Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời
Chương 61: Em tưởng anh có ý đồ gì với em sao? (1/2)
Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời thuộc thể loại Linh Dị, chương 61 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thẩm Lăng Xuyên đưa Kiều Dĩ Miên đến khách sạn lấy xe xong thì rời đi ngay, nói rằng tối nay muốn tụ tập với vài người bạn, nhân tiện nhờ họ giới thiệu việc làm.
Đúng lúc đến giờ cơm tối, Kiều Dĩ Miên tìm một nhà hàng gần khu chung cư. Cùng với Từ Dật Châu, bốn người họ đã có một bữa cơm đơn giản.
Hứa Vãn Phương có vẻ rất có thiện cảm với Từ Dật Châu, trong lúc tán gẫu, bà bóng gió hỏi thăm chuyện riêng của anh.
Từ Dật Châu cũng không giấu giếm mà thẳng thắn trả lời: “Hồi đại học cháu có bạn gái, nhưng sau đó cô ấy ra nước ngoài du học. Hai người ở xa nhau lại chênh lệch múi giờ, dần dà tình cảm phai nhạt nên sau đó cô ấy đề nghị chia tay.”
Ngừng một lát, Từ Dật Châu cúi nhẹ mắt, tự giễu cười một tiếng: “Cũng tại cháu, lúc đó bài vở bận rộn lại sắp đi thực tập, thời gian dành cho cô ấy ít đi nhiều, khiến cháu lơ là cô ấy.”
Hứa Vãn Phương liếc nhìn Kiều Dĩ Miên đang mải miết ăn cơm, chẳng hề để tâm đến chuyện tình cảm của đàn anh, đành phải hỏi thêm: “Thế giờ cháu còn thích cô ấy không?”
Từ Dật Châu lắc đầu, trả lời dứt khoát: “Chuyện đã qua lâu rồi ạ, giờ nghĩ lại cũng chỉ thấy áy náy thôi.”
Hứa Vãn Phương gật đầu an ủi: “Cũng đừng tự trách quá, chuyện tình cảm khó nói ai đúng ai sai, chia tay có lẽ chỉ là do không hợp thôi.”
“Vâng, cô nói đúng ạ.” Từ Dật Châu rót thêm trà cho Hứa Vãn Phương: “Thái độ của cháu đối với chuyện tình cảm vẫn luôn là tôn trọng và thuận theo tự nhiên. Chưa gặp được cô gái vừa ý thì thà độc thân còn hơn.”
Hứa Vãn Phương cười: “Điều kiện cháu tốt thế này lại đẹp trai, tuấn tú, xung quanh không có ai giới thiệu cho cháu sao?”
“Đâu có tốt như cô nói đâu ạ.” Từ Dật Châu ngượng ngùng: “Cháu trong cuộc sống khá nhạt nhẽo, công việc lại bận, thường xuyên phải tăng ca. Dù có người giới thiệu, cháu cũng không muốn làm lỡ dở con gái nhà người ta.”
“Cháu nghĩ thế là không đúng rồi.”
Thẩm Đông Cường nãy giờ im lặng liền chen vào:
“Thanh niên bây giờ ai chẳng bận, chẳng lẽ vì thế mà không tìm đối tượng sao? Hai người dù không thể gặp nhau hằng ngày, chỉ cần nhớ thương nhau, trái tim hướng về nhau thì cũng có thể dài lâu.”
“Chú nói đúng quá ạ.” Từ Dật Châu có vẻ được khai sáng: “Nghe Dĩ Miên nói cô chú cũng ít khi được ở gần nhau nhưng vẫn ân ái cả đời, điều này thực sự khiến người ta ngưỡng mộ.”
Thẩm Đông Cường được người nhỏ tuổi khen, mặt già đỏ bừng lên, cười hề hề nói: “Đương nhiên rồi, chú đi đâu thì đi, trái tim này vẫn để ở nhà mà.”
Hứa Vãn Phương nóng mặt, khẽ đá ông một cái dưới gầm bàn, trách yêu: “Già đầu rồi mà nói năng linh tinh, không sợ Tiểu Từ chê cười sao!”
Thẩm Đông Cường không cho là vậy, lí nhí phản bác lại: “Tôi có nói linh tinh đâu, vốn dĩ là thế mà...”
Hứa Vãn Phương lườm ông một cái rồi quay sang Từ Dật Châu cười nói:
“Nhưng cháu nghĩ cũng không sai, hai người nếu không có cảm giác với nhau, dù có cưỡng ép trói buộc vào nhau cũng chưa chắc đã đi được đến cuối cùng. Chuyện tình cảm vẫn là phải hợp mắt nhau mới được.”
