Chương 49: Động lòng rồi phải không?

Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời

Chương 49: Động lòng rồi phải không?

Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời thuộc thể loại Linh Dị, chương 49 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Kiều Dĩ Miên nhìn cô bạn, ánh mắt tối sầm, khẽ cười khẩy: “Cậu nghĩ mọi chuyện đơn giản quá rồi.”
Nếu không có chuyến khảo sát lần này, có lẽ cô sẽ không thể cảm nhận rõ ràng đến thế về quyền uy và địa vị của vị Chấp chính quan kia.
Đừng nói đến một nơi nhỏ bé như thị trấn Tây Sở, ngay cả lãnh đạo cấp cao nhất của Sở Thành khi gặp Lê Diệu cũng phải khúm núm, cung kính hết mực.
Thêm vào đó là gia thế ở Bắc Kinh của anh ta, tuyệt đối không phải một người dân thường như cô có thể đối đầu được.
Còn dám viết bài bóc phốt anh ta ư?
E rằng không chỉ đơn giản là mất việc đâu.
Tuy Kiều Dĩ Miên vẫn còn chút ngạo khí, nhưng chuyện lấy trứng chọi đá như thế này cô không việc gì phải làm.
Chỉ trách mình nhìn người không thấu, đành phải coi như ngậm bồ hòn làm ngọt vậy.
Hạ Vân Phỉ cau mày: “Người đó rốt cuộc là ai mà khiến cậu phải kiêng dè đến vậy? Cậu ở tòa soạn hai năm nay vẫn bình yên vô sự, vậy chắc không phải là lãnh đạo tòa soạn rồi.”
Cô ấy chỉ tay lên trần nhà: “Cao hơn nữa sao?”
“Đừng hỏi nữa, tóm lại là một người không dễ chọc vào đâu.”
Kiều Dĩ Miên cầm hộp kẹo trên bàn trà, chọn một viên kẹo mềm vị lê, xé vỏ rồi bỏ vào miệng.
Hạ Vân Phỉ thấy vẻ mặt cô thất vọng, chán nản, cứ cảm thấy chuyện này không hề đơn giản như vậy.
Cô ấy quan sát kỹ biểu cảm của Kiều Dĩ Miên, rồi đột nhiên hỏi lại:
“Miên Miên, không phải cậu... đã động lòng với vị lãnh đạo đó rồi chứ?”
Kiều Dĩ Miên giật mình, suýt chút nữa thì nuốt chửng cả viên kẹo...
“Đừng nói linh tinh, sao tớ có thể động lòng với cái loại người đó chứ?”
Hạ Vân Phỉ trầm ngâm: “Cũng có thể là lúc cậu động lòng thì chưa biết anh ta là loại người như thế này.”
Kiều Dĩ Miên ngậm viên kẹo, nhất thời không nói nên lời.
Trong đầu cô dường như có thứ gì đó vô hình đang bay qua bay lại, nhưng cô không tài nào nắm bắt được.
“Tạm thời tớ không muốn nghĩ đến chuyện tình cảm.” Kiều Dĩ Miên nhai hai cái, vị lê lập tức tràn ngập khoang miệng.
Cô chợt nhớ đến ly nước lê tối qua, trong lòng ít nhiều cũng thấy phiền muộn, cô nhai nát viên kẹo rồi nuốt xuống.
“Đàn ông là thứ không đáng tin nhất.”
Nghĩ đến Thời Diên, lúc trước theo đuổi cô thành tâm thành ý biết bao, hận không thể bố cáo cho cả thế giới biết mình yêu cô.
Nhưng kết quả thì sao?
Chẳng qua chỉ là một trò đùa hoang đường mà thôi.
Kiều Dĩ Miên nghịch vỏ kẹo trong tay, giọng xa xăm: “Lúc yêu, cậu là cả thế giới của anh ta; lúc hết yêu rồi, thì anh ta đá thẳng cậu ra khỏi thế giới đó.”
Hạ Vân Phỉ bất lực: “Cũng có thể là do cậu gặp không đúng người thôi.”
