Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta
Chương 91: Trường Trung học Lý Quang (44)
Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 91 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Edit: Wendy
Beta: Alva, pilanium
Sau khi Ngân Tô chào hỏi xong, cô đứng sang một bên trò chuyện cùng họ, thỉnh thoảng còn giúp họ làm vài việc vặt, không khí hòa hợp đến lạ kỳ.
Hồng Bằng chỉ cảm thấy quỷ dị, anh ta nhìn một lúc lâu rồi chần chừ hỏi: “Cô ấy đến nhà ăn làm việc tốt à? Những nhân viên nhà ăn này… Có thể nhận được nhiệm vụ gì đó từ họ không?”
“Hai NPC kia không thấy đâu nữa rồi.” Trần Phong nói: “Có thể bọn họ đã vào bên trong rồi.”
Sự chú ý của Hồng Bằng hoàn toàn dồn vào Ngân Tô nên anh ta không để ý tới hai NPC kia. Lúc này được Trần Phong nhắc nhở, anh ta mới nhìn sang hướng bên đó, quả nhiên không thấy hai người họ đâu nữa.
Hồng Bằng càng lúc càng thấy mờ mịt, không hiểu Ngân Tô đang làm gì, chỉ đành hỏi Trần Phong: “Anh Trần… Cô ấy đang làm gì vậy?”
“…” Trần Phong nhìn cũng không hiểu lắm nên không thể trả lời câu hỏi này.
Trần Phong và Hồng Bằng đứng bên ngoài quan sát một lúc, không lâu sau họ thấy hai NPC học sinh đi từ trong nhà ăn ra.
Ngân Tô đã thu hút sự chú ý của nhóm nhân viên, còn hai NPC học sinh kia nhân cơ hội này chạy từ bên trong ra ngoài.
Trần Phong và Hồng Bằng trốn trong góc tối nên không chạm mặt họ.
Chờ bọn họ đi xa, hai người mới bước ra khỏi góc tối, vừa đúng lúc bắt gặp Ngân Tô đi từ trong ra.
Bị người chơi khác bắt gặp, trên gương mặt xinh đẹp của cô gái không hề có chút căng thẳng khi bị phát hiện bí mật, mà còn lộ ra vẻ kỳ quái: “Các anh không đi tìm manh mối đi, đứng đây làm gì? Đói hả?”
Trần Phong không vòng vo, hỏi thẳng: “Cô làm gì ở đây thế?”
Đối phương đã hỏi thẳng như vậy, khóe môi Ngân Tô khẽ cong lên, cũng đáp thẳng luôn: “Hạ độc đấy.”
Hồng Bằng: “???”
Một người dám hỏi, một người dám trả lời ư?
***
***
Trần Phong cho rằng Ngân Tô chỉ nói bừa vậy thôi vì cô không muốn để bọn họ biết cô đang làm gì. Ai mà ngờ đến thời gian ăn tối, cô thật sự bưng khay đồ ăn đến ngồi đối diện với họ.
Cô gái ngồi đối diện nhìn họ cười, giọng nói chậm rãi: “Tôi khuyên mấy người đừng có ăn.”
Tống A Manh đang chuẩn bị ăn: “…”
Mấy ngày nay Ngân Tô không hề ăn chung với họ, bây giờ lại đột nhiên đến đây ngồi còn nói một câu như vậy…
Tống A Manh vô thức bỏ đũa trong tay xuống.
Vu Uẩn ngồi ở một bàn khác cũng nghe thấy lời Ngân Tô nói, quay đầu nhìn về phía họ, ánh mắt lộ rõ vẻ nghi hoặc, rõ ràng là cậu đang không hiểu chuyện gì xảy ra.
Trần Phong còn chưa động đũa, anh ta nhìn khay đồ ăn đầy màu sắc và hương vị, trong đầu tự nhiên nhớ lại lời Ngân Tô nói lúc đi từ nhà ăn ra…
Người đàn ông từ trước đến nay luôn bình tĩnh lại hỏi một cách không chắc chắn: “Cô… Không hạ độc thật đấy chứ?”
Mọi người: “???”
Hạ độc cái gì?
Hạ độc ai!
“Đương nhiên.” Ngân Tô khoanh tay, gương mặt xinh đẹp ấy chỉ hiện lên vẻ thờ ơ: “Tôi lừa anh làm gì.”
Trần Phong: “…”
Lương Thiên Dậu nhanh chóng nắm bắt được trọng tâm cuộc trò chuyện của hai người: “Cô hạ độc tất cả học sinh trong trường sao?”
Ngân Tô gật đầu: “Đúng vậy.”
“!!!”
Những người chơi khác hít vào một hơi khí lạnh vì kinh ngạc.
Sao cô có thể nghĩ ra chuyện này chứ!!
Lương Thiên Dậu che giấu sự kinh hãi trong ánh mắt: “Cô có chắc độc của cô có tác dụng không?”
Học sinh cả trường… Nhiều như vậy thì cần bao nhiêu độc mới có hiệu quả chứ?
Ngân Tô nghĩ nghĩ, không chắc chắn nói: “Chắc là có tác dụng đấy.”
【Thuốc độc không biết tên: Có độc, rất độc, vô cùng độc.】
【Điều kiện sử dụng: Khi lượng thuốc đầy bình có thể sử dụng một lần, ba giờ sau khi mở mà không dùng, thuốc sẽ mất tác dụng. Đề nghị mỗi lần mở ra nên sử dụng hết, không được lãng phí. Sau khi sử dụng hết bình, mỗi bốn tiếng, lượng thuốc sẽ tăng thêm 0,5ml. Nếu không dùng hết, lượng thuốc sẽ không tăng lên.】
【Giới hạn sử dụng: Thuốc sẽ phát huy hiệu lực trong khoảng 4-5 giờ.】
Mỗi bốn tiếng hồi phục 0,5ml, một ngày cũng chỉ hồi phục được 3ml. Mà dung tích cái bình kia là 50ml, nên nếu sử dụng hết trong một lần thì phải đợi đến hơn nửa tháng mới hồi phục đủ lại.
