Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời
Kiều Dĩ Miên mất việc
Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời thuộc thể loại Linh Dị, chương 48 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đoàn xe đã dừng trước cửa khách sạn khá lâu nhưng chiếc xe đầu tiên vẫn chưa khởi động.
Mấy vị quan chức từ Chấp chính sảnh ngồi ở xe sau thấy lạ, khi Ngô Tùng đi ngang qua, họ liền hỏi:
“Thư ký Ngô, sao chưa đi thế?”
Ngô Tùng vội vã đáp gọn lỏn: “Người chưa đến đông đủ” rồi nhanh chóng bước về phía chiếc xe đầu tiên.
Mấy vị quan chức suy nghĩ, thành viên trong đoàn đều đã có mặt ở cửa khách sạn rồi, vậy còn thiếu ai nữa đây?
Bỗng nhiên, họ chợt nhớ ra: Cô phóng viên Tiểu Kiều vẫn chưa đến.
Nhìn đồng hồ, đã quá giờ xuất phát nửa tiếng rồi. Mấy ngày nay, đây là lần đầu tiên cô bé này đến muộn...
Ngô Tùng nhanh chóng bước đến bên chiếc xe dẫn đầu. Cửa kính xe từ từ hạ xuống, lộ ra khuôn mặt nghiêng lạnh lùng, không chút biểu cảm của Lê Diệu, nhìn thôi cũng đủ khiến người ta rợn người.
Ngô Tùng nuốt nước bọt cái ực, nhưng vẫn thành thật báo cáo: “Thưa Chấp chính quan, đã liên lạc với phóng viên Kiều rồi ạ. Cô ấy nói, không đến.”
Bàn tay Lê Diệu đặt trên đầu gối siết chặt thành nắm đấm, anh im lặng không nói một lời.
Ngô Tùng đứng bên xe, không biết phải làm sao, bèn dò hỏi: “Hay là ngài nhắn tin cho cô ấy xem sao ạ?”
Lê Diệu quay đầu nhìn anh ta, đôi mắt lạnh lẽo: “Tôi rảnh lắm sao?”
Ngô Tùng lập tức ngậm miệng, thầm oán thán trong lòng:
Ngài không rảnh mà ngồi lì trong xe hơn nửa tiếng đồng hồ, chẳng phải là để đợi người ta đến sao?
Nhưng anh ta không dám nói ra, chỉ biết cúi đầu im lặng như một con chim cút.
Lê Diệu thu lại tầm mắt, lồng ngực anh phập phồng mạnh, quai hàm bạnh ra.
“Đi thôi.”
Đoàn xe từ từ lăn bánh rời khỏi khách sạn, sắc mặt của vị đại lãnh đạo càng thêm u ám.
Chiếc điện thoại đặt trên ghế bên cạnh, màn hình vẫn sáng, hiển thị tin nhắn anh vừa gửi cho [Phóng viên Tiểu Kiều] vài phút trước đó.
Đáng tiếc là tin nhắn gửi đi không thành công.
Trên màn hình chỉ hiện dấu chấm than đỏ lòm và thông báo của hệ thống yêu cầu kết bạn.
Anh, đã bị chặn rồi.
Kiều Dĩ Miên đứng trong phòng làm việc của Tổng biên tập với vẻ mặt nghiêm trọng.
“Tại sao lại chấm dứt hợp đồng với tôi? Tôi đã vi phạm điều khoản nào trong hợp đồng ạ?”
Tổng biên tập tỏ vẻ khó xử, cân nhắc lời nói rồi đáp:
“Tiểu Kiều à, chúng ta cũng quen biết hai năm rồi, tình hình của cô tôi biết rõ. Năng lực làm việc tốt, bài phỏng vấn xuất sắc, lại không ngại khó ngại khổ, có thể nói trong số những người trẻ, cô là người nổi bật nhất, năng lực của cô mọi người đều thấy rõ...”
Ông ta thở dài: “Nhưng cấp trên đã có chỉ thị rồi, bắt buộc phải cho cô nghỉ việc, tôi cũng hết cách.”
“Cấp trên? Cấp trên nào ạ?” Ánh mắt Kiều Dĩ Miên đầy cố chấp: “Là Giám đốc phải không ạ? Hay là người có quyền lực cao hơn nữa?”
