871. Mở Đường Vào Vùng Sương Mù

Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta

Mở Đường Vào Vùng Sương Mù

Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 871 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Tôi sẽ chết ra sao thì quả thực không biết trước được.” Ngân Tô giơ tay nắm lấy râu của tài xế, giật mạnh đầu ông ta ra sau, dùng ống thép cứa qua cổ ông ta, tiếng cười của cô gái vang lên khe khẽ: “Nhưng tôi biết ông sẽ chết như thế nào.”
Người tài xế chỉ cảm thấy một dòng máu nóng hổi trào ra từ cổ, nhanh chóng thấm đẫm nửa thân trên của ông ta.
Đồng tử ông ta giãn rộng, giơ tay muốn túm lấy Ngân Tô.
Ngân Tô giữ cánh tay tài xế, vặn ngược ra sau, cánh tay cứ thế gãy lìa.
“Kẽo kẹt ——”
Chiếc xe buýt chầm chậm dừng lại giữa đường.
Đèn xe vụt tắt.
Trong chiếc xe buýt chìm trong bóng tối, vang lên vài tiếng động trầm đục cùng tiếng gào thét của đàn ông.
Một lát sau, mọi tiếng động đều im bặt.
Đèn xe ‘cạch’ một tiếng lại bừng sáng, soi rõ con đường phía trước.
Người tài xế nằm trong buồng lái bị kéo ra ngoài, mái tóc nhanh chóng quấn lấy ông ta thành một cái kén đen.
Ngân Tô ngồi vào buồng lái, tìm thấy thẻ nhân viên của tài xế.
Nó gần như không khác gì tấm thẻ trong tay cô, chỉ là trông kém chất lượng hơn một chút.
Ngân Tô thay bằng thẻ nhân viên của mình, rồi khởi động xe lần nữa.
Chiếc xe buýt chạy về phía màn đêm phía trước.
[Khu vực sương mù 5km]
[Khu vực sương mù 3km]
Ngân Tô thấy phía trước bến xe buýt đã có không ít dị hóa giả với hình thù kỳ quái đang đứng đợi.
Bọn họ nháo nhác đứng dậy, chuẩn bị lên xe.
Nhưng chiếc xe buýt không hề dừng lại, vụt qua trước mặt bọn họ, chớp mắt một cái, ngay cả đèn hậu cũng bị bóng tối nuốt chửng.
Dị hóa giả: “???”
“Nó đi đâu vậy?”
“Phía trước là khu vực sương mù mà, chẳng lẽ tài xế phát điên rồi?”
“Chắc là mất tập trung thôi, lát nữa sợ vãi linh hồn lại quay về ấy mà, ha ha ha.”
Tiếng cười lan sang những người khác, nhất thời cả đám cười rộ lên.
Nhưng bọn họ đợi một phút, ba phút, năm phút... Nơi xa chỉ có bóng tối, hoàn toàn không thấy chiếc xe buýt quay lại.
Bến xe buýt chìm vào tĩnh lặng.
Mãi lâu sau mới có người lên tiếng: “Tài xế nghĩ quẩn, chạy vào khu vực sương mù tự sát à?”
“Phải nghĩ quẩn đến mức nào mới chạy vào khu vực sương mù tự sát chứ.”
“Vừa nãy trong xe có tài xế không?”
“… Mẹ kiếp, chạy nhanh như thế, có nhìn rõ đâu!”
“Chẳng lẽ chiếc xe buýt mất kiểm soát sao?”
“Chẳng phải xe buýt lái bằng tay à…”
“Ha, cậu tin thật à? Tuy là xe buýt bị loại bỏ nhưng chắc chắn vẫn chịu sự khống chế từ xa của tập đoàn Toàn Tri chứ.”
“Biết đâu xe hỏng rồi…”
***
***
[Khu vực sương mù 1km]
[Khu vực sương mù 0km]
Ngân Tô nhận thấy xung quanh không còn tối nữa, phía trước đã xuất hiện sương mù.
Nó không tản mác như sương mù bình thường mà giống như một bức tường sừng sững, ranh giới rõ ràng, khiến người ta nhìn một cái là nhận ra ngay.
Hình như trong sương mù có rất nhiều thứ mang hình thù kỳ quái, chồng chéo lắc lư, trông rất đáng sợ.
Ngân Tô nhìn biển báo [Khu vực sương mù 0km] càng ngày càng gần, không chắc cách này có hiệu quả hay không…
Cho đến bây giờ vẫn chưa thấy có gì thay đổi.
Tuy khu vực sương mù nguy hiểm nhưng những dị hóa giả này còn dám tiến vào thu thập tài nguyên thì cô cũng chẳng có gì phải sợ.
Thế là Ngân Tô không hề giảm tốc độ.
Chiếc xe buýt vụt qua biển báo, lao thẳng vào sương mù.
Vừa tiến vào khu vực sương mù, chiếc xe buýt đã lắc lư như ngồi xe đụng, rõ ràng xe đã mất kiểm soát, đèn trong xe bắt đầu chớp tắt.
Ngân Tô dùng tay kiểm soát xe, nơi đây rất kỳ lạ, rõ ràng khắp nơi đều là sương mù nhưng cô lại có thể nhìn rõ cảnh vật xung quanh.
