Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời
Chương 67: Tôi sai ở đâu?
Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời thuộc thể loại Linh Dị, chương 67 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Những thủ đoạn mạnh mẽ, dứt khoát như vậy khiến không ít người tham dự cuộc họp kéo dài ba tiếng đồng hồ đều cảm thấy chấn động và bất an.
Họp xong, Lê Diệu ngồi trong căn phòng họp trống trải, im lặng một lúc lâu.
Chu Hằng gõ cửa bước vào: “Thưa Chấp chính quan, người đã đến ạ.”
Vừa dứt lời, Ngô Tùng bước vào.
Nhìn căn phòng họp trống trơn, anh ta hơi ngơ ngác.
“Thưa Chấp chính quan, ngài tìm tôi sao ạ?”
Anh ta biết tối nay có cuộc họp, nghĩ rằng có việc đột xuất nên chưa về nhà.
Vừa hay còn chút việc chưa làm xong nên anh ta ở lại văn phòng làm thêm giờ.
Không ngờ bên này vừa họp xong thì Chu Hằng gọi điện tìm anh ta, nói Chấp chính quan muốn gặp anh ta tại phòng họp.
Lê Diệu nghiêng đầu nhìn anh ta một cái, trầm giọng ra lệnh: “Cậu thu xếp công việc đang làm đi, bàn giao lại cho Chu Hằng. Tuần sau cậu đến Cục Xây dựng Sở Thành trình diện.”
Ngô Tùng nhất thời không phản ứng kịp, miệng há hốc, mãi một lúc sau mới tìm lại được giọng nói của mình.
“Thưa Chấp chính quan, tôi... tôi đã làm sai điều gì ạ?”
Lê Diệu nhướng mày: “Cậu nói xem?”
Ngô Tùng đứng sững tại chỗ hai giây, mặt bỗng chốc trắng bệch.
Anh ta xấu hổ cúi đầu, lí nhí xin lỗi: “Xin lỗi, tôi không nên tự ý can thiệp vào chuyện giữa ngài và phóng viên Kiều...”
Từ hôm nhìn thấy Kiều Dĩ Miên lạnh mặt rời khỏi khách sạn, anh ta đã cảm thấy có gì đó không ổn.
Ngay sau đó, đối phương rút khỏi đoàn khảo sát, còn vị đại lãnh đạo thì trong khoảng thời gian tiếp theo, khuôn mặt lạnh lùng chưa bao giờ giãn ra.
Anh ta càng khẳng định hai người đã cãi nhau.
Và nguồn gốc của mâu thuẫn chính là vào tối hôm đó.
Tuy anh ta không biết cụ thể đã xảy ra chuyện gì nhưng không khó đoán, chắc chắn có liên quan đến việc anh ta “lỡ tay” đưa thẻ phòng cho Kiều Dĩ Miên.
Khoảng thời gian này anh ta lúc nào cũng nơm nớp lo sợ, sợ bị mắng.
Mấy lần định đi tìm đại lãnh đạo xin lỗi nhưng cứ bắt gặp ánh mắt lạnh lùng sắc bén kia là lời đến bên miệng lại nuốt xuống.
Anh ta không dám nói.
Vốn tưởng chuyện đã qua lâu rồi, Chấp chính quan cũng không làm gì anh ta nên anh ta mới hơi yên tâm.
Không ngờ đoàn người vừa đến Lâm Xuyên, anh ta đã bị điều chuyển khỏi Chấp chính sảnh.
Lê Diệu dựa lưng vào ghế, ngước mắt nhìn Ngô Tùng: “Chỉ có thế thôi sao?”
Ngô Tùng ngơ ngác nhìn anh, không hiểu còn chuyện gì khác nữa.
Lê Diệu lắc đầu, đứng dậy đi ra ngoài, chẳng buồn liếc anh ta thêm lần nào.
“Thưa Chấp chính quan!” Ngô Tùng thót tim, vội đuổi theo, lo lắng giải thích:
“Tôi thừa nhận, tôi làm vậy đúng là có tư tâm! Tôi muốn đi theo ngài, muốn trở thành cấp dưới được ngài tin tưởng nên mới vắt óc suy nghĩ để chia sẻ nỗi lo với ngài.
Nhưng tôi chỉ đưa cho phóng viên Kiều một tấm thẻ phòng, nghĩ là thuận nước đẩy thuyền, có thể giúp ngài tạo cơ hội... Tôi cũng đâu có làm chuyện gì tội ác tày trời, sao ngài có thể làm như vậy...”
