Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời
Chương 46: Sợ gì chứ, tôi đâu có ăn thịt cô?
Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời thuộc thể loại Linh Dị, chương 46 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Kiều Dĩ Miên cảm thấy lòng mình rối bời khó tả.
Nhưng cô cũng hiểu được.
Dù là một vị lãnh đạo bề ngoài nghiêm nghị, đạo mạo đến mấy thì anh ta vẫn là đàn ông.
Hơn 30 tuổi rồi, có nhu cầu cũng là chuyện bình thường.
Cô chỉ vô tình khám phá ra một “bí mật nhỏ” của đối phương, cũng chẳng phải chuyện gì to tát.
Vấn đề duy nhất là cô đã lỡ tay vứt “công cụ gây án” của anh ta vào thùng rác rồi, giờ biết làm sao đây?
Giả vờ không biết rồi lặng lẽ chuồn đi?
Hay là thành thật với vị lãnh đạo, nhặt nó từ thùng rác lên rồi bảo anh đừng chê bẩn mà cứ dùng tiếp, dù sao bên trong cũng chưa dơ bẩn gì?
Hay là...
Lén đặt thêm một cái khác mang tới?
Vẻ mặt Kiều Dĩ Miên phức tạp, nội tâm giằng xé dữ dội.
Nhưng cô cũng tò mò, mấy ngày nay chưa từng thấy Chấp chính quan đi cùng cô gái nào.
Chẳng lẽ anh thích... tự mình giải quyết hơn?
Đầu óc cô tràn ngập những suy nghĩ đen tối, mãi đến khi ánh mắt sâu thẳm, điềm tĩnh của anh chiếu thẳng vào mình, Kiều Dĩ Miên mới vội vàng ngừng suy diễn lung tung.
Nước cũng đã uống xong, ở lại thêm nữa thì không hay cho lắm.
Cô vừa định xin phép cáo lui thì thấy Lê Diệu vỗ vỗ chỗ trống bên cạnh trên ghế sofa, giọng nói ôn hòa: “Ngồi xuống đây một lát đi.”
Kiều Dĩ Miên do dự không nhúc nhích, Lê Diệu khẽ cười.
“Sợ gì chứ, tôi đâu có ăn thịt cô?”
Sợ... thì cũng không hẳn là sợ, chỉ là e ngại làm phiền “cuộc sống riêng tư” của ngài thôi.
Kiều Dĩ Miên cứ nghĩ anh còn chuyện gì muốn dặn dò nên ngoan ngoãn ngồi xuống sofa, giữ một khoảng cách nhất định với anh.
Cô nghĩ, nếu là người khác, có lẽ khi phát hiện đi nhầm phòng cô đã bỏ đi ngay lập tức rồi.
Nhưng người này là Chấp chính quan, một người quang minh chính đại, cô không cảm thấy có bất kỳ nguy hiểm nào.
Vì thế cũng không đề phòng quá nhiều.
Ý nghĩ này vừa nhen nhóm, Kiều Dĩ Miên đã giật mình thon thót.
Từ khi nào mà cô lại mất cảnh giác với người đàn ông này đến vậy?
Lê Diệu nghiêng đầu quan sát cô, cứ cảm thấy cô gái nhỏ tối nay có gì đó là lạ.
Không chỉ là cách ăn mặc, trang điểm khác biệt mà ánh mắt cô còn toát lên vẻ kỳ quái và không tự nhiên.
Nhưng nhìn kỹ lại thì chẳng thấy manh mối nào.
Ánh mắt dừng lại trên tấm thẻ phòng cô nắm chặt trong tay, mí mắt Lê Diệu khẽ giật.
Cầm nhầm thẻ phòng: “vô tình” xông vào phòng anh, lại chủ động lấy nước cho anh uống, còn chu đáo vặn nắp chai...
Chỗ nào cũng thấy bất thường.
Nhưng vì là cô, nên anh lại thấy sự “bất thường” này cũng khá thú vị.
Tim như bị lông vũ cọ qua, ngứa ngáy lại muốn nhiều hơn.
Nhưng nếu đây thực sự là tâm tư thầm kín của cô...
Lê Diệu nghịch cái chai rỗng trong tay, vỏ nhựa phát ra tiếng lạo xạo, rơi vào trầm tư trong chốc lát.
Vị lãnh đạo không nói gì, không khí trong phòng có chút gượng gạo.
Kiều Dĩ Miên biết anh ít nói, nghĩ mình nên tìm chủ đề gì đó để bắt chuyện, bèn mở lời: “Ngài định giải quyết chuyện khu nhà bỏ hoang kia ạ?”
