Chương 53: Không gặp được vợ, khó lòng yên giấc

Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời

Chương 53: Không gặp được vợ, khó lòng yên giấc

Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời thuộc thể loại Linh Dị, chương 53 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ngửi thấy mùi mà tìm đến, ý cậu bảo anh là chó à?
Lê Diệu liếc nhìn người đàn ông, đi thẳng đến ngồi đối diện bàn trà.
“Dám nói bóng gió tôi ngay trước mặt thế này, ngoài cậu ra chắc khó tìm được người thứ hai.”
Người đàn ông cười lớn, vừa rót trà cho anh vừa tiếp tục đùa cợt: “Cậu nói gì thế, tôi sao dám nói bóng gió cậu chứ! Chọc giận Chấp chính quan đại nhân, cái hãng hàng không bé tí của tôi chẳng phải sẽ bị đình chỉ hoạt động, chấn chỉnh sao?”
“Cậu chắc có hiểu lầm gì về chữ 'bé tí' rồi.” Lê Diệu biết tên này nói năng không đứng đắn, ba câu thì hai câu rưỡi là nói đùa.
“Nếu nói Hàng không FX là công ty nhỏ thì các hãng hàng không trong nước còn đường sống không?”
Người đàn ông “nói năng không đứng đắn” này chính là Giám đốc điều hành Hàng không FX, đồng thời là người thừa kế Tập đoàn Phó Thị, Phó Tư Hàn.
Người bạn anh quen biết mấy năm trước.
Sau khi Phó tổng hoàn toàn tiếp quản Hàng không FX, chỉ trong hai năm đã mở thêm hơn trăm đường bay nội địa, kết nối với nhiều điểm đến nước ngoài, khôi phục và mở mới hàng chục đường bay quốc tế cả hành khách lẫn hàng hóa.
Năng lực xuất chúng, tài năng thiên bẩm hơn người, phong lưu, phóng khoáng... người này cái gì cũng tốt, chỉ có cái miệng hơi ngứa ngáy, muốn bị đánh khiến người ta lúc nào cũng muốn đấm cho một cái.
Phó Tư Hàn cười vui vẻ, cung kính dâng chén trà Phổ Nhĩ vừa pha xong đến trước mặt anh: “Được Chấp chính quan yêu quý, chẳng phải còn phải trông cậy vào sự che chở của ngài sao?”
Lê Diệu lắc đầu bất lực, nhận lấy chén trà, nhấp một ngụm nhỏ, khẽ nhướng mày.
Nước trà màu sáng, uống vào không hề đắng chát mà lại có vị ngọt như đường phèn.
“Ở ngoài đã ngửi thấy rồi, trà này không giống loại thường thấy trên thị trường, kiếm ở đâu ra thế?”
“Bảo cậu sành trà quả nhiên không sai.” Phó Tư Hàn cười nói: “Trà này tìm được trên một ngọn núi hoang ở ngoại ô Lam Thành, ở đó có mấy cây trà cổ thụ, vì địa hình hiểm trở, không ai can thiệp nên lại mọc rất tốt.
Năm kia tôi lấy được quyền sử dụng đất ở ngọn núi đó, thuê người hái và chế biến trà thủ công, vừa hay thu được mấy bánh này. Đặc biệt để lại cho cậu một bánh, mang về cho chú Lê nếm thử.”
Lê Diệu lại uống một ngụm trà, không bình luận gì: “Nghe cậu nói thế, giá trị bánh trà này chắc tính là hối lộ rồi nhỉ?”
Phó Tư Hàn cười lớn: “Đừng đùa.”
Lê Diệu cong môi cũng cười theo:
“Thôi, nói chuyện chính đi. Hàng không Quảng Thái đóng cửa đường bay ở Lam Thành, cậu định tiếp quản à? Ở đây kinh tế lạc hậu, lượng khách di chuyển cũng không nhiều, trước đây Quảng Thái năm nào cũng thu không đủ bù chi nên mới cắt giảm đường bay này.”
