Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời
Chương 60: Nỗi nhớ như cỏ dại điên cuồng sinh sôi
Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời thuộc thể loại Linh Dị, chương 60 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thẩm Lăng Xuyên nhìn cô với ánh mắt nghi ngờ: “Được rồi, chị tự mình để ý chút đi, đừng có lúc nào cũng ngơ ngác, lơ đễnh, có ngày bị người ta bán còn giúp người ta đếm tiền đấy!”
“Chị ngốc thế à?” Kiều Dĩ Miên trừng mắt nhìn cậu.
Thẩm Lăng Xuyên bĩu môi: “Cũng biết tự lượng sức mình đấy.”
Kiều Dĩ Miên giơ tay định đánh, cậu né nhanh như chớp, ba bước hai nhảy đã chui tọt vào thang máy.
Hai người vừa đánh vừa đùa đến cửa phòng thì Hứa Vãn Phương và Thẩm Đông Cường vừa lúc đi ra.
“Dượng con định đến Cục Đường sắt trình diện trước, tiện thể lấy luôn chìa khóa nhà.” Hứa Vãn Phương kéo Kiều Dĩ Miên hỏi ý kiến.
“Miên Miên, khách sạn này quá đắt, một đêm tốn biết bao nhiêu tiền, cô nghĩ đằng nào đồ đạc nhà mình cũng không có nhiều, sáng mai cô sẽ đi dọn dẹp nhà cửa, mình không ở khách sạn nữa mà chuyển thẳng qua đó luôn, được không?”
Kiều Dĩ Miên cũng đã tính đến chuyện này, dù sao hiện tại cô cũng đang “nợ nần chồng chất” mà lại không có thu nhập, một đêm chi bốn con số đúng là hơi quá sức đối với cô nhưng cô lại không thể để cô ruột bỏ tiền ra được.
Nghe Hứa Vãn Phương nói vậy, trong lòng Kiều Dĩ Miên có chút chua xót.
“Vâng, nghe theo cô ạ.”
Nói xong cô ôm lấy Hứa Vãn Phương làm nũng như một đứa trẻ: “Sau này con sẽ kiếm thật nhiều tiền để cô ngày nào cũng được ở khách sạn năm sao, thậm chí là phòng tổng thống luôn ấy chứ!”
Hứa Vãn Phương nghe xong cười tít mắt, xoa đầu cô gật đầu: “Thế cô ghi nhớ đấy nhé, không được dỗ ngọt cô rồi thất hứa đâu đấy.”
Thẩm Lăng Xuyên đứng bên cạnh, vươn cánh tay dài ôm trọn cả hai người vào lòng: “Thế con cũng phải được thơm lây chứ, con lớn từng này chưa được ở phòng tổng thống bao giờ cả!”
Hứa Vãn Phương mắng yêu cậu: “Con không thể tự mình có bản lĩnh một chút, kiếm nhiều tiền hơn, cứ phải dựa dẫm vào chị con mãi sao?”
“Chị con thành đại gia rồi mà nỡ nhìn con đi làm thuê sao?” Thẩm Lăng Xuyên tỉnh bơ: “Lúc đấy chẳng phải ngày nào cũng mang đồ ngon vật lạ dâng tận miệng con, sau đó cầu xin con 'há mồm' cho ăn à!”
“Mơ đẹp đấy!”
“Nhìn cái tiền đồ của con kìa!”
Hai người đồng thanh mắng, ba người cười nói vui vẻ.
Thẩm Đông Cường đứng bên cạnh cũng cười theo, khóe mắt đuôi mày đều ánh lên niềm vui từ tận đáy lòng.
Cứ thế, bốn người chia thành ba hướng, tách nhau ra ngay tại khách sạn.
Thẩm Đông Cường đến Cục Đường sắt trình diện, Hứa Vãn Phương một mình đến bệnh viện, trước khi đi còn dặn Kiều Dĩ Miên:
“Học trưởng của con dù sao cũng là người ngoài, mình cũng không thể làm phiền người ta mãi được. Mấy ngày nay cô rảnh rỗi sẽ ở bệnh viện chăm sóc, đợi tình hình bố con ổn định rồi tính tiếp.”