Những hình bóng kỳ quái bên ngoài, đa số đều là đá núi, có cái lại là thực vật khổng lồ.
Ngân Tô chạy một đoạn, vẫn không có gì thay đổi, cô bắt đầu nghi ngờ tính khả thi của cách này.
“Rầm!”
Chiếc xe buýt đột nhiên chấn động mạnh.
Ngân Tô ngẩng đầu nhìn nóc xe, nóc xe lõm xuống, có thứ gì đó ở bên trên.
“Xoẹt ——”
Ở cửa kính phía trước, một cái đầu khổng lồ treo ngược xuống, đôi mắt xanh lục nhìn chằm chằm vào Ngân Tô đang ở buồng lái.
Ngân Tô dừng xe lại, im lặng nhìn nó.
Cái đầu kia áp sát cửa kính, cố gắng dí vào, dường như muốn xuyên thủng tấm kính.
【Thằn lằn cỏ · Dị thú · Cấp B · Khu vực sương mù vùng Hắc Huỳnh】
Dường như đôi mắt xanh lục phát hiện người trong xe không hề sợ mình, nó không vui, cái đuôi cụp xuống, gai nhọn trên đuôi dựng ngược lên, đâm thẳng vào cửa sổ xe.
“Rầm!’
Cửa xe vẫn nguyên vẹn không chút tổn hại.
“Rầm! Rầm rầm rầm!!”
Đuôi của thằn lằn cỏ không ngừng dùng sức đâm vào cửa sổ, muốn phá cửa mà vào.
“Rắc ——”
Sau khi thằn lằn cỏ cố gắng bảy tám lần, cuối cùng cửa sổ cũng nứt ra vô số vết rạn, nhưng vẫn chưa vỡ.
Thằn lằn cỏ gắt gao nhìn chằm chằm con mồi, muốn cô gào thét, run rẩy, sợ hãi...
Tiếc rằng nó không được chứng kiến điều đó.
Thậm chí con mồi kia còn chậm rãi nhếch khóe miệng, khi nó sắp đập vỡ cửa sổ, cô tự nhiên mở cánh cửa bên trái ra, giơ tay vẫy vẫy: “Bảo bối, muốn lại gần ta làm gì phải phí sức thế, đến đây đi.”
Thằn lằn cỏ cảm nhận được sự khinh thường và thái độ không quan tâm của con mồi, nó đột nhiên nổi giận, quay đầu xông vào cửa sổ bên trái.
Nóc xe buýt kêu cót két, cả thân xe cũng lắc lư theo động tác của nó.
Động tác của thằn lằn cỏ rất nhanh, quay đầu đã đến bên trái, nó mở cái miệng to ra cắn về phía bàn tay ngoài cửa sổ.
Nhưng thằn lằn cỏ không hề thấy cảm giác ấm áp của đồ ăn vào miệng, trái lại là cảm giác lạnh lẽo, ngay cả xương cũng chưa cắn trúng.
Nhưng quả thực nó đã cắn trúng một thứ...
Thằn lằn cỏ đang cảm thấy lạ, khóe mắt liếc thấy bên cạnh có mấy làn khói đen bốc lên.
Những làn khói đen đó giống như vật sống bò lên, một làn trong số đó nghiêng đầu nhìn nó.
Thằn lằn cỏ bất giác thấy sợ hãi, mà thứ mang lại cảm giác này chính là làn khói đen kia...
Dưới cái nhìn chăm chú của nó, khói đen đột nhiên nổ tung thành vô số sợi tơ, thằn lằn cỏ bị đau mắt, nó phẫn nộ thét một tiếng, dùng sức lắc mạnh cái đầu.
Mắt đau quá... Có thứ gì đó chui vào.
Không chỉ mắt, ngay cả miệng cũng bị một thứ vừa mềm mại vừa lạnh lẽo nhét đầy, chúng đang dùng sức chui từ cổ họng vào cơ thể nó.
Ầm một tiếng, cơ thể thằn lằn cỏ rơi từ nóc xe xuống đất.
Nó đau đớn gào thét, trong tầm mắt mơ hồ, con mồi đang ngồi trong buồng lái, lạnh nhạt nhìn nó, trên cửa sổ toàn là khói đen, mà đầu còn lại của chúng đang quấn trên người nó.
Tiếng gào thét của thằn lằn cỏ xuyên qua màn sương, truyền đi nơi xa.
Ngân Tô nghe thấy nơi xa loáng thoáng có tiếng gào thét vọng lại.
Không biết khu vực sương mù có bao nhiêu dị thú như thế này, Ngân Tô không ở đây lâu, khởi động xe buýt rời đi.
Không biết có phải do con thằn lằn cỏ ‘triệu hồi’ đồng bọn hay không, cô lái về phía trước 2km thì lại gặp phải ba con dị thú khác.
May mắn thay, toàn là dị thú cấp B, không khó đối phó, quái vật tóc có thể nhẹ nhàng xử lý.
Khi sương mù xung quanh bắt đầu trở nên dày đặc hơn, cô không còn gặp phải dị thú nữa.
[Biển sương tử vong 20km]
Ngân Tô trông thấy một tấm biển báo.
Khu vực sương mù cũng khá rộng...
Từ lúc vào khu vực sương mù đến vị trí này, cô đã lái xe gần một tiếng đồng hồ.
Vấn đề bây giờ là tiếp tục tiến về phía trước hay là quay lại...