Anh nhìn vào đôi mắt tinh anh và sắc sảo của Phó Tư Hàn, nhướng mày: “Với cái đầu thông minh của cậu, chắc không vô duyên vô cớ mà nhận lấy đống hỗn độn này đâu. Nói đi, có ý đồ xấu xa gì?”
“Nói gì thế, sao lại là ý đồ xấu xa chứ? Đây là ý tưởng tốt 'lợi nước lợi dân lợi mình' đấy.”
Phó Tư Hàn rót thêm trà cho anh cũng không định giấu giếm: “Tuy tổng thể kinh tế của Lam Thành không bằng những nơi khác nhưng vị trí địa lý lại không tệ, đáng để khai thác.”
Anh đặt ấm trà xuống, lấy một tấm bản đồ trên bàn thấp bên cạnh, trải ra, xoay ngược lại đặt trước mặt Lê Diệu.
Nhìn là biết có chuẩn bị mà đến.
“Lam Thành tuy không tiếp giáp với nước láng giềng nhưng vị trí địa lý đã rất gần, hoàn toàn có thể phát triển thành trung tâm trung chuyển khu vực Tây Nam; những năm gần đây du lịch phát triển mạnh, điều kiện khí hậu ở đây lại thích hợp để sinh sống, du lịch nghỉ dưỡng đều tốt, nếu có thể xây dựng nét đặc trưng của Bắc Giang ở đây, cộng thêm kế hoạch tuyên truyền tốt thì không lo không phát triển được.”
Đôi mắt Phó Tư Hàn thấu đáo và sắc sảo, niềm tin ẩn chứa trong đó dường như có thể thắp sáng mọi thứ.
Lê Diệu nhìn lại bản đồ, gật đầu: “Những điều cậu nói tôi cũng đã cân nhắc nhưng chỉ dựa vào điều kiện hiện tại, e là trong thời gian ngắn khó có tiến triển.”
“Từ từ thôi, không vội.” Phó Tư Hàn uống một ngụm trà, mặt mày giãn ra như một con hồ ly đang bày mưu tính kế.
“Đã cùng nhắm trúng mảnh đất này thì chứng tỏ ý tưởng này không sai, đáng để đầu tư.”
Hai người trò chuyện trong phòng hơn một tiếng đồng hồ từ hiện trạng Lam Thành đến quy hoạch khu vực Bắc Giang, nhiều quan điểm trùng khớp một cách ngẫu nhiên, đôi bên đều học hỏi được nhiều điều.
Công việc bàn bạc xong xuôi, Lê Diệu đặt chén trà xuống: “Mấy ngày nay tôi đều đi khảo sát ở Lam Thành, nếu cậu không vội về thì có thể đi cùng tôi.”
Phó Tư Hàn thở dài: “Bên tôi nhiều việc quá, một người phải làm việc của tám người, đâu có thời gian đi lung tung? Nhưng ngài đã được điều chuyển đến Bắc Giang rồi, tôi cũng coi như có người đỡ đầu, sau này chắc sẽ phải làm phiền ngài nhiều đấy.”
Lê Diệu từ lúc vào cửa đã nghe mấy lần cái danh xưng này, không nhịn được cau mày nhắc nhở:
“Đừng có cứ mở miệng là 'ngài' với 'ông già', tôi chỉ hơn cậu hai tuổi thôi.”
Phó Tư Hàn cười trêu chọc: “Ái chà, nhìn cái khí chất trầm ổn, nội tâm như một cán bộ già của cậu kìa, không biết người ta lại tưởng hơn tôi 20 tuổi ấy chứ!”
Anh ta đắc ý cảm thán: “Người ta đều khen tôi tâm hồn trẻ trung như 18, tươi đẹp như hoa. Tôi với cậu ấy à, khoảng cách của chúng ta đâu chỉ có hai tuổi.”
Lê Diệu: “...”
Chỉ muốn tát cho một cái!
Phó Tư Hàn dựa người vào ghế, mắt ánh lên ý cười:
“Việc công xong rồi, nói chuyện riêng chút nhé? Chấp chính quan vĩ đại, ai chọc giận cậu thế?”
Lê Diệu nhướng mày: “Sao lại hỏi thế?”