Từ Dật Châu cười gật đầu, nghiêng đầu nhìn Kiều Dĩ Miên một cái.
“Đúng là phải hợp mắt mới được.”
Ánh mắt đầy thâm ý này, hai người đối diện nhìn thấy rõ mồn một, càng khẳng định suy đoán trong lòng.
Hứa Vãn Phương bưng chén trà lên nhấp một ngụm, thầm nghĩ: Lần này bà chỉ cần giúp kiểm tra thôi, không nên nói nhiều nữa, tránh vì sự yêu ghét của mình mà can thiệp vào sự lựa chọn của con cháu.
Kiều Dĩ Miên chăm chú ăn hết miếng cơm cuối cùng, rồi cuối cùng cũng đặt đũa xuống.
Thấy ba người đều nhìn mình, cô buột miệng hỏi: “Mọi người no cả chưa ạ? Giờ về luôn được chưa ạ?”
Hứa Vãn Phương: “...”
Đứa cháu gái này của bà cái gì cũng tốt, chỉ là đôi lúc cứ như khúc gỗ vậy.
Lúc về, Thẩm Đông Cường bảo trời tối rồi nên để ông lái xe, Kiều Dĩ Miên vừa hay được rảnh rỗi.
Vốn định tạm biệt Từ Dật Châu ở đây, nào ngờ đối phương lại chủ động đề nghị đưa cô về khách sạn.
“Về một số chi tiết về liệu trình điều trị tiếp theo của chú, anh muốn nói chuyện với em trên đường về.”
Kiều Dĩ Miên không nghi ngờ gì, nói với vợ chồng cô ruột một tiếng rồi lên xe Từ Dật Châu.
Trên đường về, Từ Dật Châu đúng là có nhắc vài câu về chuyện điều trị và chăm sóc bố cô sau này, nhưng phần lớn là trò chuyện phiếm với cô.
Anh hỏi về dự định sau này của cô, lại nói về tình hình hiện tại của anh, kể những câu chuyện mới lạ, thú vị xung quanh, thân thiết tự nhiên như những lần gặp trước.
Nửa tiếng đi xe, hai người trò chuyện rất vui vẻ.
Xe đến cửa khách sạn, Từ Dật Châu xuống xe, vòng qua đầu xe mở cửa cho Kiều Dĩ Miên.
Kiều Dĩ Miên đang tháo dây an toàn, ngạc nhiên nhìn anh một cái rồi nói cảm ơn.
Lúc xuống xe, Từ Dật Châu đưa tay che nóc cửa xe, thân hình cao lớn đứng rất gần cô, dường như cô ngửi thấy mùi nước hoa Cologne thoang thoảng từ cổ tay anh.
Kiều Dĩ Miên theo bản năng nghiêng đầu nhìn anh một cái, đưa ra kết luận: Đàn anh ngày càng tinh tế rồi...
Từ Dật Châu không biết cái đầu nhỏ của cô đang nghĩ gì, đóng cửa xe lại rồi tiễn cô vào sảnh khách sạn.
“Muộn rồi, anh không đưa em lên nữa, mai gặp nhé.”
Kiều Dĩ Miên vội xua tay từ chối: “Anh công việc bận rộn thế, không cần đặc biệt qua đây làm gì ạ. Hơn nữa mai bọn em không ở khách sạn nữa, căn nhà kia cách cơ quan anh cũng xa, đi đi về về mất hơn tiếng đồng hồ đấy.”
Cô cười cảm kích với Từ Dật Châu: “Anh không cần lo cho bọn em đâu.”
Nhìn đôi mắt trong veo sáng ngời của cô, Từ Dật Châu thầm thở dài, đành phải tạm thời rời đi.
Nhìn xe anh đi khuất, Kiều Dĩ Miên mới quay người vào trong khách sạn, ấn thang máy chờ đợi.
Lát sau, thang máy kêu ting một tiếng, cửa mở ra.
Cô vừa xem điện thoại vừa bước vào trong, cúi đầu quẹt thẻ phòng.
Ngay trước khi cửa thang máy đóng lại, một bóng người cao lớn bước nhanh vào.
Kiều Dĩ Miên cũng không nhìn người đó, chỉ hơi né sang một bên.
Cửa thang máy đóng lại, xung quanh lập tức yên tĩnh.
Cô vẫn cúi đầu nhắn tin, mãi đến khi cảm thấy có điều gì đó không đúng mới từ từ ngẩng đầu lên.
Vừa vặn bắt gặp đôi mắt sâu thẳm, hẹp dài quen thuộc.
Kiều Dĩ Miên kinh ngạc há miệng, ba chữ “Chấp chính quan” chỉ quanh quẩn nơi đầu lưỡi nhưng không thốt ra được.