Chương 66: Tôi sai ở đâu?

Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời thuộc thể loại Linh Dị, chương 66 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đêm đã về khuya, ánh trăng giăng mắc tấm lưới mỏng manh bao trùm lên sự ồn ào náo nhiệt của thành phố, âm thanh cũng dần lắng xuống.
Kiều Dĩ Miên nằm trên giường trằn trọc mãi không ngủ được.
Nhớ đến lời mời của Lê Diệu, cô khẽ thở dài một tiếng.
Chấp chính sảnh Bắc Xuyên, công việc ổn định, thu nhập tốt, chế độ phúc lợi cũng thuộc hàng bậc nhất.
Quan trọng hơn là còn có con đường thăng tiến rõ ràng.
Nếu cô nỗ lực một chút, dù không có quan hệ, sau vài năm phấn đấu cũng có thể có một vị trí tốt.
Huống hồ, mang danh hiệu này ra ngoài cũng rất có uy tín.
Dù xét trên phương diện nào thì đây cũng là một công việc cực kỳ tốt.
Ai cũng nghĩ nên chọn như vậy.
Nếu cô ruột biết chuyện này chắc chắn sẽ cười tươi rói, thậm chí còn làm một bàn tiệc thịnh soạn ăn mừng cho cô...
Nhưng, điều kiện tiên quyết là cô phải mãi mãi sống hòa thuận với Lê Diệu.
Kiều Dĩ Miên trở mình, ánh trăng phản chiếu trong đáy mắt cô, sáng ngời và trong veo.
Dù tối nay Lê Diệu đã tỏ tình với cô, nói thích cô, ánh mắt chân thành và nghiêm túc.
Nhưng cô không chắc liệu tình cảm anh dành cho mình có phải chỉ là sự mới mẻ nhất thời hay không.
Cô không muốn gửi gắm tương lai của mình vào tay một người đàn ông.
Cho nên ý nghĩ này chỉ chợt lóe lên rồi bị dập tắt ngay lập tức.
Cô vẫn không muốn đưa ra lựa chọn như vậy.
Dù biết có Chấp chính quan bảo vệ, tương lai chắc chắn thuận buồm xuôi gió.
Nhưng một khi hai người cơm không lành canh không ngọt thì tình cảnh của cô liệu có lại giống như bây giờ không?
Thậm chí còn tệ hơn bây giờ.
Dù sao quyền thế của đối phương cũng không phải nhà họ Thời bé nhỏ kia có thể so sánh được.
Đến lúc đó, dù cô có đạt được bao nhiêu thành tích cũng sẽ bị xóa bỏ không chút thương tiếc, cuối cùng vẫn thua dưới quyền thế và tiền bạc.
Cô đã chứng kiến một lần sự chèn ép của quyền lực rồi, không muốn đi vào vết xe đổ nữa.
Không phải cô bi quan hay tiêu cực trong chuyện tình cảm, mà là cô phải nhìn rõ viễn cảnh tồi tệ nhất này.
Một lần bị rắn cắn, mười năm sợ dây thừng, đến gần bụi cỏ cũng giật mình.
Thay vì một ngày nào đó phải âm thầm rời khỏi vị trí được sắp đặt sẵn, thà rằng bây giờ dựa vào bản lĩnh của mình để đổi lấy một vị trí thuộc về riêng mình.
Ít nhất trong công việc, người cô có thể dựa vào chỉ có bản thân mình.
Suy nghĩ này nếu để người xung quanh biết chắc chắn sẽ bị nhiều người chê bai.
Cho rằng cô không biết nhìn nhận thời thế, không biết tận dụng tài nguyên, không biết dùng lợi thế của mình để mưu cầu sự phát triển tốt đẹp hơn.
Nhưng cô về phương diện này lại khá cố chấp.
Bảo cô ngốc cũng được, dại cũng được, bảo cô tự cao tự đại hay không biết điều cũng được.
Cô chỉ là không muốn bị người khác kìm kẹp, càng không muốn bị người khác điều khiển vận mệnh.
Hơn nữa, cô rất thích công việc phóng viên.
Dù kiếm được ít tiền lại vất vả, dù đi phỏng vấn bị từ chối, bị từ chối tiếp đón, dù tương lai đầy rẫy nguy hiểm, những điều này cũng không làm cô chán ghét.
