Chấp Kiếm Ôm Đi Sư Tỷ
Chương 93: Muốn ăn cá nướng
Chấp Kiếm Ôm Đi Sư Tỷ thuộc thể loại Linh Dị, chương 93 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Sư tỷ?"
Phục Nhan khẽ gọi. Hình như Bạch Nguyệt Ly vẫn chưa nhận ra nàng đã đến gần. Nàng chỉ lặng lẽ dõi theo bóng dáng ấy, hơi chững lại một chút rồi mới cất tiếng gọi dịu dàng.
Nghe tiếng gọi, Bạch Nguyệt Ly mới giật mình hoàn hồn, ánh mắt dần lấy lại tiêu cự. Nàng nhanh chóng thu lại vẻ bối rối, khẽ nghiêng đầu nhìn Phục Nhan, hỏi:
"À, ngươi cũng biết chuyện về luồng sáng mờ rồi à?"
Phục Nhan gật đầu, dù trong lòng có chút thắc mắc, không hiểu Bạch Nguyệt Ly vừa rồi đang suy tư chuyện gì, nhưng thấy nàng không định nhắc đến, nàng cũng không tiện dò hỏi.
"Chúng ta cùng đi đi." Phục Nhan khẽ mỉm cười, giọng điệu tự nhiên như thể không có chuyện gì xảy ra.
Dù ngoài mặt không biểu lộ, nhưng trong lòng nàng vẫn thấp thỏm, không dám chắc Bạch Nguyệt Ly có chấp nhận đi cùng mình hay không. Dù sao, tu vi hiện tại của nàng cũng chỉ là Khai Quang kỳ đại viên mãn.
Thế nhưng, không đợi lâu, bên tai đã vang lên giọng đáp nhẹ nhàng mà rõ ràng:
"Được."
Phục Nhan hơi ngẩn người, nhìn lại Bạch Nguyệt Ly, nụ cười nơi khóe môi càng thêm rạng rỡ:
"Vậy thì đi thôi, sư tỷ."
Chỉ trong chớp mắt, hai người đã ngự kiếm bay đi khỏi đỉnh núi, bóng dáng dần khuất xa.
Dù tin tức bảo vật xuất thế khiến phần lớn tu sĩ ùn ùn kéo đến, nhưng cũng có không ít người lý trí hơn, cân nhắc thực lực bản thân rồi quyết định từ bỏ.
Chính vì vậy, dọc đường hướng về phía luồng sáng mờ kia, dù không quá chen chúc ồn ào, nhưng lượng người vẫn khá đông đúc.
Phục Nhan và Bạch Nguyệt Ly dẫn đầu bay vút lên trước. Thủy Lưu Thanh cùng vài đệ tử khác của Thủy Linh Tông theo sau. Nhìn hai bóng lưng xa dần, Thủy Lưu Thanh chỉ đành bất đắc dĩ lắc đầu.
Luồng sáng nơi chân trời rực rỡ với ngũ sắc, thoạt trông tưởng chừng gần trong gang tấc, nhưng thực tế vẫn còn cách rất xa. Mọi người bay liên tục suốt một ngày trời, đến khi trời sẩm tối vẫn chưa tới nơi.
Phục Nhan biết Thủy Nhuận Thần Quang vẫn chưa chính thức hình thành. Ánh sáng mờ kia chỉ là điềm báo trước. Vì vậy nàng cũng không quá sốt ruột. Khi thấy trời bắt đầu tối, nàng liền kéo Bạch Nguyệt Ly dừng chân giữa một khu rừng rậm dưới chân núi.
"Ánh sáng mờ kia chỉ là dấu hiệu bảo vật sắp xuất thế, e là còn phải chờ vài ngày nữa. Chúng ta đã bay suốt một ngày trời, nghỉ ngơi một chút đi."
Nàng vừa nói vừa ngước nhìn luồng sáng phía xa, rồi thu lại ánh mắt, quay sang Bạch Nguyệt Ly.
Bạch Nguyệt Ly gật đầu, tỏ ý đồng tình.
