Chương 90: Trường Trung học Lý Quang (43)

Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta

Chương 90: Trường Trung học Lý Quang (43)

Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 90 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mấy người chơi chỉ biết tức giận chửi bới vài câu cho hả dạ, nhưng cũng chẳng thể làm gì được trò chơi này.
Trút giận xong, họ thống kê lại một chút. Ngoại trừ Ngân Tô không rõ có bị mất sách hay không, và Vu Uẩn vẫn chưa đến, thì tất cả những người chơi còn lại đều đã mất sách của các môn học khác nhau.
Ngay từ đầu, khi phát hiện những NPC kia mang theo sách vở, Ngân Tô đã luôn cất toàn bộ sách vào cung điện của mình. Đây là không gian cô phải hiến tế để nuôi dưỡng, không tận dụng thì quá lãng phí!
Cũng không biết Vu Uẩn giờ ra sao rồi.... Trương Chí Văn, người ở cùng phòng với cậu ấy, nói rằng tối qua Vu Uẩn lại ra ngoài.
Ngân Tô nhìn đám người chơi trông thảm hại như chó nhà có tang, lặng lẽ thở dài: “Thật là bất hạnh.”
Mọi người: “…”
Việc mất sách giống như một bóng ma khó thoát, bao trùm lên đầu những người chơi. Dù hiện tại họ chưa biết mất sách sẽ dẫn đến điều gì, nhưng sau khi trải qua nhiều chuyện như vậy, ai nấy đều hiểu rằng đây chẳng phải điềm lành gì... Nếu không, trò chơi đã chẳng tốn công sức khiến sách của tất cả người chơi biến mất.
Sau giờ nghỉ trưa hôm nay, có lẽ kết quả kỳ thi thử sẽ được công bố, và buổi tối chính là ngày cuồng hoan. Hiện tại, họ không cần lo lắng thành tích kém sẽ bị đào thải, nhưng đến giờ vẫn chưa phát hiện ra bất kỳ manh mối nào liên quan đến kỳ thi cuối kỳ, nên ai cũng cảm thấy vô cùng nặng nề.
Vu Uẩn lại là người cuối cùng bước vào lớp. Thiếu niên vốn luôn sạch sẽ, sáng sủa, thế nhưng hôm nay lại trông vô cùng chật vật, mặt đầy vết bầm tím, trên tay còn vương vết máu.
Cậu bước vào lớp trong trạng thái vô cùng nhếch nhác, sắc mặt tái nhợt khiến chàng thiếu niên trông càng thêm yếu ớt. Cậu ngước mắt nhìn đám người trong lớp, ánh mắt lướt qua Ngân Tô, dường như đang suy nghĩ điều gì đó, cánh môi mấp máy: “Phiếu dự thi, muốn tham gia kỳ thi cuối kỳ cần phải có phiếu dự thi.”
Không biết cậu đang muốn nhắc nhở ai, giọng cậu không lớn, nhưng trong lớp học cực kỳ yên tĩnh này, tất cả người chơi đều có thể nghe rõ ràng.
Ngân Tô ngẩng đầu nhìn cậu. Đối diện với ánh mắt bình tĩnh, lạnh nhạt của cô, trực giác mách bảo Vu Uẩn rằng cô hẳn đã biết manh mối này rồi.
Những người còn lại đều giật mình, lập tức nắm bắt được từ ngữ mấu chốt trong lời của Vu Uẩn: Phiếu dự thi!
Họ còn đang định hỏi thêm thì thấy thiếu niên kia mấp máy môi, tiếp tục nói: “Buổi tối trong sân trường sẽ xuất hiện chỗ ngồi màu đỏ. Chỉ cần có thể làm được bài thi ở đó thì sẽ nhận được phiếu dự thi. Có điều hôm nay là ngày cuồng hoan, không biết chỗ ngồi màu đỏ có xuất hiện hay không.”
Nhóm Lương Thiên Dậu đã từng nhìn thấy chỗ ngồi màu đỏ, nhưng lúc đó không ai dám ngồi lên. Không ngờ trên chỗ ngồi đó lại ẩn chứa manh mối quan trọng...
Lương Thiên Dậu nhìn chằm chằm Vu Uẩn, dường như muốn nhìn thấu cậu: “Cậu đã lấy được phiếu dự thi rồi sao?”
Vu Uẩn không trả lời, chỉ che lại cánh tay bị thương, chậm rãi trở về chỗ ngồi của mình. Nhưng nhìn dáng vẻ của cậu, những người chơi khác đều cảm thấy chắc chắn cậu đã lấy được phiếu dự thi.
Có người hỏi: “Phiếu dự thi không phải là chìa khóa qua ải sao?”
Vu Uẩn đáp: “Không phải.”
Phó bản tử vong nguy hiểm như vậy, nếu đã lấy được chìa khóa thì suy nghĩ đầu tiên chắc chắn sẽ là rời khỏi phó bản. Hiện tại Vu Uẩn vẫn còn ở đây chứng tỏ cậu không nói dối. Phiếu dự thi không phải là chìa khóa qua ải.
Trần Phong suy tư lên tiếng: “Phiếu dự thi không phải chìa khóa qua ải, vậy thì chìa khóa qua ải có thể là gì đây? Hay là bài thi cuối kỳ sao?”
Thôi Na là người chơi mới, tỏ vẻ không hiểu: “Thế nhưng kỳ thi cuối kỳ sắp kết thúc rồi... Lấy được chìa khóa qua ải hay không thì cũng đâu có gì khác nhau?” Chìa khóa qua ải hoàn toàn không mang lại ưu thế gì hết.