Trước đây Kiều Dĩ Miên từng kể với cô ấy là đã chia tay Thời Diên rồi, nhưng nguyên nhân cụ thể thì chưa nói rõ.
Hai người hiếm khi có thời gian gặp nhau, Hạ Vân Phỉ không kìm được nên hỏi thêm vài câu.
“Cậu và Thời Diên rốt cuộc là thế nào? Tại sao lại đột nhiên chia tay?”
“Tớ bắt gặp anh ta ở tiệc đính hôn với một thiên kim tiểu thư nhà giàu, mà anh ta còn bảo là bị ép buộc để đối phó với mẹ, là đính hôn giả.” Kiều Dĩ Miên giải thích nhẹ tênh, nói xong chính cô cũng không nhịn được cười: “Đúng là kịch tính thật đấy chứ.”
Hạ Vân Phỉ mắt mở to hết cỡ: “Anh ta bị chó Husky nhập à? Sao mà ngốc nghếch thế không biết?”
“Không được sỉ nhục chó Husky!” Kiều Dĩ Miên lườm cô ấy một cái, rồi kể lại đầu đuôi câu chuyện ở tiệc đính hôn hôm đó cho Hạ Vân Phỉ nghe.
“Dù sao bố mẹ anh ta cũng chẳng ưa tớ, lại còn xảy ra chuyện này nữa, tớ tội gì phải tự làm nhục mình, cứ phải treo cổ trên cái cây nhà họ Thời?”
Hạ Vân Phỉ gật đầu: “Cậu nói đúng, đàn ông tốt đầy ra đấy, với điều kiện của cậu thì vơ đại cũng được cả nắm!”
Nhưng nói xong lại có chút tiếc nuối:
“Nhưng Thời Diên bản tính cũng không tệ, chẳng có tâm địa xấu xa gì. Hồi đi học, dù bị cậu từ chối bao nhiêu lần, anh ta vẫn ngốc nghếch tặng hoa, tặng nước, không một lời oán thán. Khuyết điểm lớn nhất của anh ta là quá nghe lời bố mẹ, không có chính kiến. Loại người này ấy à, sau này định sẵn là không tìm được vợ hiền đâu.”
Kiều Dĩ Miên thấy bạn thân đến giờ vẫn cho rằng tình yêu Thời Diên dành cho mình đủ chân thành và nhiệt huyết, cô không nhịn được chọc thủng bong bóng màu hồng đó, dội thêm một gáo nước lạnh.
“Năm xưa anh ta theo đuổi tớ là vì cá cược với bạn bè. Tiếc là lúc đó không tán được, nên thua bạn chiếc xe thể thao; hai năm sau tán được rồi, lại thắng xe về.”
Hạ Vân Phỉ: “...”
Im lặng vài giây, cô gái vốn luôn theo “phong cách Phật hệ” như con lười lại chửi thề lần nữa: “... Mẹ kiếp! Đừng để bà đây gặp lại hắn!”
Kiều Dĩ Miên phì cười, tâm trạng cũng tốt hơn nhiều.
Cô phát hiện khi lớn lên, có những bí mật thà nói với bạn bè còn hơn là nói với người nhà.
Sợ họ lo lắng, cũng sợ họ nhìn thấy sự yếu đuối của mình.
Cô luôn mang bộ mặt lạc quan, vui vẻ về nhà, chỉ muốn làm mặt trời nhỏ của gia đình.
Còn sự giằng xé, hoang mang và bất lực trong lòng đều bị cô ngăn cách ở bên ngoài.
Nên hôm nay cô không về nhà ngay mà đến chỗ Hạ Vân Phỉ để xả bớt cảm xúc tiêu cực.
Hai người thì thầm to nhỏ nửa ngày trời, Kiều Dĩ Miên cảm thấy nỗi phiền muộn u uất từ tối qua cuối cùng cũng được giải tỏa.
“Chuyện về vị lãnh đạo của cậu thì đành phải thế thôi, cứ xem hắn còn chiêu trò gì để đối phó với cậu nữa không.” Ấn tượng đầu tiên của Hạ Vân Phỉ về vị “lãnh đạo” chưa từng gặp mặt này đã cực kỳ tệ hại.