Thế là nhóm người nhanh chóng chọn một nơi tương đối an toàn trong rừng để nghỉ tạm, dự định sáng mai sẽ tiếp tục lên đường.
Rừng cây đêm khuya yên tĩnh lạ thường, chỉ nghe tiếng côn trùng rả rích vang vọng giữa màn đêm đen đặc.
Phục Nhan gom vài cành củi khô, tiện tay ném vào đống lửa đang cháy, ánh lửa lập tức bùng lên cháy rực, tiếng củi khô nổ lép bép vang vọng trong đêm.
Xong việc, nàng ngồi xuống bên cạnh Bạch Nguyệt Ly, chỉ thấy nàng vẫn lặng lẽ nhìn chăm chú vào đống lửa. Ánh lửa đỏ hồng hắt lên khuôn mặt trắng như tuyết của nàng, tạo nên một vẻ đẹp rung động lòng người.
"Sư tỷ, người đang nghĩ gì vậy?" – Phục Nhan ngập ngừng hỏi. Từ sáng đến giờ, nàng đã nhận thấy Bạch Nguyệt Ly có điều suy tư. Tuy rằng không tiện hỏi thẳng, nhưng đến lúc này nàng vẫn không kìm được lòng mà cất tiếng hỏi.
Bạch Nguyệt Ly chớp mắt, ánh lửa phản chiếu trong mắt nàng khẽ lay động. Sau một thoáng trầm mặc, nàng nhìn thẳng Phục Nhan, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng đầy nghiêm túc:
"Ngươi nói xem... ta có thật sự không thích hợp với kiếm đạo không?"
Nghe vậy, Phục Nhan không khỏi ngẩn người.
Nàng không rõ vì sao Bạch Nguyệt Ly lại hỏi như vậy. Rõ ràng nàng đã tu luyện kiếm đạo đạt đến trình độ như hiện tại, tại sao lại tự nghi ngờ bản thân? Chắc chắn đã có chuyện gì đó xảy ra khiến nàng dao động tâm chí.
Theo nội dung nguyên tác, sau khi nam chính cướp đoạt Âm Nguyên của Bạch Nguyệt Ly, nàng không chỉ mất đi khả năng tu luyện, mà còn bị tông môn phế bỏ tu vi. Sau này, vì không thể đột phá thêm, nàng từ bỏ kiếm đạo, chuyển sang hướng tu luyện khác sau khi được nam chính ban cho cơ duyên.
Thế nhưng nay, mọi việc đã bị Phục Nhan làm lệch khỏi quỹ đạo ban đầu. Những diễn biến sau này nàng cũng không thể đoán định được nữa.
Thu lại dòng suy nghĩ, Phục Nhan nghiêm túc nhìn Bạch Nguyệt Ly, chậm rãi nói:
"Sư tỷ biết không, ta chưa từng tin vào vận mệnh. Ta vẫn luôn tin rằng, mọi sự đều do con người tạo nên."
"Mọi sự... do con người?" – Bạch Nguyệt Ly khẽ lặp lại.
Phục Nhan gật đầu:
"Thuyền đến đầu cầu tự nhiên sẽ thẳng. Dù chúng ta lựa chọn thế nào, phía trước nhất định sẽ có con đường."
Nàng tin chắc, với sự can thiệp của mình, Âm Nguyên của Bạch Nguyệt Ly sẽ được giữ gìn vẹn nguyên. Chỉ cần vậy, nàng sẽ vẫn có thể tiếp tục tu luyện kiếm đạo như bình thường, không cần phải lo lắng gì nữa.
Còn về thể chất Thuần Âm mang danh "lô đỉnh", theo nội dung truyện cũ, hoàn toàn có cách giải quyết. Việc tiếp tục tu kiếm hay đổi sang hướng khác, chỉ cần Bạch Nguyệt Ly muốn, mọi chuyện đều có thể.
Phục Nhan tôn trọng quyết định của nàng, cũng hết lòng ủng hộ.