Ngân Tô chưa sử dụng đạo cụ này bao giờ nên cũng không biết lời giới thiệu “Có độc, rất độc, vô cùng độc” kia rốt cuộc là loại độc như thế nào.
Thế là cô nghe theo lời khuyên, làm đúng như phần mô tả, đổ hết cả bình.
Trước đó cô còn thử ngửi một cái, thuốc này không màu không mùi không vị. Trộn vào trong thức ăn, cũng sẽ không phát ra mùi gì lạ, mắt thường và mũi đều không thể phát hiện ra điều gì.
Nhưng khi cô sử dụng kỹ năng giám định vạn vật thì phát hiện đống thức ăn vốn có thể hiện ra tên lại biến thành một dấu 【?】 to đùng.
Từ khi cô bắt đầu sử dụng kỹ năng giám định vạn vật này đến nay, đây là dấu hỏi chấm to nhất mà cô từng thấy.
Kỹ năng giám định vạn vật mà còn hiện ra cái quái gì thế này, Ngân Tô cảm thấy chắc chắn đây là loại độc vô cùng độc.
Mà thứ đặc biệt thì nên dùng để chiêu đãi những người đặc biệt.
“Mấy người nghĩ cách lấp đầy bụng đi nhé.” Ngân Tô đứng dậy, tâm trạng đột nhiên trở nên vui vẻ, trên gương mặt tràn đầy ý cười, cô đang rất mong chờ sự cố diễn ra tiếp sau đây, giọng nói cũng trở nên nhẹ nhàng hơn: “Nếu không thì sau đây mọi người sẽ phải nhịn đói mà chơi trò trốn tìm đấy.”
Mọi người: “!!!”
Cô ta có phải đang tưởng tượng cảnh bọn họ bị truy sát nên mới bỗng nhiên vui vẻ như vậy không?!
Ngân Tô cũng không quay đầu lại mà đi thẳng, hoàn toàn không để ý mấy người phía sau nghĩ như thế nào.
***
***
Ngày cuồng hoan hôm nay bắt đầu vào mười giờ tối và sẽ kéo dài cho đến khi thời gian thi học kỳ kết thúc — dựa theo lời của người chơi thì chính là đến khi kết thúc phó bản.
Trong thời gian này bọn họ có khả năng vẫn sẽ bị truy sát, làm gì còn thời gian đi tìm đồ ăn — chủ yếu là trong cuộc trốn tìm lớn, nhà ăn có mở hay không cũng là một vấn đề.
Cho dù cô có hạ độc hay không thì việc quan trọng nhất hiện tại là đi tìm một ít đồ ăn để bổ sung thể lực.
“Nếu cô ấy đã hạ độc… Vậy chúng ta có còn bị truy sát nữa không?”
“Không phải học sinh nào cũng đến nhà ăn để ăn cơm, hơn nữa còn có cả giáo viên…” Người chơi bên cạnh đập tan suy nghĩ ngây thơ này.
Học sinh nơi này cũng giống với học sinh ở các trường học bình thường khác. Có một vài học sinh có thể vì mải mê học tập, bữa trước ăn quá nhiều nên không đói bụng, hoặc là bị phạt hay do đủ các loại nguyên nhân khác mà không tới nhà ăn ăn cơm.
Dù độc của Ngân Tô có hiệu quả, thì cũng chỉ giải quyết được một phần học sinh mà thôi.
Đám người Trần Phong và Lương Thiên Dậu quyết định ở lại nhà ăn cẩn thận xem xét, quan sát thử xem đám học sinh ăn những thứ đó sẽ xảy ra chuyện gì.
Nhưng đến tận khi hết thời gian ăn cơm, họ vẫn không thấy học sinh nào có biểu hiện lạ.
“Không có tác dụng sao?”
“Chắc là chưa đến thời gian phát độc.”
“…”
Bởi vì không thấy học sinh nào có biểu hiện lạ nên bọn họ tạm thời vẫn chưa rõ là do thời gian phát độc chưa tới hay là độc Ngân Tô hạ không có hiệu quả.
***
***
[18:50]
Tiếng chuông trong hội trường vang lên, loa phát thanh của trường thông báo tất cả học sinh đi vào hội trường.
Người chơi có ám ảnh tâm lý với hội trường, bởi vậy khi họ tiến vào hội trường dù không có nhiều học sinh nhưng họ vẫn lựa chọn đứng ở sát cửa, không dám tiến sâu vào bên trong.
“Độc cô ấy bỏ vào, có vẻ không có tác dụng gì nhỉ… Không phải cô ấy đang lừa chúng ta đấy chứ?” Thôi Na nhỏ giọng nói chuyện với Hồng Bằng.
Hồng Bằng: “Tôi cũng không biết… Nhưng lừa chúng ta thì có ích gì chứ?”
Thôi Na: “… Hình như là vậy.”
Tống A Manh và Trương Chí Văn đứng ở một góc khác, nghe Thôi Na và Hồng Bằng trò chuyện, họ nhìn nhau, trong lòng cũng dâng lên chút nghi hoặc.
Tống A Manh nhìn Ngân Tô bên kia một cái, cô ấy cảm thấy Ngân Tô nói thật, cô thật sự đã hạ độc…
Nhưng tại sao những học sinh này chưa có biểu hiện trúng độc thì cô ấy cũng không rõ lắm.