.
Nếu không gia nhập, anh ta cũng chẳng dám đắc tội với cô.
“Tô tiểu thư có thể để lại phương thức liên lạc, nếu có bất kỳ vấn đề gì, cô có thể hỏi trực tiếp tôi.” Không gia nhập thì thôi, nhưng phương thức liên lạc thì phải có chứ.
Liên lạc nhiều một chút, biết đâu có thể thay đổi suy nghĩ của cô ấy.
Ngân Tô không từ chối, dù sao cô cũng cần thông tin tình báo.
Những dị hóa giả cấp thấp đúng là vô dụng… hỏi gì cũng không biết.
“Nếu anh muốn rời đi thì cứ tự nhiên,” Ngân Tô nói, cô không định giữ Thái Bạch lại.
“À… Tô tiểu thư, tôi muốn ở lại thêm mấy hôm,” Thái Bạch không muốn đi ngay, anh ta giải thích. “Chuyện lớn như vậy xảy ra lúc trước, chắc chắn bên ngoài đang truy nã tôi khắp nơi. Tôi không thể rời đi ngay, tôi vẫn phải nghĩ cách.”
Ngân Tô tuyệt tình nói: “Đừng liên lụy tôi.”
Thái Bạch lập tức cam đoan: “Tô tiểu thư yên tâm, cho dù có bị bắt, tôi cũng sẽ không bán đứng cô.”
Ngân Tô không bày tỏ ý kiến gì, rồi rời khỏi phòng.
A Y Hạ đã dọn dẹp một căn phòng sạch sẽ để Ngân Tô dùng làm phòng làm việc.
Sau khi quay về, Ngân Tô lập tức lấy chậu hoa ra. Hạt giống bên trong đã mọc thêm một chút nhưng vẫn vô cùng yếu ớt… giống như cây giá đỗ thiếu dinh dưỡng, đứng ủ rũ.
Chẳng lẽ chưa tưới nước… không đúng, phải là nước mắt sao?
Nhất định phải là nước mắt, uống chút máu không được ư?
… Hiển nhiên là không được.
“A Y Hạ.”
A Y Hạ vừa đi qua cửa liền ngoái đầu lại, nhìn cấp trên đang ở trong phòng: “Có chuyện gì vậy ạ?”
Ngân Tô bưng chậu hoa lên, cười híp mắt hỏi: “Cô có biết khóc không?”
“???” A Y Hạ cảm thấy cấp trên rất kỳ lạ, trong lòng có chút rờn rợn. Cô ấy cẩn thận đáp: “Con gái sao có thể tùy tiện khóc chứ? Tôi đã không khóc từ rất lâu rồi.”
Ngân Tô lập tức thay đổi thái độ, bực bội vẫy tay ý bảo cô ấy rời đi.
Tuy A Y Hạ thấy khó hiểu nhưng vẫn nhanh chóng rời đi.
Ngân Tô cất chậu hoa đi, đút tay vào túi rồi bước ra ngoài, vừa tuần tra lãnh địa của mình vừa quan sát những người qua lại.
Mạch Tô Mộc đã lừa những thành viên bên ngoài về, cậu ta đang tìm cô khắp nơi.
Ngân Tô – với tâm hồn treo ngược cành cây – sau khi đóng dấu trong những tiếng chửi rủa xong, cô đút tay vào túi đứng một bên nhìn Mạch Tô Mộc chỉ huy những người đó rời đi.
“Lão đại, những người có máu mặt ở khu Ám Hà đã về hết rồi. Mấy tên sai vặt tôi không gọi về, dù sao bọn chúng cũng không có tư cách đến đây, và cũng chẳng biết gì cả. Gọi nhiều người về quá chỉ tổ thêm phiền hà.
Còn có mấy người đang chấp hành nhiệm vụ không thể liên lạc, phải đợi bọn họ quay về mới có thể gọi đến gặp lão đại được. Ngài yên tâm, tôi đã dặn dò cấp dưới, sẽ không ai mật báo tin tức cho bọn họ đâu.”
Sắp xếp xong xuôi cho những người kia, Mạch Tô Mộc đến chỗ Ngân Tô báo cáo.
Ngân Tô cũng chẳng lo sẽ có người mật báo tin tức, vì sự ràng buộc của xưởng người đồng đã quá đủ rồi.
“Không tệ, cậu đúng là một nhân tài.”
Quả thực Mạch Tô Mộc xử lý mọi chuyện rất ổn thỏa.
Những người được gọi về đều là thành viên nòng cốt.
Còn những kẻ sai vặt thì chỉ làm việc theo lệnh, ngay cả hang ổ của Hắc Lang ở đâu cũng không biết, càng đừng nói đến việc đi gặp lão đại.
Đợi Mạch Tô Mộc báo cáo xong, Ngân Tô mới lên tiếng: “Trước đây bọn họ làm gì thì bây giờ cứ tiếp tục làm. Nói với bên ngoài rằng đó là người của Hắc Lang, đừng để người khác nhận ra điểm bất thường.”
“Vậy có tiếp tục tìm hung thủ không ạ?”
Trước đây bọn họ đã đi khắp phố phường để tìm hung thủ giết hại lão đại tiền nhiệm mà…
Ngân Tô gật đầu: “Tiếp tục tìm thêm hai hôm nữa, đợi thời cơ thích hợp thì hãy nói rằng đã bắt được hung thủ.”
“Vâng ạ.”
***
***
Ngân Tô ở trụ sở Hắc Lang một ngày mà không có chuyện gì xảy ra.
Bên ngoài thì náo nhiệt, khắp nơi là quân lính canh phòng. Với khí thế như vậy, rõ ràng là họ đang truy tìm dị tộc.
Thái Bạch cũng không dám ra ngoài, anh ta nằm trong trụ sở dưỡng thương, chắc hẳn muốn đợi sóng gió qua đi rồi mới tính cách rời khỏi đây.
May mà quân lính canh phòng chỉ lùng soát hai ngày, sau đó đội ngũ dần dần rút về.
Trong hai ngày này, Ngân Tô cũng chẳng làm gì nhiều, chỉ tìm hiểu về việc ‘kinh doanh’ của tổ chức Hắc Lang.