Họp hành cả ngày vì chuyện này, cô lại là thành viên trong đoàn khảo sát, nên việc cô biết chuyện cũng không có gì lạ.
Lê Diệu nhàn nhạt “ừ” một tiếng.
Kiều Dĩ Miên nhớ đến lời Triệu Thừa Trạch, bèn ướm hỏi: “Có phải... rất phiền phức không ạ?”
Tuy nói cô không có tư tâm, cũng là vì muốn tốt cho người dân, nhưng nếu vì chuyện này mà gây thêm rắc rối không đáng có cho Chấp chính quan thì cô cũng thấy rất áy náy.
“Đúng là hơi khó giải quyết.” Lê Diệu nhìn cô, đôi mắt đen láy vằn lên tia máu do rượu.
Giọng anh bình thản, rõ ràng đã mệt mỏi rã rời nhưng vẫn kiên nhẫn giải thích cho cô nghe.
“Thời gian quá lâu, chất lượng công trình cần phải đánh giá lại. Nếu tồn tại nguy cơ mất an toàn thì sẽ phải đối mặt với việc phá dỡ xây lại, như vậy sẽ phải đầu tư thêm vốn.”
“Vậy ngài có ý tưởng gì không ạ?”
Dù không hiểu rõ những ngóc ngách trong ngành xây dựng nhưng Kiều Dĩ Miên cũng biết muốn hoàn thiện cả công trình thì chắc chắn phải rót vào một khoản tiền rất lớn.
Nhưng chủ đầu tư đã bỏ chạy rồi, khoản tiền này tính sao đây? Ngân sách nhà nước cấp ư? Hình như cũng không khả thi cho lắm.
Lê Diệu ngừng một chút, quay sang nhìn cô, cười đầy ẩn ý.
“Vốn thì chắc chắn kiếm được thôi nhưng mà... phải trao đổi ngang giá.”
Trao đổi... ngang giá?
Kiều Dĩ Miên chớp mắt, khó hiểu.
Lê Diệu ung dung nhìn cô, nụ cười trên môi càng rõ rệt, trong mắt cũng hiện lên vẻ thâm trầm và mạnh mẽ không thể bỏ qua.
“Cô muốn lấy tiền từ tay người khác, muốn người ta làm việc cho mình thì tất yếu phải bỏ ra thứ mà đối phương muốn. Trao đổi ngang giá, chuyện này bình thường mà? Trên đời này không có nhiều chuyện đương nhiên đến thế đâu, chỉ xem cô có bỏ ra đủ nhiều không, có phải thứ đối phương muốn hay không thôi.”
Ánh mắt anh rất thẳng thắn, dường như phơi bày mọi tâm tư trước mặt cô, không chút che giấu.
Đôi mắt nhìn cô tĩnh lặng như đầm sâu, lại cuộn trào những cảm xúc mà cô không thể hiểu nổi.
Kiều Dĩ Miên không dám tin nhìn Lê Diệu, đồng tử khẽ rung động.
Trong đầu cô bỗng hiện lên mấy lời “nhắc nhở” đầy ẩn ý của Triệu Thừa Trạch lúc nãy:
“Chấp chính quan coi trọng cô, đối xử tốt với cô, cô cũng phải suy nghĩ cho kỹ xem báo đáp ngài ấy thế nào... phải thường xuyên giao lưu trao đổi thì quan hệ mới tiến triển được. Đến lúc đó phục vụ lãnh đạo vui vẻ rồi thì chẳng phải muốn gì được nấy sao... Những gì tôi nói với cô cũng là điều Chấp chính quan mong muốn, cô tự mình ngẫm nghĩ cho kỹ đi...”
Đầu óc Kiều Dĩ Miên “ong” một tiếng như có thứ gì đó nổ tung, ngay cả bộ não bị cồn làm tê liệt cũng tỉnh táo lại vài phần.
Vậy là... vị lãnh đạo đang ra điều kiện với cô?
Cái gọi là trao đổi ngang giá thực chất là đang ám chỉ cô: Có thể bỏ ra thứ anh muốn để đổi lấy quyền lực trong tay anh không?
Nhưng cô chỉ là một phóng viên nhỏ bé, có gì để trao đổi với anh chứ?
Câu nói của Giang Nhiên bỗng vang lên bên tai: “Ánh mắt đàn ông khi thích một người phụ nữ là không giấu được đâu...”
Mặt Kiều Dĩ Miên tái dần, môi mấp máy vài cái nhưng không phát ra tiếng.
Cô theo bản năng liếc nhìn thùng rác, cái túi giấy kia vẫn nằm yên ở đó.
Như đang chế giễu sự ngây thơ và ngu ngốc đáng thương của cô.