Trương Chí Văn ở bên cạnh nói: “Đây là phó bản tử vong, ai biết giai đoạn cuối sẽ xảy ra chuyện gì? Phó bản bình thường độ khó ở mấy tiếng cuối còn tăng lên gấp bội, huống chi là phó bản tử vong.” Giai đoạn cuối cùng của phó bản mới là thời gian nguy hiểm nhất. Cho nên, nếu người chơi có thể tìm được chìa khóa qua ải, họ nhất định sẽ đi tìm chứ không ngồi chờ phó bản tự kết thúc.
Phó bản bình thường còn như vậy, phó bản tử vong vốn muốn đẩy toàn bộ người chơi vào chỗ chết lại càng nguy hiểm hơn. Vì vậy, chìa khóa qua ải rất quan trọng.
“Lỡ như... việc chúng ta không tham gia kỳ thi cuối kỳ mới là cách để qua ải thì sao? Phó bản này bắt mọi người phải tham gia cái gọi là kỳ thi cuối kỳ, biết đâu chúng ta cần phải làm ngược lại?”
“Quả thật là có khả năng này, nhưng tôi cảm thấy phó bản này chắc không định để chúng ta không tham gia kỳ thi cuối kỳ đâu.” Nếu không tham gia kỳ thi mới là cách qua ải, thì họ phải tìm được một vài manh mối bất lợi khi tham gia kỳ thi cuối kỳ mới đúng.
Một người chơi không tìm được manh mối thì không nói làm gì, nhưng sao có chuyện tất cả người chơi đều không tìm ra manh mối nào được? Hơn nữa, mấy ngày nay, những manh mối họ tìm được đều chỉ hướng tới kỳ thi cuối kỳ.
Ngân Tô sờ tấm thẻ cứng trong túi. Muốn lấy được phiếu dự thi trong khuôn viên trường cũng không phải chỉ có một cách. Ngoài việc chủ nhiệm lớp nói nằm trong top 10 có thể lấy được phiếu dự thi (cách này vẫn còn đang chờ kiểm chứng), thì còn có việc ban đêm giáo viên mời đi thi cùng với chỗ ngồi màu đỏ, tất cả đều là con đường để lấy được phiếu dự thi.
Suy nghĩ kỹ một chút thì thật ra cả hai cách này đều yêu cầu phải thi. Có điều cuộc thi ban đêm thì không được văn minh cho lắm.
Cô phải hiến tế giáo viên cùng với đám học sinh kia mới có thể lấy được cái phiếu dự thi này, e rằng chỗ ngồi màu đỏ kia cũng không hề đơn giản.
Về phần chủ nhiệm lớp nói rằng có thể đổi lấy phiếu dự thi, có vẻ là có liên quan đến những quyển sách đã bị mất. Thư viện kia, xem ra bọn họ bắt buộc phải đến rồi.
Thứ bảy không có nhiều tiết học, một tiết cũng chỉ vỏn vẹn hai, ba mươi phút là đã kết thúc, thời gian nghỉ ngơi giữa các tiết rất dài. Không biết có phải do lương tâm của trò chơi trỗi dậy, cho họ thêm thời gian tìm đường sống hay không.
Nghỉ trưa xong, Ngân Tô đi tìm chủ nhiệm lớp. Nhưng chủ nhiệm lớp nói rằng kết quả kỳ thi thử sẽ được công bố sau bữa tối, còn châm chọc cô rằng lớp chỉ có mười người, không ai bị đào thải hết, cô vội vã như thế làm gì.
Ngân Tô phát hiện chủ nhiệm lớp dường như không còn lo lắng như trước. Xem ra sau kỳ thi thử, chỉ cần lớp học có đủ mười người trên bảng thành tích thì sau đó lớp học còn bao nhiêu người cũng chẳng ảnh hưởng gì tới ông ta.
Có điều ông ta vẫn sợ hãi sức chiến đấu của Ngân Tô, cho nên chỉ dám ngầm châm chọc vài câu như vậy. Ngân Tô không so đo chút chuyện nhỏ này với chủ nhiệm lớp, có được tin tức liền rời khỏi văn phòng.
Bình thường, bữa tối ở trường học là từ 17:50 đến 18:30. Lúc có thi sẽ rút ngắn thời gian lại. Hôm nay không thi nên thời gian ăn tối vẫn diễn ra như bình thường.
Sau ba giờ chiều không còn tiết học nào khác. Những người chơi còn lại trao đổi một lúc rồi nhanh chóng chia nhau hành động.
Ngân Tô ăn không ngồi rồi, đi dạo một vòng quanh trường, trao đổi về bữa tiệc trong ngày Cuồng Hoan với vài bạn học khác, sau đó cười nói vui vẻ đi đến nhà ăn với hai nữ sinh.
Đúng lúc Trần Phong ở gần đó đi ngang qua, thấy Ngân Tô cùng đến nhà ăn với NPC, cảm thấy hơi kỳ quái: “Bây giờ mới mấy giờ...”
“Sao cô ấy lại thích đi tới nhà ăn vậy nhỉ?” Hồng Bằng to gan đoán: “Không lẽ trong nhà ăn có manh mối gì sao?”
Trần Phong nghĩ ngợi rồi quyết định: “Đi xem thử.”
Trần Phong dẫn theo Hồng Bằng đi tới nhà ăn. Bây giờ chưa phải thời gian ăn tối nên cửa nhà ăn vẫn chưa mở. Lúc này, nhân viên nhà ăn còn đang bận rộn chuẩn bị bữa tối. Họ nhìn thấy Ngân Tô cùng hai NPC kia đi vào từ cửa sau, cô còn quen thuộc chào hỏi nhân viên nhà ăn.