Phó Tư Hàn chỉ vào giữa trán: “Trước đây cậu chỉ lạnh lùng thôi, giờ trên mặt viết rõ bốn chữ: Tôi không vui.”
Lê Diệu vẻ mặt thản nhiên phủ nhận: “Nghĩ nhiều rồi, không có.”
Thấy đối phương rõ ràng không tin, Lê Diệu do dự vài giây, bất lực hỏi lại: “Rõ ràng thế à?”
Phó Tư Hàn gật đầu: “Ừ, đàn ông lụy tình đa số đều có vẻ mặt này. Mấy năm trước mỗi lần soi gương, tôi đều nhìn thấy khuôn mặt na ná như vậy.”
Thấy Lê Diệu đợi mình giải thích, Phó Tư Hàn nhếch môi, nói rõ từng chữ một:
“Dục cầu bất mãn, không chỗ phát tiết.”
Lê Diệu: “...”
Phiền chết đi được.
Phó Tư Hàn mắt sáng rực, truy hỏi: “Tôi đoán đúng rồi chứ?”
Lê Diệu không bình luận gì, tránh ánh mắt đầy tò mò của anh ta: “Tôi thấy cậu cũng chẳng khá hơn là bao.”
“Không phải không phải.” Phó Tư Hàn lười biếng dựa vào ghế, vẻ mặt đắc ý: “Giờ tôi có tình yêu nuôi dưỡng rồi, khác hẳn với loại đất đai cằn cỗi, chưa từng được tưới nước bón phân, chưa từng được ánh nắng dịu dàng vuốt ve như cậu.”
Lê Diệu: “...”
Chắc cả nước không tìm được người thứ hai dám leo lên đầu lên cổ anh mà khoe khoang thế này đâu.
Phó Tư Hàn lại chẳng hề sợ áp lực mạnh mẽ của Chấp chính quan: “Có gì không thông suốt thì nói với anh em cũng giúp cậu giải đáp thắc mắc.”
Lê Diệu bưng chén trà, im lặng một lát, không trả lời, chọn cách làm tổn thương nhau: “Cậu cô đơn lẻ loi bao nhiêu năm nay, có tư cách gì mà giải đáp thắc mắc cho tôi? Nghe cậu thì e là 40 tuổi tôi cũng chưa lấy được vợ.”
Khóe miệng Phó Tư Hàn giật giật.
Càng thấm thía hơn chân lý của một câu nói: Người có thể đâm dao vào cậu đều là người hiểu rõ cậu; càng hiểu rõ, đâm càng sâu, càng đau.
Nhưng Phó tổng chưa bao giờ chịu thua thiệt lời nói: “Haiz, đây chẳng phải kinh nghiệm thất bại quá nhiều sao! Thành bệnh lâu ngày hóa thầy thuốc, vừa hay truyền thụ kinh nghiệm của mình cho cậu, kẻo cậu lại thành cô đơn lẻ loi thật.”
Thấy Lê Diệu không trả lời nhưng ánh mắt lại có phần nghiêm trọng, anh ta cười hì hì hỏi tiếp: “Sao, lụy tình thật à?”
Lê Diệu vốn không thích thổ lộ tâm sự, thường tự mình tiêu hóa.
Nhưng hai ngày nay đúng là hơi khó chịu, ngồi xe cả ngày trời cũng không làm dịu được tâm trạng.
Cộng thêm hiếm khi gặp bạn cũ, anh khẽ thở dài, giọng điệu hơi mệt mỏi: “Bị cô gái nhỏ chặn số rồi.”
Phó Tư Hàn im lặng chờ đoạn sau nhưng đối phương lại không nói gì thêm.
Im lặng hồi lâu, anh ta hỏi: “Chỉ thế thôi?”
Lê Diệu nhìn anh ta: “Thế còn chưa đủ à?”
Khóe miệng Phó Tư Hàn giật giật: “Rồi sao nữa?”
“Không có sau đó nữa.”
