157. Phóng Viên Tiểu Kiều Say Xỉn: Chú Chó Hai Đầu

Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời

Phóng Viên Tiểu Kiều Say Xỉn: Chú Chó Hai Đầu

Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời thuộc thể loại Linh Dị, chương 157 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Phóng viên Tiểu Kiều đã tính toán mọi thứ đâu vào đấy, kết quả đúng như dự liệu, nhưng không ngờ quá trình lại phát sinh chút trục trặc.
Cô đã say mèm.
Dù cô luôn miệng bảo mình tửu lượng kém, nhưng một người uống hết cả ly mà mặt không đỏ, tim không đập thì ai mà tin được? Đồng nghiệp còn tưởng cô đang “khiêm tốn”.
Hôm nay, phóng viên Tiểu Kiều vừa vui vẻ lại không cưỡng lại được sự nhiệt tình mời rượu của đồng nghiệp. Ban đầu cô nghĩ uống một ly chắc chẳng sao, rồi sau đó là ly thứ hai, thứ ba...
Đến khi cô nhận ra mình không thể uống thêm được nữa thì rượu đã ngấm, đầu óc quay cuồng, bước đi loạng choạng.
Thấy cô say thật rồi, An Vĩnh Hoa vội vã kết thúc bữa tiệc.
“Thời gian cũng đã muộn rồi! Mọi người ai nhà gần nhau thì về cùng, đặc biệt là các đồng nghiệp nữ, nhất định phải đưa về tận cửa nhé!”
Đàm Thạc và mấy người đàn ông khác vẫn còn khá tỉnh táo, liền xung phong đưa các đồng nghiệp nữ về nhà.
Đầu óc Kiều Dĩ Miên quay cuồng nhưng cô vẫn nhớ mình ở Thịnh Thành Gia Viên. Một đồng nghiệp nam tiện đường lập tức ngỏ ý đưa cô về.
Nhưng cô cúi đầu suy nghĩ một lát rồi liền đổi lời, lầm bầm: “Không, không về nhà này được... tôi uống say rồi... sẽ bị Thẩm Lăng Xuyên cười nhạo... không được về, không được...”
Nói xong, cô ngẩng mặt nhìn người đồng nghiệp kia, cười ngây ngô: “Có thể phiền anh... đưa tôi đến... đến... Công quán số 1 được không ạ?”
Công quán số 1 là khu dân cư cao cấp nhất, tọa lạc tại vị trí đắc địa nhất thành phố Lâm Xuyên, gần các cơ quan hành chính, yên tĩnh giữa chốn phồn hoa.
Những người sống trong đó đa phần là các quan chức lớn nhỏ của Chấp chính sảnh và lãnh đạo cấp cao các cơ quan, xí nghiệp.
Cũng vì cảnh quan sân vườn cực đẹp và an ninh nghiêm ngặt, nơi đây được người ngoài gọi là “Hậu hoa viên của Chấp chính sảnh”.
Nơi đây cũng là chỗ ở của các đời Chấp chính quan.
Người đồng nghiệp nam bắt taxi đưa Kiều Dĩ Miên đến cổng chính Công quán số 1, nhưng bị bảo vệ chặn lại, không cho taxi vào.
Kiều Dĩ Miên xuống xe, bước đi loạng choạng vào bên trong.
Người đồng nghiệp nam vội vàng xuống theo, định đưa cô vào.
Phóng viên Tiểu Kiều xua tay, nói không rõ lời: “Không cần, không cần... tôi biết đường mà... cảm ơn anh đã đưa tôi về, tạm... tạm biệt.”
“Tôi đưa cô đến tận cửa tòa nhà nhé!” Người đồng nghiệp nam thấy cô thế này thì không yên tâm chút nào, nhỡ cô va vào đâu lại phiền phức.
Kiều Dĩ Miên lại cười hề hề, lắc ngón tay với anh ta: “Anh... anh không vào được đâu.”
Nói xong, cô móc điện thoại trong túi ra, chọc chọc vào màn hình mấy cái mới mở được ứng dụng cần tìm, rồi thần bí nói: “Anh yên tâm, có người ra đón tôi... không đúng, có chó ra đón tôi...”
Người đồng nghiệp nam: “...”
Xem ra cô ấy say thật rồi.
Phóng viên Tiểu Kiều nói gì đó vào điện thoại rồi tiếp tục bước đi loạng choạng vào bên trong.
Người đồng nghiệp nam vội vàng đăng ký ở phòng bảo vệ, rồi đi theo cô vào khu chung cư.
Nào ngờ đi được một đoạn, anh ta quả nhiên thấy có người... không đúng, có một con chó ra đón cô thật!
Lại còn là một con Becgie siêu to khổng lồ!
Con chó đen oai phong lẫm liệt, lúc chạy dường như còn thấy rõ cả cơ bắp cuồn cuộn.
Đến gần, con Becgie mới dừng lại, ánh mắt hung dữ như chó sói nhìn chằm chằm vào anh ta khiến người đồng nghiệp nam run cả chân, suýt chút nữa thì bỏ chạy.
Phóng viên Tiểu Kiều lại chẳng hề để ý, vui vẻ đi về phía con chó to, dang tay ôm lấy cổ nó, lầm bầm nói rằng cô nhớ nó.
Người đồng nghiệp nam ho khan một tiếng: “Cái đó... phóng viên Kiều không sao rồi thì tôi về trước nhé!”
