Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta
Chương 870: Thế giới quái vật – Trạm dừng cuối cùng
Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 870 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khu Quang Minh và khu Ám Hà bị chia cắt bởi một bức tường cao. Để ra vào Khu Quang Minh, người ta phải đi qua trạm kiểm soát.
Một trong các trạm kiểm soát nằm ngay gần trung tâm thống kê, bởi đó là khu vực sầm uất nhất của Khu Ám Hà. Hơn nữa, với sự hiện diện của trung tâm thống kê, nhu cầu đi lại của người dân Khu Quang Minh ở đây rất lớn.
Ngân Tô không ngờ cô gái mặt tròn, trông tuổi còn trẻ, lại làm việc tại trạm kiểm soát này.
Cô cứ nghĩ nhân viên ở trạm kiểm soát đều là người dân của Khu Quang Minh chứ…
Ngân Tô không trả lời câu hỏi của cô gái, cô dùng giọng điệu trò chuyện thoải mái hỏi: “Làm công việc hậu cần ở trạm kiểm soát có vất vả không?”
“Cũng hơi… Nếu không thì đâu đến lượt chúng tôi.” Cô gái mặt tròn ngượng nghịu nói: “Nhưng dù sao nơi đó cũng an toàn hơn những chỗ khác, thế đã là tốt lắm rồi.”
Những công việc hậu cần này đều là những việc nặng nhọc mà người dân Khu Quang Minh không muốn làm, đôi khi còn phải xử lý cả xác chết.
Ngày nào cũng phải làm những công việc vất vả nhất, nhưng thứ nhận lại chỉ là mức lương bằng một phần ba so với người dân Khu Quang Minh. Họ (người Khu Quang Minh) cho rằng việc họ cung cấp công việc tốt như vậy đã là ban ơn rồi.
Điểm cộng duy nhất là trạm kiểm soát có quân đội canh gác, không ai dám gây chuyện ở đó, an toàn hơn rất nhiều so với những nơi khác.
Có lẽ cô gái mặt tròn coi Ngân Tô là người dân Khu Quang Minh, nên hoàn toàn không dám nói xấu điều gì, sợ làm phật lòng cô.
Ngân Tô trò chuyện với cô gái mấy câu, phát hiện cô ấy không hề có ý xấu, mà còn rất nhút nhát.
Người dân ở thế giới quái vật, ngoài những dị biến trên cơ thể, thì gần như vẫn giữ tất cả các đặc điểm của con người.
“Cô rất muốn vào Khu Quang Minh sao?”
Cô gái mặt tròn gật đầu, đôi mắt tròn xoe sáng lên: “Vâng, tôi muốn vào đó. Tôi muốn cảm nhận ánh sáng…”
Ngân Tô cảm thấy Khu Quang Minh cũng chẳng tốt đẹp là bao.
Người bên ngoài chỉ nhìn thấy vẻ ngoài tươi sáng rạng rỡ của người dân Khu Quang Minh khi họ ra ngoài, nhưng không hề thấy cuộc sống thực sự của họ bên trong đó.
Ngân Tô không nói gì thêm, chỉ chúc phúc cô ấy: “Vậy thì chúc cô sớm ngày thực hiện được ước mơ của mình.”
Cô gái mặt tròn mở to mắt, vừa mừng vừa lo, mãi lâu sau mới lắp bắp nói: “Cô… cô thật tốt…”
Cô ấy cứ nghĩ Ngân Tô cũng sẽ châm chọc, coi thường cô ấy giống như những người khác.
Nhưng cô ấy lại không hề…
Đây là lần đầu tiên cô ấy cảm nhận được thiện ý từ một người dân Khu Quang Minh.
Khuôn mặt cô gái mặt tròn ửng hồng, ánh mắt nhìn Ngân Tô lấp lánh.
Trong lúc Ngân Tô trò chuyện với cô gái mặt tròn, hành khách trên xe đã xuống bớt khá nhiều.
Những tòa nhà xung quanh càng ngày càng đổ nát hoang tàn.
Đã đến gần ranh giới Khu Ám Hà, bắt đầu từ trạm dừng trước đó, mặt đường cũng đã gập ghềnh hơn nhiều.
Lúc này, hành khách trên xe gần như đã xuống hết.
Cuối cùng chỉ còn lại Ngân Tô, cô gái mặt tròn và một người dị biến nam ít nói ngồi gần cửa xe.
“Tôi… tôi phải xuống xe rồi.” Cô gái mặt tròn đứng dậy, bộ rễ thực vật dưới gấu váy bò ra ngoài: “Rất vui khi được gặp cô.”
Ngân Tô mỉm cười: “Tạm biệt.”
“Tạm biệt.” Giọng nói trong trẻo của cô gái mặt tròn thêm mấy phần vui vẻ, bởi cô ấy đã gặp được một người dân Khu Quang Minh dễ gần như Ngân Tô, và cũng bởi ước mơ của bản thân đã được chấp nhận.
Cô gái mặt tròn nhanh chóng xuống xe, người dị biến nam ngồi gần cửa xe cũng xuống theo.
Xe buýt khởi động. Ngân Tô nhìn cô gái mặt tròn đứng dưới ánh đèn đường mờ nhạt vẫy tay chào mình.
Còn người dị biến nam kia đứng trong bóng tối không xa, ánh mắt u ám nhìn cô gái mặt tròn.
