Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta
Chương 869: Thế giới quái vật: Cư dân Khu Quang Minh
Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 869 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hắc Lang không giống những kẻ côn đồ đường phố hay chuyên thu tiền bảo kê, bọn họ có cách làm ăn riêng.
Những việc như giết thuê, bảo kê, dẫn đoàn thám hiểm đảo, bọn họ đều nhận. Tóm lại, chỉ cần ra giá hợp lý, chuyện xấu gì họ cũng làm.
Kiếm được nhiều tiền nhất vẫn là buôn bán thuốc.
Thuốc của tập đoàn Toàn Tri rất đắt, nhiều người ở Khu Ám Hà đều không mua nổi.
Thế là Hắc Lang bắt đầu buôn bán thuốc giả. Dù hiệu quả không bằng thuốc của tập đoàn Toàn Tri nhưng giá lại rất rẻ, nhu cầu ở Khu Ám Hà cao, đây là một nguồn thu lớn.
Một vài cơ sở kinh doanh ngầm cũng thuộc danh nghĩa của Hắc Lang, đây cũng là một phần thu nhập của bọn họ.
Ngân Tô kiểm tra lại các nguồn tài nguyên này, cũng không thay đổi gì, chỉ cần để bọn họ duy trì tình hình hiện tại là được.
Còn về việc có thể duy trì bao lâu…
Không quan trọng.
Không duy trì được nữa thì đổi trụ sở.
Xử lý xong những chuyện này đã là hai ngày sau.
Ngân Tô buồn bã nhìn lá thư mời nhiều lần, vẫn không có cách nào quay về thế giới hiện thực.
Cô muốn đi các vùng khác để xem xét, mở rộng hiểu biết về phong tục, tập quán ở thế giới quái vật.
Nhưng Ngân Tô cảm thấy quay về quan trọng hơn.
Cô không thể ngồi yên chờ chết, phải tự nghĩ cách quay về, nếu không rất có thể sẽ phải ở lại đây mãi mãi.
Thế là Ngân Tô dặn dò nhân viên đầu tiên của mình – A Quái – trông nom nhà cửa cẩn thận.
A Quái ngang bướng tỏ vẻ không vui, còn Mạch Tô Mộc ở bên cạnh tranh thủ thể hiện: “Lão đại yên tâm, tôi nhất định sẽ trông coi những người còn lại.”
Ngân Tô gật đầu rồi nói với A Quái: “Thế cô trông chừng cậu ta, có chuyện gì thì trói lại đợi tôi quay về xử lý, không được tùy tiện giết người, bảo vệ các nhân viên của xưởng cho tốt.”
A Quái lạnh nhạt mà cao quý: “Hừ.”
Mạch Tô Mộc cười nịnh nọt góp vui. Rõ ràng bản thân không được lão đại tin tưởng bằng người cũ, nhưng cậu ta có niềm tin rằng mình nhất định sẽ trở thành cánh tay đắc lực cho lão đại.
Còn về A Quái này…
Mạch Tô Mộc hơi sợ cô ta, ánh mắt cô ta nhìn người khác rất lạnh lùng và tàn nhẫn, giống… giống quái vật trong khu vực sương mù.
“Lão đại, tôi tiễn ngài.”
“Đồ nịnh hót.” Quái vật xi măng mắng một tiếng, rồi quay người đi về phía ngược lại.
Mạch Tô Mộc nghe thấy nhưng cậu ta không quan tâm, cung kính đi bên cạnh Ngân Tô: “Lão đại phải ra ngoài bao lâu?”
“Không biết.”
Nếu có thể quay về thế giới hiện thực thì chắc chắn cô sẽ quay lại đây, thế giới này có quá nhiều bí mật, chỉ là không biết lần sau sẽ là bao giờ.
Nếu không thể quay về… thì chắc lát nữa sẽ quay lại đây thôi.
Mạch Tô Mộc cũng không dám hỏi dò Ngân Tô đi làm gì: “Thế… thế ngài đi rồi, mấy đại ca kia sẽ được sắp xếp ra sao?”
Người Mạch Tô Mộc nói là những bé gấu bị Đại Lăng khống chế.
Hắc Lang coi lão đại là thủ lĩnh, những người thân cận nhất với lão đại được bọn họ gọi là đại ca, là những thành viên chủ chốt nhất.
Ngân Tô không thể bỏ Đại Lăng lại nên cô bảo Đại Lăng cho A Y Hạ quyền kiểm soát tạm thời.
Quyền kiểm soát tạm thời giống như một chuỗi mật mã, khi nào cần sử dụng thì nhập mật mã là có thể khởi động, hơn nữa một lần chỉ có thể điều khiển tối đa hai người.
Không giống Đại Lăng có thể tùy ý ra lệnh cho bé gấu, thậm chí có thể khiến chúng tự hành động.
Vậy nên khi nào cần đủ người mới sử dụng đến bọn họ.
“Cậu không cần lo, chừng nào cần dùng đến bọn họ thì đi tìm A Y Hạ.”
Dù sao đánh nhau đã có quái vật xi măng, những người này xuất hiện để người khác không phát hiện ra sự thay đổi lãnh đạo của Hắc Lang là được.
“Vâng…”
***
***
A Y Hạ chuẩn bị ra ngoài bán bản đồ chỉ đường ra đảo của nhóm người râu quai nón và những chiến lợi phẩm thu được từ trước. Ngân Tô bèn ra ngoài cùng A Y Hạ, đến nơi đông người thì tách ra.
