Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời
Chương 22: Chấp chính quan ra uy
Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời thuộc thể loại Linh Dị, chương 22 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lê Diệu gật đầu, nói vài lời xã giao rồi được Tôn Viễn Sơn mời vào khách sạn.
“Lãnh đạo đi đường vất vả rồi! Mời ngài vào trong, cơm nước đã chuẩn bị xong, không biết có hợp khẩu vị ngài không!”
Những người khác cũng chào hỏi nhóm Kiều Dĩ Miên, cả đoàn nối đuôi nhau vào khách sạn.
Lê Diệu ngoái đầu nhìn Kiều Dĩ Miên, thấy cô cười nhẹ, đang trò chuyện xã giao với một cán bộ cấp dưới bên cạnh thì tạm thời yên tâm.
Chiếc bàn tròn lớn đủ chứa 20 người, chỗ ngồi được sắp xếp theo cấp bậc.
Lê Diệu đương nhiên ngồi ở vị trí chủ tọa, Kiều Dĩ Miên từ chối mãi cuối cùng vẫn phải ngồi vào chiếc ghế cách tay phải Lê Diệu hai vị trí, cạnh Ngô Tùng.
Những người có mặt đa số đều là những người lão luyện, nhìn thấy Kiều Dĩ Miên bước xuống từ xe của Lê Diệu là đoán ngay không thể xem thường thân phận của cô.
Nhưng không có sự ra hiệu của Lê Diệu, họ lại không dám xếp cô ngồi cạnh anh.
Kể từ khi bắt đầu công tác, Kiều Dĩ Miên cũng đã trải qua vài lần tiệc tùng tương tự nhưng chưa lần nào cảm thấy áp lực như bây giờ.
Cô lén nhìn Lê Diệu, thấy anh đang nhìn mình với ánh mắt dịu dàng, ra hiệu cho cô ngồi xuống.
Lúc này Kiều Dĩ Miên mới yên tâm ngồi xuống vị trí này.
Mọi người đã ổn định chỗ ngồi, mấy vị cán bộ địa phương do Trấn trưởng Tôn Viễn Sơn dẫn đầu lại bắt đầu những lời khách sáo quen thuộc, chẳng qua là ca ngợi công lao, hết lời tán dương vị tân Chấp chính quan.
“Đã sớm nghe danh tiếng lẫy lừng của Chấp chính quan trong những năm qua, vừa nghe tin ngài đến Bắc Giang chúng tôi, mọi người đều xúc động lắm ạ!”
“Đúng vậy, không ngờ trạm dừng chân đầu tiên trong chuyến khảo sát của ngài lại là chỗ chúng tôi, thật là vinh hạnh cho cả thị trấn Tây Sở!”
“Chấp chính quan tuổi trẻ tài cao, sự nghiệp thành đạt, quả thực là tấm gương để chúng tôi học tập!”
“Sau này có sự lãnh đạo của ngài, đảm bảo kinh tế Bắc Giang sẽ ngày càng phát triển rực rỡ!”
Cơm nước còn chưa lên mà màn tâng bốc đã diễn ra một lượt.
Nhưng Lê Diệu dường như hoàn toàn phớt lờ những lời khen ngợi xung quanh, im lặng không nói gì.
Giữa những lời tâng bốc người tung kẻ hứng, anh bưng chén trà lên nhấp một ngụm.
Lá trà nổi lềnh bềnh, hương thơm nồng nàn, uống vào có vị ngọt nhẹ.
Trà ngon.
Và giá cũng không hề rẻ.
Anh đặt chén trà xuống bàn đá cẩm thạch một cách vừa phải, phát ra âm thanh va chạm rất khẽ.
Những lời nịnh nọt xung quanh lập tức im bặt.
Lê Diệu ngước mắt, ánh mắt lướt qua đám người với những vẻ mặt khác nhau, trầm giọng mở lời: “Trạm đầu tiên đến đây không phải vì các ông làm tốt đến đâu mà là vì vấn đề quá nhiều.”
Mặt Tôn Viễn Sơn tái nhợt, nghẹn lời vài giây mới xấu hổ cúi đầu: “Ngài phê bình đúng ạ, là do tôi lãnh đạo kém cỏi...”
“Ông có năng lực lãnh đạo hay không còn phải xem xét, nhưng nếu các ông dành tâm sức để đối phó với tôi vào việc xây dựng thị trấn Tây Sở thì chắc chắn sẽ không như bây giờ!”