Phải biết rằng từ Chấp chính sảnh bị điều về Cục Xây dựng Sở Thành, không phải chỉ là bị giáng chức một chút đâu.
Gần như tương đương với bị lưu đày rồi.
Ngô Tùng càng nói càng thấy tủi thân, thở hổn hển, vừa ảo não vừa hối hận: “Tôi biết mình sai rồi.”
Lê Diệu dừng bước, quay lại nhìn anh ta: “Nói xong chưa?”
Ngô Tùng nắm chặt tay, tuy không trả lời nhưng vẻ mặt rõ ràng có chút bất bình.
Anh ta cho rằng Chấp chính quan quá hẹp hòi tính toán.
Lê Diệu thấy vẻ mặt không phục của anh ta thì bật cười vì tức giận.
Khóe môi nhếch lên, tạo thành nụ cười sắc bén.
“Cậu từ đầu đến cuối vẫn chưa hiểu mình sai ở đâu.”
Ngô Tùng nhìn anh với ánh mắt khó hiểu và cố chấp, muốn nghe anh đưa ra một câu trả lời.
Đại lãnh đạo hôm nay tâm trạng có vẻ tốt, thế mà lại kiên nhẫn nhắc nhở anh ta: “Chuyện dự án Khôn Nguyên Cảnh Vịnh là do cậu tiết lộ cho Thời Nguyên Thịnh phải không?”
Ngô Tùng sững người, muộn màng há miệng, vẻ mặt luống cuống.
“... Tôi tưởng chuyện này đã bàn bạc cả ngày rồi, không được coi là bí mật gì. Hơn nữa cũng không phải tôi chủ động nói với ông ta, mà là Thời Nguyên Thịnh tìm đến tôi, bảo muốn chia sẻ nỗi lo với ngài, sau đó từng bước dẫn dắt tôi, tôi mới...”
Mặt Ngô Tùng trắng bệch, vẻ mặt oan ức vài giây trước bỗng chốc chuyển thành hối hận và ảo não.
“Xin lỗi Chấp chính quan, là tôi sơ suất.”
Anh ta cắn môi, xấu hổ cúi đầu: “Ngài phạt đúng lắm, đều là lỗi của tôi...”
Lê Diệu nhìn xuống anh ta từ trên cao.
“Chuyện tư, tôi có thể tha cho cậu và cũng không muốn so đo với cậu; nhưng đụng đến công việc thì miễn bàn.”
Nói xong, anh ném cho Chu Hằng một ánh mắt rồi đi thẳng ra ngoài.
Phòng họp chìm vào im lặng.
Ngô Tùng chỉ thấy cả người rã rời, ngồi phịch xuống ghế.
Chu Hằng chưa đi, tiện tay đóng cửa lại, nhìn anh ta thở dài: “Chấp chính quan cho cậu cơ hội, đặc biệt chọn cậu trong bao nhiêu người đi theo ngài ấy khảo sát, cậu xem cậu đã làm gì hả?”
Mặt Ngô Tùng lúc trắng lúc đỏ, đầy vẻ oan ức: “Tôi thực sự không cố ý...”
“Cố ý hay vô ý thì làm sai cũng phải chịu phạt thôi.”
Chu Hằng kéo ghế ngồi xuống, hỏi ngược lại: “Tiếp theo cậu định thế nào? Về Sở Thành, ăn không ngồi rồi, làm việc qua loa à?”
“Sao có thể chứ?” Ngô Tùng ngước mắt nhìn anh ta, lập tức phản bác: “Tôi khó khăn lắm mới đi được đến ngày hôm nay, dù có rời khỏi Chấp chính sảnh cũng không thể sống tiêu cực qua ngày như thế được chứ?”
Anh ta bực bội sờ mũi, nửa câu đầu nói chắc nịch, nửa câu sau lại ấp úng do dự: “Tôi còn trẻ thế này, chỉ cần nỗ lực, biết đâu sau này vẫn còn cơ hội...”
“Ừ, vẫn chưa đến mức hết thuốc chữa.”
Chu Hằng nói xong thì bắt gặp ánh mắt khát khao đơn thuần của Ngô Tùng: “Thư ký Chu, anh thấy Chấp chính quan còn tha thứ cho tôi được không?”
“Thế phải xem cậu làm thế nào tiếp theo đã.”
Chu Hằng cười đầy ẩn ý: “Tôi thấy lần này cậu đến Sở Thành chưa chắc đã là chuyện xấu đâu.”
---