Tổng biên tập lắc đầu: “Về việc cấp cao hơn nữa thì tôi cũng không rõ, tôi cũng chỉ làm theo chỉ thị thôi.”
Mắt Kiều Dĩ Miên đỏ hoe: “Tôi đã thi biên chế của tòa soạn rồi, thi viết cũng đã qua rồi! Giờ ngài đột nhiên nói với tôi điều này...”
“Phỏng vấn không qua.” Tổng biên tập nhìn cô đầy bất lực: “Tôi còn chưa kịp thông báo cho cô. Lúc cô đi, nhân viên mới đã làm thủ tục nhận việc rồi.”
Kiều Dĩ Miên bỗng bật cười, chậm rãi gật đầu: “Được, tôi hiểu rồi.”
Muốn vào biên chế ở những đơn vị như thế này đâu có dễ dàng gì?
Dù cô có xuất sắc đến đâu thì đã sao? Có đầy người có chỗ dựa vững chắc, việc phút chót đá bay cô là chuyện thường tình.
Tổng biên tập thấy cô thất vọng tràn trề, trong lòng ông cũng không dễ chịu chút nào:
“Theo hợp đồng, đơn vị chủ động cho nghỉ việc sẽ bồi thường cho cô một khoản tiền. Dù ít dù nhiều thì đó cũng là chút bù đắp. Cô có năng lực giỏi như thế này, đi đâu mà chẳng sống được, đừng vì chuyện này mà buồn phiền, không đáng đâu.”
Kiều Dĩ Miên nhếch môi, không muốn nói thêm bất cứ điều gì nữa.
Rời khỏi phòng Tổng biên tập, cô đến thẳng phòng Giám đốc nhưng được thông báo rằng: Giám đốc đã đi họp kín ở thành phố khác, một tuần nữa mới về.
Không biết đây là trùng hợp hay cố tình tránh mặt.
Kiều Dĩ Miên tự nhận mình chẳng phải nhân vật quan trọng gì, một Giám đốc đường đường là thế chắc không cần thiết phải vì cô mà tránh mặt đâu nhỉ?
Mọi chuyện cứ như đã được sắp đặt sẵn.
Nhìn cánh cửa phòng làm việc đóng chặt, cơn giận dữ lúc cô đến dần tan biến như một quả bóng bị chọc thủng từ từ xẹp xuống, mất hết sức sống.
Cô chán nản quay về văn phòng, tìm một cái thùng các tông trống, thu dọn từng món đồ cá nhân bỏ vào đó.
Mấy đồng nghiệp thân thiết xúm lại hỏi han cô.
“Tiểu Kiều, cô đi Lâm Xuyên giao lưu cơ mà? Sao tự nhiên lại nghỉ việc thế?”
“Chuyện này đột ngột quá, tôi còn đang định đợi cô về làm một bữa khao đây này!”
“Nghe nói cô bị chấm dứt hợp đồng à, sao vậy?”
“Cô đi theo Chấp chính sảnh khảo sát, có phải đã đắc tội với lãnh đạo nào không?”
Tay Kiều Dĩ Miên đang cầm khung ảnh khựng lại. Trong đầu cô chợt lóe lên đôi mắt lạnh lùng sâu thẳm tối qua, lòng cô khẽ động.
Chẳng phải là đã đắc tội với lãnh đạo rồi sao.
Sâu thẳm trong lòng cô dâng lên nỗi chua xót, trong mắt tràn đầy thất vọng và khinh thường.
Cô khẽ nhếch môi, ánh mắt kiên cường: “Nơi này không dung thân, ắt có nơi khác dung nạp, lo gì đường phía trước không có lối đi?”
Bước ra khỏi tòa soạn, Kiều Dĩ Miên không kìm được ngoái đầu nhìn lại tòa nhà ba tầng cũ kỹ đó.
Từ khi thực tập, cô đã gắn bó ở đây, thoắt cái đã hai năm.
Nói không có tình cảm là nói dối.
Những tiếng cười nói vui vẻ, những lúc kề vai sát cánh chiến đấu, những đêm chong đèn viết bài, tất cả đều kết thúc kể từ hôm nay.