Ngân Tô không dùng tạo hình trước đó, cô tạo một khuôn mặt mới, tóc dài tới eo, che phủ nửa thân trên của cô, khiến cô cảm thấy rất an toàn.
Ngân Tô hòa vào dòng người đi qua hai con phố, thỉnh thoảng lại thấy xe buýt phóng qua.
Xe buýt ở Khu Ám Hà cũng là của tập đoàn Toàn Tri, nhưng ở đây, việc sử dụng xe buýt đã bị bãi bỏ ở Khu Quang Minh.
Trong xe buýt có tài xế.
Theo lẽ thường, với trình độ công nghệ của tập đoàn Toàn Tri, xe buýt phải là xe không người lái mới đúng.
Cô trò chuyện với vài dị hóa giả, nghe ngóng được rằng đây là công việc tập đoàn Toàn Tri cung cấp cho mọi người.
Cho dù là Khu Quang Minh hay những vùng đất khác, tất cả xe buýt đều do con người điều khiển.
Ngân Tô không ngờ tập đoàn Toàn Tri lại có trách nhiệm xã hội đến vậy.
Nhưng cô không tin tập đoàn Toàn Tri tốt bụng đến thế đâu.
Ngân Tô đi qua mấy bến xe buýt, cuối cùng cũng tìm được tuyến đường dài nhất, gần như là đi ngang qua cả Khu Ám Hà.
Ngân Tô đợi xe buýt đến, lên xe cùng những cư dân địa phương. Trong phạm vi Khu Ám Hà, giá vé thống nhất là 2 đồng vàng.
Ngân Tô trả tiền, tìm nơi ngồi xuống, xe buýt khởi động.
Vừa nãy cô đã nhìn qua, buồng lái xe buýt rất giống với trò chơi, tài xế không cần điều khiển quá nhiều.
Người trên xe không nhiều, 2 đồng vàng dường như vẫn hơi đắt, chỉ những cư dân đi đường xa mới lựa chọn ngồi xe.
Dù vẻ ngoài của những hành khách trên xe có kỳ quặc, nhưng nghe bọn họ nói chuyện cũng có nhắc đến những chuyện gia đình hằng ngày.
Đương nhiên, trong đó cũng xen lẫn một vài chuyện máu tanh bạo lực.
Xe buýt dừng ở bến, Ngân Tô nhìn thấy tòa nhà hình bán nguyệt màu xám bạc cách đó không xa — Trung tâm Thống kê.
Người lên xe ở bến này đột nhiên rất đông, chỗ trống phía trước chẳng mấy chốc đã chật kín.
Mọi người tràn về phía sau, một cô gái mặt tròn mặc áo khoác rộng nhanh chóng chiếm được chiếc ghế bên cạnh cô, ngồi xuống rồi chậm rãi thở phào nhẹ nhõm.
Dưới vạt váy của cô gái mặt tròn không phải là đôi chân bình thường, mà là bộ rễ của thực vật, chúng đang tự do vươn ra khắp nơi.
Cô gái mặt tròn thấy Ngân Tô nhìn chằm chằm vào bộ rễ của mình, cô ấy hơi khó xử, lúng túng vội vàng che chúng xuống dưới váy: “Xin lỗi.”
Ngân Tô cười với cô ấy: “Rất đáng yêu.”
Cô gái mặt tròn sững sờ, khuôn mặt ửng hồng, bộ rễ lại muốn chui ra khỏi vạt váy lần nữa, cô ấy vội vàng dùng tay đè lại: “Cảm ơn.”
Giọng nói Ngân Tô dịu dàng: “Cô tính đi đâu thế?”
“Về, về nhà.” Cô gái mặt tròn lặng lẽ nhìn cô gái bên cạnh, cô ấy xinh quá… giống hệt người ở Khu Quang Minh.
Nghĩ đến Khu Quang Minh, cô gái mặt tròn liền kéo vạt áo khoác rộng của mình lại, ánh mắt tràn đầy ngưỡng mộ và khát vọng.
Một ngày nào đó cô ấy sẽ rời khỏi Khu Ám Hà, tiến vào Khu Quang Minh, sống cuộc sống tươi đẹp.
Cô gái mặt tròn kiên định với ước mơ của mình, lại lặng lẽ quan sát Ngân Tô. Cô ấy nắm chặt tay, tự cổ vũ bản thân, cuối cùng cũng lấy hết dũng khí lên tiếng:
“Cô là… cư dân Khu Quang Minh phải không?”
“Hửm?” Nghe thấy giọng nói của cô gái mặt tròn, Ngân Tô quay đầu lại: “Sao cô lại nghĩ như vậy?”
“Cô rất giống người ở Khu Quang Minh…” Khuôn mặt cô gái mặt tròn ửng hồng, cô ấy nhỏ giọng nói: “Tôi làm công việc hậu cần ở trạm kiểm tra, có thể nhìn thấy các cư dân Khu Quang Minh… họ cũng giống cô vậy, nhưng cô… tốt hơn bọn họ.”
Những người đó lúc nào cũng kiêu căng ngạo mạn, coi thường những cư dân Khu Ám Hà như bọn tôi.
Càng không nói chuyện tử tế với bọn tôi…