Lê Diệu nói xong, lòng nặng trĩu, trong giọng nói khó tránh khỏi có chút chua xót và thất vọng: “Chắc cô ấy thấy tôi không phải người tốt lành gì, không phải người lương thiện, quan điểm sống không hợp.”
Phó Tư Hàn lắc đầu.
Người đàn ông luôn bày mưu tính kế lại có lúc mất tự tin đến vậy.
Quả nhiên, con người ai cũng có điểm yếu.
Ngón tay thon dài nhấc ấm tử sa lên, chậm rãi tưới nước trà đắt tiền lên con cóc ngậm tiền (trà sủng), thong thả hỏi anh: “Cậu biết tinh túy của việc theo đuổi con gái là gì không?”
Lê Diệu trầm ngâm vài giây: “Chân thành? Kiên nhẫn?”
“Đó là cơ bản nhất.” Phó Tư Hàn ra vẻ thần bí giải đáp cho anh: “Tinh túy là mặt dày mày dạn.”
Lê Diệu: “...”
Thấy anh vẻ mặt ghét bỏ, Phó Tư Hàn bật cười: “Cậu đừng không tin chứ! Không mặt dày mày dạn sao cua được vợ?
Hơn nữa, cô gái cậu thích chắc chắn cũng không thiếu người theo đuổi, cậu lúc nào cũng giữ cái phong thái lãnh đạo còn mong người ta chủ động tiếp cận cậu à?
Ừm nhưng với thân phận địa vị của cậu, đúng là sẽ có cô gái chủ động tiếp cận nhưng đó có thực sự là người cậu muốn không?”
Lê Diệu mím môi, không đáp.
Anh ta nói cũng không sai.
Phó Tư Hàn thấm thía nói tiếp: “Tóm lại cậu phải nỗ lực một chút, chủ động một chút. Ít nhất bản thân đã cố gắng hết sức, dù kết quả không như ý cũng sẽ không hối hận. Đây đều là kinh nghiệm xương máu của tôi đấy.”
Lê Diệu uống một ngụm trà, không bình luận gì.
Thấy ánh mắt anh dần sáng tỏ, Phó Tư Hàn cũng không nói nhiều nữa.
Vừa hay chuông báo tin nhắn WeChat vang lên, anh ta cầm lên xem, trong đôi mắt vốn đã chứa đựng ý cười lại thêm vài phần dịu dàng.
Nhìn là biết tin nhắn của người trong lòng gửi đến.
Đợi anh ta đặt điện thoại xuống, Lê Diệu hỏi: “Cậu đăng ký kết hôn lâu rồi nhỉ, định bao giờ tổ chức đám cưới?”
“Đợi bà xã tôi học xong về đã, còn mấy tháng nữa thôi.” Phó Tư Hàn cười: “Yên tâm, đến lúc đó chắc chắn gửi thiệp mời cho cậu, tiền mừng của cậu không trốn được đâu!”
Lê Diệu cười bất lực.
Ngồi thêm một lát, thấy thời gian không còn sớm, anh mới đứng dậy rời đi.
Trước khi đi còn tốt bụng nhắc nhở một câu:
“Uống ít trà thôi, kẻo tối mất ngủ.”
“Không sao, vừa hay lệch múi giờ với vợ tôi, lát nữa còn gọi video cho cô ấy cơ mà.” Phó Tư Hàn cười tít mắt.
“Không nhìn thấy vợ mới mất ngủ.”
Lê Diệu: “...”
Được rồi, sắp đi rồi còn bị nhét cơm chó vào mồm...
Trên đường về, Lê Diệu gọi điện cho Chu Hằng đang ở Lâm Xuyên, dặn dò một số việc công.
Cuối cùng, anh bỗng nhiên ra lệnh: “Đánh tiếng với bên đài truyền hình, điều người đến đó đi.”
Đầu óc Chu Hằng chững lại hai giây, lập tức phản ứng lại, vội vàng đáp: “Vâng, tôi đi làm ngay đây ạ.”
Cúp điện thoại, Lê Diệu dựa lưng vào ghế, ngón tay thon dài nghịch điện thoại, gõ nhẹ từng nhịp lên tay vịn, vẻ mặt trầm xuống.