Kiều Dĩ Miên cười ngây ngô, vẫy tay với anh ta rồi nói “cảm ơn”.
Người đồng nghiệp nam không dám nán lại lâu, lập tức quay đầu chạy thẳng, sợ rằng nếu ở thêm một giây nữa sẽ bị con chó kia xông vào cắn đứt tay.
Kiều Dĩ Miên không hề hay biết cảnh tượng này đã để lại ấn tượng sâu sắc cho người đồng nghiệp nam. Ngược lại, cô còn nhấc hai chân trước của con Becgie lên cho nó đứng thẳng, ôm nó như ôm người.
Con chó to cao bằng người đặt hai chân lên vai cô, bị cô gái nhỏ sắp đặt một cách ngoan ngoãn phục tùng. Đôi mắt đen tròn xoe của nó hoàn toàn mất đi vẻ hung dữ trước đó, trở nên ngoan hiền lạ thường.
“Nghịch Phong, Nghịch Phong... cái tên này chẳng thân thiết tí nào.” Kiều Dĩ Miên dụi đầu vào cổ lông lá của con chó, lầm bầm nói:
“Chị đổi tên cho em nhé, được không? Sau này em tên là... Viên Đạn! Đúng rồi, Viên Đạn Đen! Có phải... cực ngầu, cực soái, cực sang chảnh không?”
Nói xong, cô cười hì hì, vò đầu con Becgie.
“Viên Đạn, pằng!”
Con Becgie nhìn cô chằm chằm, đôi mắt đen láy như hòn ngọc phản chiếu khuôn mặt ngây thơ của cô gái nhỏ.
Kiều Dĩ Miên nhìn một lúc, bỗng cau mày khó hiểu, rồi nghiêng đầu hỏi nó:
“Viên Đạn, sao em lại có hai cái đầu thế?” Cô đưa tay chọc vào một cái, sau đó lại chọc vào “cái kia”, cười ngốc nghếch.
“... Em thế mà lại có hai cái đầu, giỏi quá đi... Chấp chính quan giỏi thật, chó nuôi cũng giỏi, chó hai đầu, hì hì... Nếu có thêm một cái đầu nữa, em có thể đi làm chó ngao địa ngục rồi đấy, hì hì hì ~”
Kiều Dĩ Miên vỗ vỗ lần lượt vào “hai” cái đầu, rồi chỉ về phía trước: “Chó hai đầu, xuất phát!”
Con Becgie lập tức chạy lên trước dẫn đường, đuôi vẫy tít mù.
Phóng viên Tiểu Kiều vừa lải nhải vừa bước đi loạng choạng theo sau con chó to về phía trước.
“Viên Đạn, em đi chậm thôi, chị không theo kịp... chị không đi nổi nữa rồi, em cõng chị về đi... hay chị cõng em cũng được... không được, chị cõng không nổi...”
Một người một chó đi vào chốt kiểm soát thứ hai.
Bảo vệ nhìn thấy Kiều Dĩ Miên, không cần kiểm tra giấy tờ mà cho qua luôn.
Phóng viên Tiểu Kiều vô cùng lịch sự giơ tay chào kiểu quân đội với người bảo vệ...
Người bảo vệ: “...”
Quãng đường vốn chỉ mất năm sáu phút đi bộ, nhưng một người một chó lề mề đi mất hơn mười phút.
Nếu không nhờ con Becgie kịp thời “nắn chỉnh” lộ trình cho Kiều Dĩ Miên thì có khi cô đã đi lùi ra ngoài luôn rồi.
Thấy sắp đến tòa nhà bốn tầng, Kiều Dĩ Miên mới chỉ tiếc rèn sắt không thành thép mà “mắng mỏ” con chó to: “... May mà có chị dẫn đường cho em... không thì em không tìm thấy nhà đâu... còn không mau cảm ơn chị đi!”
Con Becgie nghiêng đầu nhìn cô: “...”
Mười phút trước đó.
Lê Diệu vừa tắm xong, cởi trần, quấn khăn tắm ngang hông một cách tùy ý.
Khi xuống phòng khách tầng một, anh phát hiện con Becgie bình thường vẫn hay nằm dưới sofa cùng anh đã không thấy đâu nữa.
Trên thảm chỉ còn lại con mèo mướp đang cắn đuôi mình chơi.
Lê Diệu không nghĩ nhiều, cho rằng con chó đã ra ngoài chơi rồi.
Khu vực phía sau Công quán số 1 chỉ có mỗi căn nhà của anh, cũng không có người ngoài qua lại. Con chó to thường xuyên ra ngoài đi dạo nên không có nguy hiểm gì.
Lê Diệu thuận tay cầm tập tài liệu trên bàn trà lên xem. Chưa được hai trang thì anh nghe ngoài sân có tiếng “bịch” một cái.
Đại lãnh đạo khẽ cau mày, vừa định đứng dậy thì cửa phòng bị con Becgie húc tung ra, con chó to vui vẻ thè lưỡi chạy vào.
Anh ngồi xuống ghế lại, giọng điệu mang chút trách móc: “Nửa đêm nửa hôm chạy đi đâu chơi thế? Ồn ào quá...”
Con Becgie chạy vòng quanh phòng khách hai vòng rồi lại chạy vút ra ngoài.
Lê Diệu tò mò nhìn biểu hiện khác thường của con chó to, thầm nghĩ nó thấy gì bên ngoài mà phấn khích đến vậy?
Đang suy nghĩ thì một bóng dáng yểu điệu quen thuộc loạng choạng bước vào.