Cô thu lại tầm mắt, nhớ đến câu hỏi vô tình của đồng nghiệp. Cô lấy điện thoại ra, mở tin nhắn WeChat của “Đại lãnh đạo”, lặng lẽ nhìn vài giây.
Cô rất muốn hỏi anh tại sao lại hẹp hòi như vậy, không có được thì phải hủy diệt người khác sao?
Dùng quyền thế chèn ép người khác, chặt đứt đôi cánh của họ, hành động này thật khiến người ta ghê tởm.
Nhưng nghĩ lại, hỏi rồi thì được lợi ích gì?
Chỉ càng làm tăng thêm sự ngạo mạn của đối phương mà thôi.
Biết đâu lại còn rước thêm cục tức vào người.
Kiều Dĩ Miên cười khẩy, ngón tay lướt nhẹ trên màn hình, chặn luôn đối phương.
Đi chưa được bao xa, cô nhận được điện thoại của Ngô Tùng, hỏi cô bao giờ đến khách sạn tập hợp.
Chặn đường lui của cô, lại dồn ép cô từng bước, đúng là thủ đoạn của kẻ bề trên.
Lồng ngực phập phồng vì cơn giận, cô lạnh lùng buông hai chữ từ chối rồi cũng chặn luôn số điện thoại của Ngô Tùng.
Người không cùng một thế giới, vĩnh viễn không cần phải gặp lại.
Kiều Dĩ Miên ôm thùng đồ, không về nhà ngay mà bắt xe đến nhà cô bạn thân Hạ Vân Phỉ.
Hạ Vân Phỉ là một họa sĩ minh họa, tính tình hơi hướng nội. Trừ lúc đi mua sắm ra, cô ấy hận không thể làm việc tại nhà 24/24.
Cuộc sống hàng ngày của cô ấy không phải ngồi trước bảng vẽ làm việc thì cũng là ngồi trước bảng vẽ ăn cơm. Công việc và cuộc sống đều xoay quanh cái không gian nhỏ bé đó.
Nhiều nghệ sĩ thường có cảm hứng vào ban đêm, Hạ Vân Phỉ cũng vậy. Chuyện đảo lộn ngày đêm là điều thường tình.
Kiều Dĩ Miên ôm thùng đồ đứng trước cửa, bấm chuông mãi mới nghe thấy tiếng bước chân loẹt quẹt bên trong nhà.
Hạ Vân Phỉ đầu tóc bù xù như tổ gà, mắt nhắm mắt mở nhìn Kiều Dĩ Miên. Cô ấy đứng hình vài giây rồi như mộng du quay người đi vào trong.
“Này, đừng đi vội!” Kiều Dĩ Miên vội lách qua khe cửa vào nhà, dùng chân đá cửa đóng lại, rồi oán trách:
“Cậu cũng không giúp tớ cầm đồ, nặng chết đi được!”
Hạ Vân Phỉ như hồn ma vật vờ ngã vật xuống ghế sofa, thuận tay kéo cái chăn mỏng đắp lên người, uể oải cằn nhằn:
“Tám trăm năm trước đã lấy vân tay cậu rồi, lần sau cậu tự mở cửa được không?”
Kiều Dĩ Miên đặt thùng xuống đất, thở hổn hển nói:
“Thì tớ cũng phải rảnh tay mới mở khóa được chứ! Hơn nữa, nhỡ bạn trai cậu cũng ở đây, hai người đang mây mưa không biết trời trăng gì, tớ đột ngột xông vào, lỡ dọa hai người mắc bệnh gì thì công ty bảo hiểm không đền đâu.”
Hạ Vân Phỉ thuận tay vớ lấy cái gối ôm, ném thẳng vào đầu Kiều Dĩ Miên.
“Cô gái xinh xắn thế này sao lại mọc cái mồm thế hả!”
Kiều Dĩ Miên vội dùng khuỷu tay kẹp lại: “Áo tớ bẩn đấy, cậu còn ném vào người tớ!” Nói xong, cô đứng dậy đi vào nhà vệ sinh rửa tay.
“Này, cậu ăn cơm chưa? Tớ đói rồi.”
Sáng sớm nay nhận điện thoại là cô đã bốc hỏa, thu dọn đồ đạc xong chạy thẳng đến tòa soạn, còn chưa kịp ăn sáng.