Kiều Dĩ Miên và Thẩm Lăng Xuyên cùng đến nhà khách mà cô từng ở khi đến Lâm Xuyên lần trước.
Lúc đó đột ngột bị cử đi khảo sát, xe của cô đã để lại nhà khách, vốn định tìm thời gian đến Lâm Xuyên để lấy xe, không ngờ đi một vòng lớn rồi lại quay về đây.
Lúc này Kiều Dĩ Miên mới có cảm giác kỳ lạ, cứ thấy những chuyện xảy ra gần đây trùng hợp đến lạ thường.
Cứ như có một bàn tay vô hình đang âm thầm thao túng, sắp đặt mọi thứ khiến sự việc lệch khỏi quỹ đạo vốn có.
Nhưng nghĩ kỹ lại thì cô thực sự không thể liên kết mấy chuyện này với nhau được.
Cuối cùng chỉ đành tin vào điều mê tín rằng: Là “thần Lâm Xuyên” đang vẫy gọi mình...
Xe dừng trước cửa nhà khách, Kiều Dĩ Miên xuống xe phát hiện chiếc xe thể thao nổi bật của Thời Diên đã biến mất.
Lễ tân bảo cô chủ xe hôm kia đã tìm người lái hộ xe đi rồi.
Kiều Dĩ Miên không bận tâm nữa, vừa lấy đồ gửi ở lễ tân xong thì nghe thấy tiếng gọi từ phía sau: “Chị Dĩ Miên?”
“Tống Nam Tinh?” Kiều Dĩ Miên cười chào hỏi cậu.
Từ khi đi khảo sát đến giờ, hai người cả tháng trời không gặp mặt nhau.
Lúc Kiều Dĩ Miên nghỉ việc, Tống Nam Tinh còn đặc biệt gọi điện cho cô, tức giận mắng lãnh đạo đơn vị chẳng ra gì.
Nhưng mắng thì mắng chứ cậu cũng chẳng thể làm gì được, cuối cùng cũng chỉ có thể an ủi cô vài lời.
“Sau này cậu ở lại đài truyền hình luôn à?” Kiều Dĩ Miên hỏi cậu.
“Vâng, không về nữa.” Tống Nam Tinh gãi đầu ngượng ngùng: “Thực ra lúc đến em đã muốn nói với chị rồi nhưng lúc đó chưa đâu vào đâu cả nên em chưa nói. Chị đừng trách em nhé!”
Kiều Dĩ Miên cười lắc đầu: “Có gì đâu mà trách, được điều đến đài truyền hình là chuyện tốt mà, chị còn chưa kịp chúc mừng cậu đây này.”
Tống Nam Tinh cười hề hề, nụ cười thật thà chất phác.
Sau khi nghỉ việc, Kiều Dĩ Miên nhớ lại hai năm thuận buồm xuôi gió ở tòa soạn, không khó để đoán ra rằng sau lưng cô có Thời Diên bảo vệ.
Cho nên tòa soạn mới quan tâm cô mọi mặt như thế.
Còn chuyện cô đi công tác vào ngày kỷ niệm yêu nhau, e là cũng do Thời Diên ngầm sắp xếp.
Chính là để cô tránh mặt buổi tiệc đính hôn của anh ta.
Nghĩ đến đây, cô cũng hiểu ra tại sao Tống Nam Tinh là người mới vào nghề mà cũng được đi theo đến Lâm Xuyên giao lưu, tập huấn, e là cậu ta cũng có chỗ dựa.
Cho nên khi biết Tống Nam Tinh ở lại đài truyền hình, cô không hề ngạc nhiên chút nào.
“Chị, tối nay em mời chị ăn cơm nhé! Lâu lắm không gặp rồi, tiện thể nói chuyện luôn!”
Lâu ngày không gặp, Tống Nam Tinh vẫn nhiệt tình mời khách như xưa.
Lần này Kiều Dĩ Miên cười từ chối: “Tối nay chị có việc rồi, không ăn với cậu được, để hôm khác nhé.”
“Vâng cũng được, đằng nào sau này chị cũng ở lại Lâm Xuyên mà, mình gặp nhau cũng tiện.”