Ngân Tô bình tĩnh thu lại ánh mắt, nhìn tài xế ở phía trước.
Càng tiến về phía trước càng hoang vắng, ngay cả những tòa nhà đổ nát cũng không còn thấy nữa. May mắn là đèn đường vẫn còn – dù không sáng lắm.
Có thể thấy một vài chiếc xe trên đường.
Đôi khi còn thấy cả con người.
Chỉ là những người này trông giống như những kẻ nhặt phế liệu ở nơi hoang dã, ánh mắt vô cùng hung tợn.
Khi xe buýt phóng qua, bọn họ sẽ dừng lại, ánh mắt kỳ dị nhìn chằm chằm.
Chạy thêm mấy phút, Ngân Tô nhìn thấy một nơi rất sáng. Khi xe buýt đến gần, cô thấy người của đội giám sát và tấm lưới điện đã được giăng.
Giữa tấm lưới điện là một chốt kiểm soát an ninh quen thuộc, trên chốt gắn đầy đèn, chiếu sáng cả hai bên.
Chốt kiểm soát an ninh này rất lớn, có thể để bốn năm chiếc xe buýt đi qua cùng lúc.
Đội giám sát không kiểm tra xe đi ra ngoài, mà chỉ kiểm tra xe và người đi vào.
Ngân Tô nhìn thấy một bảng hiệu khổng lồ đặt bên ngoài chốt kiểm soát an ninh, trên đó viết ‘Vùng sương mù 10km’.
Phía trước chính là Vùng sương mù.
Chốt kiểm soát an ninh sẽ kiểm tra những người từ Vùng sương mù trở về xem có bị nhiễm độc hay không.
Nơi an toàn như trạm kiểm soát Khu Quang Minh đều do quân đội canh gác.
Nơi nguy hiểm như ranh giới Khu Ám Hà với Vùng sương mù thì do đội giám sát canh gác.
Rõ ràng là trong mắt Khu Quang Minh, cả Khu Ám Hà chính là một chướng ngại vật, tất cả người dân ở Khu Ám Hà đều có thể sẽ hy sinh.
Con đường hoang vắng cực kỳ, nhưng chốt kiểm soát an ninh lại khá đông đúc, người và xe đợi kiểm tra không ít.
Chắc hẳn những người này đến Vùng sương mù để thu thập tài nguyên.
Ngân Tô nhìn thấy chiếc xe có biểu tượng tập đoàn Toàn Tri, loại xe không giống nhau, nhưng chắc hẳn đều là loại chế tạo đặc biệt có thể tiến vào Vùng sương mù.
Xe buýt nhanh chóng đi qua chốt kiểm soát an ninh. Xung quanh không có đèn đường, duy chỉ có đèn xe soi sáng con đường phía trước.
Ngân Tô đứng dậy, đi đến buồng lái, hỏi tài xế đang điều khiển xe: “Phía trước là trạm dừng cuối cùng rồi phải không?”
Tài xế nhàn nhã ngồi trong buồng lái, ông ta mọc cái đầu gián, trên hai cái râu cực dài còn mọc mắt. Nghe thấy câu hỏi, một cái râu quay lại, con mắt trên đó nhìn chằm chằm vào cô.
Khuôn mặt Ngân Tô vừa tạo ra không tính là tuyệt sắc, nhưng cũng có thể coi là mỹ nhân.
Khi đánh giá về cái ‘đẹp’, những người dị biến ở thế giới quái vật thích nhìn vào thực lực và bộ phận dị biến, nhưng cũng có một vài người dị biến không bỏ được sở thích nhìn mặt người ta.
Ánh mắt tài xế không mấy thân thiện, có phần lạnh lùng.
Mãi sau tài xế mới lên tiếng, giọng nói khàn khàn quái dị: “Đúng vậy, phía trước chính là trạm dừng cuối cùng. Tiểu nha đầu da mềm thịt mịn như cô đến đây làm gì?”
Ngân Tô tò mò nhìn vào mắt ông ta: “Không làm gì cả, đến xem thử thôi.”
“Ha…” Tài xế phát ra tiếng cười kỳ quặc: “Xem thử? Tôi thấy cô không biết trời cao đất dày, đến chết thế nào cũng không hay đâu.”
Mắt ở hai cái râu trên đầu tài xế đều nhìn về phía cô, không có ý tốt mà quan sát cô: “Công việc kiếm sống ở Vùng sương mù sẽ không thương hoa tiếc ngọc đâu, cô như này, bọn họ sẽ ăn cô không nhả xương.”
Tầm này mọi khi ra khỏi chốt kiểm soát an ninh đều là xe trống, không ngờ hôm nay lại có một tiểu nha đầu không biết tự lượng sức…
Ngân Tô ra vẻ kinh ngạc như chưa từng thấy sự đời: “Vùng sương mù đáng sợ đến thế sao?”
“Bây giờ mới biết sợ à? Muộn rồi, ra khỏi chốt kiểm soát an ninh, là sống hay chết, không ai quan tâm. Nhưng…” Tài xế cố ý kéo dài giọng, cười xấu xa: “Nếu lát nữa cô nghe lời thì tôi có thể cân nhắc việc đưa cô về. Còn nếu cô không nghe lời thì tôi sẽ ném cô ở bên ngoài…”
Ngân Tô nhìn xung quanh, trước sau đều không có xe cộ và người.
Trên con đường tối tăm, chỉ có mỗi chiếc xe buýt đang đơn độc.