Giọng nói lạnh lùng của Lê Diệu cắt ngang lời Tôn Viễn Sơn.
Rõ ràng anh trẻ hơn vị Trấn trưởng này rất nhiều nhưng khí thế lại áp đảo đối phương.
Tất cả mọi người có mặt đều im phăng phắc như ve sầu mùa đông, chờ đợi cơn thịnh nộ của Chấp chính quan.
Kiều Dĩ Miên hối hận vì vừa nãy đã đi vào, lẽ ra cô nên ngồi ở sảnh tầng một ăn cơm bình dân cùng bác tài xế...
Nói ra thì đây là lần đầu tiên cô thấy Lê Diệu dùng giọng điệu nghiêm khắc lạnh lùng như vậy nói chuyện với người khác, cũng là lần đầu tiên cảm nhận được áp lực mạnh mẽ từ cấp trên.
Tim đập thình thịch không kiểm soát được.
Chẳng hiểu sao cô bỗng nhớ lại những lời nói dịu dàng và nụ cười hiền lành của Lê Diệu dành cho mình trước đó.
Thật sự là... như hai người khác nhau.
Cô hối hận vì sự “không kiêng nể gì” và “nghĩ sao nói vậy” của mình trước đó, đúng là nhất thời đắc ý mà quên mất thân phận của đối phương.
Mãnh hổ dù có tỏ ra hiền lành đến mấy thì vẫn có móng vuốt sắc nhọn.
Biết đâu hôm nào không vui, nó sẽ xé xác con mồi dưới móng vuốt.
Xem ra sau này nhất định phải cẩn trọng lời ăn tiếng nói mới được.
Cô bên này đang thầm hối hận, bên kia Lê Diệu lại quay lại vấn đề chính.
“Tôi biết xây dựng thị trấn chắc chắn cũng có khó khăn, các ông đa số đều là người sinh ra và lớn lên ở Bắc Giang, có ai lại không yêu quê hương mình? Đôi khi đúng là lực bất tòng tâm... Trước khi đến tôi cũng đã tìm hiểu về các chính sách và tình hình thực hiện những năm trước, có một số chuyện đúng là không thể trách các ông...”
Tôn Viễn Sơn gật đầu lia lịa, xấu hổ nói: “Ngài nói phải ạ, tôi chỉ là một Trấn trưởng nhỏ bé, lời nói chẳng có trọng lượng cũng đành chịu...”
Lê Diệu ôn tồn an ủi vài lời, vẻ mặt Tôn Viễn Sơn vừa bối rối vừa cảm kích, liên tục đảm bảo sau này nhất định sẽ dưới sự lãnh đạo của Chấp chính quan mà vững bước tiến tới, phấn đấu để thị trấn Tây Sở ngày càng tốt đẹp hơn.
Màn vừa đấm vừa xoa này khiến bầu không khí ở đó thay đổi hẳn.
Sự nịnh nọt giả tạo lúc trước trong chốc lát biến thành cuộc trò chuyện chân thành giữa cấp trên và cấp dưới.
Nghe họ bình tĩnh thảo luận về quy hoạch tương lai của thị trấn Tây Sở, Kiều Dĩ Miên thầm cảm thán nghệ thuật dùng người của Chấp chính quan đại nhân.
Ánh mắt nhìn anh cũng có sự thay đổi tinh tế, mang theo vài phần sùng bái không tự chủ.
Chợt nhớ ra một chuyện, cô lấy điện thoại nhắn tin.
Ngô Tùng nhìn sang, hai người trao đổi ánh mắt.
Không khí dần tốt lên, các vị lãnh đạo cười nói vui vẻ, hoàn toàn không còn tình hình căng thẳng lúc trước.
Lúc này nhân viên phục vụ gõ cửa bước vào, bưng từng món ăn lên.
Sự căng thẳng vừa được thả lỏng của Tôn Viễn Sơn lại trở nên căng thẳng.
Thôi chết, quên mất mấy món này!
Để lấy lòng Chấp chính quan, ông ta đã đặc biệt bảo khách sạn thể hiện tài nấu nướng, làm một bàn đầy sơn hào hải vị.
Tuy không đến mức sơn hào hải vị thật nhưng cũng đủ đạt đến mức độ khiến Chấp chính quan phản cảm.
Tình thế vừa được vãn hồi e là lại bị ông ta phá hỏng mất!
Tuy nhiên, khi ông ta lo lắng nhìn từng đĩa thức ăn được bưng lên thì hoàn toàn sững sờ.
---