Hai người nói chuyện thêm vài câu, Tống Nam Tinh tiễn Kiều Dĩ Miên ra cổng, nhìn cô lên xe rời đi rồi mới lấy điện thoại ra nhắn tin cho Chu Hằng.
[Thư ký Chu, chị Dĩ Miên đến Lâm Xuyên rồi nhưng chị ấy đi vội vàng quá, chuyện kia em chưa kịp nói với chị ấy để em tìm cơ hội khác ạ.]
Chu Hằng trả lời rất nhanh: [Cậu vất vả rồi, người anh em, lần này coi như tôi nợ cậu một ân tình, nhất định phải giúp tôi làm xong việc này nhé! Nhớ kỹ, tuyệt đối không được để phóng viên Kiều biết!]
Tống Nam Tinh gửi một sticker “nghiêm chào”.
[Đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ!]
Chiều nay đoàn của Lê Diệu về đến Lâm Xuyên.
Trên đường về Chấp chính sảnh, đúng lúc gặp giờ cao điểm, xe kẹt cứng giữa đường, không tài nào nhúc nhích được.
Anh nhìn ra ngoài cửa sổ với ánh mắt hờ hững, ánh mắt dừng lại trên một cô gái trẻ, hơi khựng lại.
Đối phương cầm micro, đang cười tươi như hoa nói gì đó trước ống kính máy quay.
Không biết là streamer tự do hay phóng viên hiện trường.
Cách dòng xe cộ tấp nập, âm thanh không thể truyền đến gần.
Rõ ràng là hai người hoàn toàn khác nhau nhưng trước mắt anh lại hiện lên khuôn mặt rạng rỡ, tinh nghịch kia.
Sâu thẳm trong lòng dường như dấy lên một loại tình cảm mềm mại, vừa chua xót vừa day dứt, tràn ngập lồng ngực.
Thời gian khảo sát nửa sau bị rút ngắn lại, ngày nào cũng bận rộn và mệt mỏi.
Anh hoàn toàn không có thời gian rảnh rỗi để nghĩ đến bất cứ chuyện gì ngoài công việc.
Cũng chính vì vậy anh mới miễn cưỡng kiểm soát được dòng máu đang dần sôi trào, giữ nó ở một điểm giới hạn.
Nhưng một khi tinh thần thả lỏng, nỗi nhớ nhung liền như cỏ dại điên cuồng sinh sôi, trong nháy mắt bao phủ toàn thân, siết chặt khiến anh không thở nổi.
Dòng máu cuộn trào nóng bỏng đó cũng phun trào, nung nóng lục phủ ngũ tạng khiến anh không kìm được run rẩy, gào thét.
Lê Diệu lẳng lặng nhìn bóng dáng bên đường, mím nhẹ môi mỏng, ánh mắt gợn sóng.
Xe từ từ lăn bánh qua ngã tư, anh mới thu hồi tầm mắt.
Im lặng giây lát, anh bất ngờ lên tiếng: “Đến Thịnh Thành Gia Viên.”
Tài xế sững sờ, vội vàng đáp: “Vâng ạ.”
Nhập dòng chữ “Thịnh Thành Gia Viên” vào bản đồ, khu chung cư cách trung tâm thành phố mười mấy cây số, nằm sát ga tàu cao tốc.
Tài xế lén nhìn vị lãnh đạo lớn qua gương chiếu hậu, thấy ánh mắt anh trầm xuống, không nhìn ra bất kỳ điều gì khác thường, không nhịn được thầm thắc mắc:
Chấp chính quan tối muộn không về nhà, đến chốn khỉ ho cò gáy đó làm gì?
Cùng lúc đó, sau khi lấy được xe, Kiều Dĩ Miên lái thẳng đến Thịnh Thành Gia Viên - khu nhà ở xã hội mà cơ quan dượng cô phân cho.
Cô ruột gọi điện thoại kể với giọng cực kỳ vui vẻ, bảo căn nhà đó tốt lắm!
Vuông vắn, bếp và nhà vệ sinh đều có cửa sổ, đồ điện gia dụng đầy đủ lại toàn là đồ mới tinh, hoàn toàn có thể xách vali vào ở luôn.