Nàng đưa mắt nhìn vào đống lửa, dù không nói thêm lời nào, nhưng tin rằng Bạch Nguyệt Ly sẽ hiểu được ý mình.
"Cảm ơn." – Bạch Nguyệt Ly bỗng mỉm cười, đôi mắt trong veo sáng rỡ như vừa trút bỏ được gánh nặng trong lòng.
Phục Nhan nhún vai, rồi bỗng quay sang nhìn nàng, cười hì hì hỏi:
"Có chút đói bụng rồi. Sư tỷ nhớ lần trước người nướng cá trong rừng không? Mùi vị ấy thật sự khó quên. Không biết đêm nay ta có được thưởng thức lại món đó không?"
Nói rồi, nàng tròn mắt vô tội nhìn Bạch Nguyệt Ly, ánh mắt đầy mong chờ.
Bạch Nguyệt Ly bật cười: "Được."
Hai người dường như không nhận ra, lời nói của họ lúc này lại dịu dàng đến vậy. Gió đêm nhẹ lướt qua, phảng phất mùi khói lửa cùng niềm thân thuộc dịu dàng.
"Chờ ta một chút." – Bạch Nguyệt Ly đứng dậy, nhẹ giọng nói rồi sải bước vào rừng. Phía trước hình như có một dòng suối nhỏ.
Phục Nhan nhìn bóng lưng nàng khuất dần trong bóng đêm, không đuổi theo, chỉ im lặng ngồi bên đống lửa.
"Nhanh thật, lửa đã gần tàn rồi, lát nữa sư tỷ còn phải nướng cá cho ta, không thể để lửa tắt được." – Phục Nhan lẩm bẩm, rồi lại thêm vài cành củi khô vào đống lửa.
Lửa cháy rừng rực giữa màn đêm yên tĩnh.
Cùng lúc đó, Bạch Nguyệt Ly men theo con suối nhỏ. Từ hôm qua đến giờ, sau khi nói chuyện ngắn ngủi với thân ảnh trong hộp đen, trong lòng nàng vẫn còn bất an.
Không phải vì lời mời gọi tu Ma – nàng chưa từng có ý định bước vào ma đạo. Nhưng thân thể Thuần Âm của mình liệu có thật sự là "lô đỉnh" như lời nữ tử kia nói không?
Dù không tin lời của ma tu, nhưng Bạch Nguyệt Ly vẫn không khỏi hoài nghi. Nàng cũng ý thức được rằng, về kiếm đạo, bản thân dường như thực sự kém Phục Nhan một bậc.
Nhưng sau khi nghe lời khuyên của nàng, nàng bỗng cảm thấy nhẹ nhõm lạ thường. Không cần phải lo lắng quá nhiều – đây chính là con đường nàng lựa chọn, và cũng là con đường nàng quen thuộc nhất.
Từ trong không gian trữ vật, Bạch Nguyệt Ly lấy ra chiếc hộp đen nhỏ. Nàng cúi đầu nhìn chăm chú một lát.
"Có vẻ như ngươi đã hạ quyết tâm rồi." – Trong đầu nàng, giọng nói lạnh nhạt của nữ tử kia lại vang lên.
Bạch Nguyệt Ly thản nhiên đáp:
"Chính – Ma vốn không thể đồng hành. Nếu gặp lại, ta và ngươi sẽ là kẻ thù."
Dứt lời, nàng thả tay, ném chiếc hộp đen xuống dòng suối. "Tõm" một tiếng, chiếc hộp nhỏ không hề tạo nên bao nhiêu gợn sóng, lặng lẽ chìm xuống đáy.
Nàng không hề hối hận. Dù đối phương từng giúp nàng, nhưng đường đã chọn, nàng sẽ không quay đầu.
Dưới ánh trăng mờ, Bạch Nguyệt Ly lặng lẽ quay đi.
Trở lại bên đống lửa, trên tay nàng là hai con cá tươi. Phục Nhan ngẩng lên, ánh mắt hai người giao nhau.
Trong khoảnh khắc ấy, cả hai cùng khẽ mỉm cười.