“Nếu hắn vẫn cứ không buông tha, tiếp tục làm khó cậu thì tên này đúng là quá tồi tệ.”
Kiều Dĩ Miên gật đầu: “Ừ, cứ quan sát đã.”
“Vừa hay hai năm nay cậu đi làm cũng chẳng được nghỉ ngơi mấy, nhân cơ hội này xả hơi cho đã, sau này tìm việc tốt hơn.” Hạ Vân Phỉ xoa đầu Kiều Dĩ Miên an ủi.
Nói xong, cô ấy cuối cùng cũng bò dậy khỏi ghế sofa.
Kiều Dĩ Miên ngước mắt nhìn cô ấy: “Cậu đi đâu thế?”
Hạ Vân Phỉ từ trên cao nhìn xuống cô, vẻ mặt dung túng cưng chiều: “Đương nhiên là nấu cơm trưa cho đại tiểu thư rồi, chẳng phải cậu đã gọi món rồi sao?”
Mắt Kiều Dĩ Miên sáng lên, hú lên một tiếng rồi nhảy cẫng lên ôm cổ Hạ Vân Phỉ, ôm chặt lấy cô ấy làm nũng.
“Phỉ Phỉ, cậu tốt quá đi mất! Người đẹp nết na, Bồ Tát sống! Tớ có người bạn thân như cậu đúng là kiếp trước tu nhân tích đức, ba đời có phúc!”
Cái miệng nhỏ liến thoắng, hoàn toàn không còn vẻ dè dặt, khéo léo trước mặt người ngoài, dỗ dành Hạ Vân Phỉ đến mức khóe miệng cô ấy cong lên.
Lôi theo cái “vật trang trí cỡ lớn” này vào bếp, từ bồn rửa bát đến tủ lạnh, từ tủ lạnh đến bàn đảo, đi đi lại lại mấy vòng, cuối cùng Hạ Vân Phỉ không chịu nổi nữa, dí trán Kiều Dĩ Miên đẩy cô ra.
“Cậu mà dùng cái sự dính người này với đàn ông thì đàn ông trong thiên hạ này đều sẽ bị cậu xoay như chong chóng hết!”
“Tớ không cần đàn ông, tớ chỉ cần cậu thôi.” Kiều Dĩ Miên dính lấy cô ấy không buông.
Hạ Vân Phỉ thở dài bất lực.
Cô ấy thấy Kiều Dĩ Miên giống hệt một con mèo kiêu ngạo.
Lúc không quen thì luôn giữ khoảng cách thích hợp, lẳng lặng quan sát, thấy nguy hiểm thì nhe nanh múa vuốt;
Nhưng khi đã quen thân rồi thì mới chủ động lộ cái bụng mềm mại ra, mặc cho bạn vuốt ve xoa nắn.
Buổi trưa, Hạ Vân Phỉ nấu bốn món, đúng y như Kiều Dĩ Miên đã gọi.
Mấy năm nay cô ấy toàn sống một mình, cơm ngày ba bữa đều tự nấu.
Lâu dần, tay nghề nấu nướng của cô ấy cũng lên tay không ít.
Kiều Dĩ Miên vừa ăn vừa khen: “Món này ngon ngang ngửa khách sạn năm sao, sau này cậu không muốn vẽ tranh nữa, tớ sẽ giới thiệu cậu đến khách sạn làm bếp trưởng.”
Hạ Vân Phỉ biết thừa cô nói linh tinh nên cũng chẳng tiếp lời.
“Đúng rồi, sau này cậu định đi đâu làm?”
“Chưa nghĩ ra, chắc vẫn ở lại Sở Thành thôi.” Kiều Dĩ Miên đầu không ngẩng lên trả lời: “Bố tớ tuy có cô ruột chăm sóc, nhưng nếu tớ đi thành phố khác làm việc thì không thể thường xuyên về thăm mọi người được.”
Cô gắp một quả đậu bắp bỏ vào bát, nghĩ ngợi rồi nói tiếp: “Tớ tính hay là tìm việc gì kiếm tiền nhanh một chút, kiếm nhiều tiền cũng có thể đưa thêm cho cô ruột.”