“Nếu không phải đã trả tiền khách sạn rồi thì tối nay chúng ta đã có thể chuyển đến đây luôn rồi ấy chứ! Con có thời gian thì qua xem thử! Tiện thể mình đi dạo quanh đây luôn, làm quen với môi trường xung quanh trước.”
Kiều Dĩ Miên cười đáp: “Vâng, con qua ngay đây ạ.”
Vừa cúp máy thì điện thoại của Từ Dật Châu gọi đến, Kiều Dĩ Miên đeo lại tai nghe bluetooth và nghe máy.
“Anh Dật Châu.”
“Dĩ Miên, mọi người không ở khách sạn à?”
Kiều Dĩ Miên không giấu giếm: “Vâng, cơ quan dượng em phân nhà, mọi người đều ở bên này cả, lát nữa mới về khách sạn ạ.”
Giọng Từ Dật Châu vẫn ôn hòa như cũ, hỏi dò: “Tiện cho anh qua xem cùng không?”
“Đương nhiên là được ạ.” Kiều Dĩ Miên cười trả lời: “Cô em còn bảo đợi dọn dẹp nhà cửa xong sẽ mời anh đến nhà ăn cơm đấy! Cô ấy nấu ăn ngon lắm!”
Giọng Từ Dật Châu rõ ràng vui vẻ hơn nhiều: “Thế cho anh xin địa chỉ, anh qua ngay đây.”
“Em đang lái xe, anh cứ định vị đến 'Thịnh Thành Gia Viên' là được, em đợi anh ở cổng khu chung cư.”
“Được.”
Nửa tiếng sau, Kiều Dĩ Miên lái xe đến nơi, không ngờ Từ Dật Châu lại đến sớm hơn cô.
Anh đang dựa người vào nắp ca-pô xe, cúi đầu nghịch điện thoại.
Bộ vest màu xám nhạt, tóc ngắn đen cắt tỉa gọn gàng, sạch sẽ, gọng kính vàng trên sống mũi càng tăng thêm vẻ thư sinh cho anh.
Kiều Dĩ Miên nhìn từ xa, không ngờ tốt nghiệp bao năm rồi Từ Dật Châu vẫn như xưa, toàn thân toát ra khí chất ôn hòa, sạch sẽ, cử chỉ lại thêm vài phần chín chắn, vững vàng.
Cảm nhận được ánh mắt của cô, Từ Dật Châu quay đầu lại, đôi mắt ôn hòa lập tức nhuốm đầy ý cười.
“Anh chọn đường không tắc nên đến sớm hơn em vài phút.”
Kiều Dĩ Miên đáp lại rất tự nhiên: “Đó là do anh rành đường Lâm Xuyên hơn, em thì chịu, chỉ biết đi theo chỉ dẫn của bản đồ thôi.”
Từ Dật Châu cười cười, không đưa ra ý kiến.
“Đi thôi, cô dượng em đang đợi ở nhà đấy!” Kiều Dĩ Miên gọi anh lên lầu.
Hoàng hôn đã lặn xuống đường chân trời, nơi giao thoa giữa trời và đất, tia sáng màu cam chuyển từ đậm sang nhạt, cuối cùng bị bầu trời xanh trắng nuốt chửng hoàn toàn.
Hai người sánh bước đi cùng nhau, vừa đi vừa trò chuyện, không khí hòa hợp, ấm áp.
Nhưng không ai trong số họ để ý, ở bãi đỗ xe cách đó không xa, một chiếc xe Hồng Kỳ màu đen đang lẳng lặng đậu ở đó.
Như con thú dữ ẩn mình trong bụi cỏ, đang im lặng quan sát con mồi, chờ thời cơ hành động.
Người đàn ông trong xe ánh mắt lạnh lùng nhìn họ cười nói rồi đi vào hành lang.
Mãi đến khi hai cái bóng kéo dài biến mất khỏi tầm mắt, ánh mắt anh vẫn không rời đi.
Không khí trong xe căng thẳng đến cực điểm, tài xế đương nhiên cũng nhìn thấy cảnh tượng ngoài kính chắn gió.
Kỳ lạ thật...
Chuyện này rõ ràng chẳng liên quan gì đến anh ta nhưng chẳng hiểu sao anh ta lại thấy tim đập thình thịch, sợ muốn chết...