Hạ Vân Phỉ nhắm mắt trả lời: “Trong tủ bếp có đồ ăn bán thành phẩm đấy, cậu tự làm đi... ừm, gà hầm nấm, bò chua cay, còn có tôm hùm đất sốt cay...”
Mắt Kiều Dĩ Miên sáng bừng lên, tay chưa lau khô đã hăm hở chạy vào bếp.
Mở tủ bếp ra nhìn, cô chỉ thấy một cơn gió thu cuốn lá vàng bay qua trước mắt.
Chỉ toàn các loại mì ăn liền, nước sôi úp 3 phút là ăn được ngay.
Đúng là đồ bán thành phẩm thật.
Kiều Dĩ Miên lại lẳng lặng đi ra ngoài.
Hạ Vân Phỉ hé mắt nhìn cô: “Sao lại ỉu xìu thế? Không có loại mì cậu thích à?”
Kiều Dĩ Miên ngồi bệt xuống thảm, dựa lưng vào ghế sofa thở dài: “Cậu hết yêu tớ rồi.”
Hạ Vân Phỉ trợn trắng mắt: “Cưng à, sáng nay 5 giờ tớ mới ngủ, cậu có thể thương xót cho người già tuổi đôi mươi này một chút được không?”
“Thế giờ cũng ngủ được 5 tiếng rồi!” Kiều Dĩ Miên sán lại gần Hạ Vân Phỉ, ôm lấy cánh tay buông thõng của cô ấy làm nũng nói:
“Tớ muốn ăn thịt heo xào chua ngọt và gà cung bảo cậu làm, xào thêm một đĩa rau diếp và đậu bắp luộc, ăn với cơm trắng là được, đơn giản thôi mà.”
“Tớ luộc cho cậu cái quần mùa thu (quần dài mặc trong giữ ấm) nhé!” Hạ Vân Phỉ bực bội đáp trả.
Kiều Dĩ Miên liếc nhìn đôi chân thon dài thẳng tắp của Hạ Vân Phỉ, cười d* x*m: “Ăn quần mùa thu vào không sợ lạnh chân à?”
Hạ Vân Phỉ chỉ muốn b*p ch*t cô!
Bị Kiều Dĩ Miên quấy rầy, cơn buồn ngủ cũng chạy mất kha khá, Hạ Vân Phỉ cũng không ngủ được nữa, dứt khoát nằm trên ghế sofa tán gẫu với cô.
“Cậu đi Lâm Xuyên cơ mà, sao lại về đột ngột thế? Giao lưu xong rồi à?” Nói xong, ánh mắt cô ấy rơi vào thùng giấy trên sàn.
Bên trong đựng sách vở, sổ tay và mấy thứ linh tinh, thậm chí còn có cả khung ảnh.
Hạ Vân Phỉ ngạc nhiên: “Cậu không phải là bị đuổi việc đấy chứ?”
“Ừ, đoán đúng rồi, sau này đợi họa sĩ minh họa vĩ đại bao nuôi tớ thôi.”
Kiều Dĩ Miên dựa vào ghế sofa, đầu cọ cọ vào cánh tay Hạ Vân Phỉ như một con mèo nhỏ quấn người.
“Tại sao chứ? Cậu đã nỗ lực đến thế cơ mà? Tớ mà có một nửa tinh thần yêu nghề, kính nghiệp như cậu thì giờ đã ở nhà lầu xe hơi rồi.”
Hai người quen biết nhiều năm, có thể nói là không giấu giếm bất cứ điều gì với nhau.
Kiều Dĩ Miên nghiêm túc suy nghĩ rồi kết luận: “Coi như là đã đắc tội với lãnh đạo đi, lãnh đạo đó to lắm nên tớ mới bị đập bát cơm thôi.”
Hạ Vân Phỉ nghi ngờ nhìn cô, rồi đột nhiên thốt lên: “Quy tắc ngầm nơi công sở sao?”
Khóe miệng Kiều Dĩ Miên giật giật, nhất thời cô không trả lời.
Hạ Vân Phỉ chửi thề một câu: “Thật á? Thằng nào bỉ ổi, vô liêm sỉ, hạ lưu thế! Cậu không viết một bài văn tế cho hắn chết sặc tiết thì có lỗi với bao năm viết báo đấy!”
---