Mấy năm nay vì chăm sóc bố tớ mà cô ấy nghỉ cả công việc đang làm. Gia đình cô ấy tuy không nói gì, nhưng tớ luôn cảm thấy mắc nợ họ nhiều lắm.”
Hạ Vân Phỉ gật đầu: “Cô ruột đối với hai bố con cậu đúng là tận tâm tận lực, gia đình họ không chê vào đâu được. Thế cậu muốn làm gì? Đã có ý tưởng gì chưa?”
“Hay tớ làm streamer đi?” Kiều Dĩ Miên cắn đũa suy nghĩ một chút rồi nghiêm túc trả lời: “Tài khoản mạng xã hội của tớ cũng kha khá fan đấy, cũng coi như có chút cơ sở quần chúng rồi.
Đến lúc đó tớ dạy mọi người trang điểm, dạy vẽ tranh, cùng lắm thì làm mukbang, tớ thấy tớ ăn cơm ngon miệng lắm, khá khả thi đấy chứ.”
Hạ Vân Phỉ cũng không biết cô nói thật hay đùa, không nhịn được hỏi lại: “Thế cậu định không làm phóng viên nữa à?”
Đũa Kiều Dĩ Miên khựng lại, ngón tay siết chặt: “Không biết nữa, có thể là vậy.”
“Cậu muốn làm phóng viên lắm mà? Tớ nhớ hồi xưa cậu viết trong bài văn là đây là ước mơ của cậu. Giờ từ bỏ dễ dàng thế không thấy tiếc à?”
“Ừ, cũng hơi tiếc.” Kiều Dĩ Miên khẽ ừ một tiếng: “Nhưng cũng hết cách rồi.”
Lý do ban đầu làm phóng viên là cô muốn tìm một đáp án.
Giờ hai năm trôi qua rồi, đáp án tuy đã dần lộ diện nhưng cô vẫn muốn nhìn rõ hơn một chút nữa.
Ăn cơm xong, Kiều Dĩ Miên ngồi chơi ở nhà Hạ Vân Phỉ một lúc rồi chào tạm biệt.
Tâm trạng chán nản, ủ rũ lúc đến đã tan biến sạch sẽ trong bữa ăn ngon lành này.
Kiều Dĩ Miên về thẳng nhà mình, sắp xếp đồ đạc mang từ cơ quan về xong xuôi, vừa định ra ngoài thì nhận được một cuộc điện thoại.
Cô từng lưu tên danh bạ, giờ nhìn thấy tên người gọi đến, khóe môi cô nhếch lên nụ cười châm biếm.
Tưởng Mai, mẹ của Thời Diên.
Con trai bị cô chặn số rồi, còn bà mẹ này thì lại bị bỏ sót.
Kiều Dĩ Miên ấn tắt máy luôn.
Chưa kịp chặn số đối phương thì điện thoại lại rung lên, có tin nhắn đến.
Quả nhiên là Tưởng Mai gửi.
[Cô không nghe máy cũng vô dụng thôi! Nợ thì phải trả, đó là lẽ thường tình! Đừng để tôi phải tìm luật sư kiện cô!]
Kiều Dĩ Miên cau mày, bà ta lại lên cơn điên gì thế này?
Cô không muốn để ý đến kẻ điên, nhưng bất đắc dĩ đối phương lại gọi đến lần nữa.
Kiều Dĩ Miên hít sâu một hơi, muốn biết cái thuyết “nợ tiền” này từ đâu mà ra nên ấn nghe máy, bình tĩnh đáp trả:
“Tôi nợ tiền bà bao giờ? Nói chuyện phải có bằng chứng chứ? Còn dám vu khống nữa, tôi cũng có thể tìm luật sư kiện bà đấy!”
“Được lắm! Thế thì cùng tìm! Xem ai có lý!”
Giọng nói tức tối của Tưởng Mai truyền qua ống nghe, vang vọng khắp căn phòng trống trải.
“Ba năm nay cô lừa con trai tôi bao nhiêu tiền! Tôi biết rõ mồn một! Tốt nhất cô nên trả lại ngay cho tôi! Nếu không, tôi không để yên cho cô đâu!”