Đây là ước mơ cháy bỏng từ thời niên thiếu của cô.
Ngược lại, chỉ cần nghe thấy đối tượng phỏng vấn nói một tiếng “cảm ơn”, chỉ cần có thể làm rõ sự thật và chân tướng, chỉ cần có thể dùng sức lực nhỏ bé của mình để lên tiếng thay cho những người yếu thế, cô sẽ cảm thấy mọi vất vả và tủi thân đều xứng đáng.
Cô nghĩ, mẹ cô năm xưa chắc chắn cũng có tâm trạng như vậy nhỉ?
Ánh nến lung linh cũng là một tia sáng.
Cũng có thể thắp sáng một góc nhỏ.
Nụ cười trên môi Lê Diệu tắt ngấm ngay khi xe lăn bánh.
Hai mươi phút sau, chiếc xe Hồng Kỳ màu đen đến Chấp chính sảnh.
Chu Hằng bước nhanh tới, hạ giọng nói: “Thưa Chấp chính quan, các trưởng phó ban ngành đều đến đông đủ rồi ạ.”
“Ừ.” Lê Diệu mặt trầm như nước đi về phía phòng họp, Chu Hằng vừa đi vừa báo cáo ngắn gọn kết quả điều tra một số vụ việc.
“... Tập đoàn Anh Thời hai năm nay gặp nhiều tai tiếng, ăn bớt vật liệu, dùng vật liệu xây dựng kém chất lượng. Nhiều dự án những năm trước đều xảy ra vấn đề với nhiều mức độ khác nhau, người dân khiếu kiện liên tục, Chấp chính sảnh hai năm nay phải giải quyết không ít rắc rối cho họ;
Năm ngoái một nhà máy còn xảy ra hỏa hoạn, kết quả điều tra là dây điện không đạt chuẩn nhưng may mà không có thương vong về người. Cấp trên lại cố ý ém nhẹm đi nên chuyện này chìm xuồng.”
Lê Diệu mím môi mỏng, hừ lạnh một tiếng.
Chu Hằng tiếp tục báo cáo: “Họ dùng vật liệu không đạt chuẩn tại hiện trường nhưng mẫu gửi đi kiểm tra lại là hàng đạt chuẩn.”
Anh ta dừng lại hai giây, hạ giọng bổ sung: “Thực ra nhiều công ty đều làm vậy, không chỉ riêng họ.”
Lê Diệu liếc anh ta một cái rồi mới nói: “Vậy lấy họ làm điển hình trước đi, giết gà dọa khỉ.”
Chu Hằng vội vàng đáp lời nhưng thầm thở dài trong lòng.
Tập đoàn Anh Thời, xem ra lần này gặp xui xẻo rồi, trở thành con gà bị làm thịt đầu tiên...
“Mau chóng thu thập đầy đủ tài liệu nộp lên.” Lê Diệu dặn dò xong thì đẩy cửa bước vào phòng họp.
Đối diện với đám người với mỗi người một tâm tư riêng, Chấp chính quan kéo ghế ngồi xuống, vẻ mặt bình thản ung dung, trầm giọng mở lời:
“Tối nay triệu tập mọi người họp đột xuất là có vài việc muốn thông báo...”
Ánh đèn trong phòng họp Chấp chính sảnh sáng trưng gần ba tiếng đồng hồ mới tắt.
Những nhân viên cấp dưới đã tan làm từ lâu chắc không thể ngờ được đêm nay cả Chấp chính sảnh đã hoàn toàn thay da đổi thịt.
Một số vị lãnh đạo chủ chốt bị điều chuyển công tác, chức vụ vẫn còn nhưng không còn thực quyền, hoàn toàn rơi vào trạng thái hữu danh vô thực;
Cán bộ trẻ được điều động từ các thành phố, các ban ngành lên lấp vào những chỗ trống;
Một số công ty niêm yết lừng lẫy ở khu vực Bắc Xuyên cũng đồng loạt bị điều tra và chỉnh đốn;
Ngay cả một số đơn vị sự nghiệp cũng có sự điều chỉnh nhân sự ít nhiều...
Xem ra chuyến đi khảo sát lần này của Chấp chính quan đã thu hoạch được không ít.
---