25. Người Dệt Áo Nối Lại Duyên Xưa

Chấp Thoa Sư - Ân Dưỡng

Người Dệt Áo Nối Lại Duyên Xưa

Chấp Thoa Sư - Ân Dưỡng thuộc thể loại Linh Dị, chương 25 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thứ phi của Thái tử là Tiết Thị tính tình hiền lành, sinh được một con trai.
Khi tôi đến đây đã là một bà lão năm mươi tuổi, không có cơ hội gặp gỡ những nhân vật quan trọng kia, được một cung nữ tên Lâm Thị nhặt về.
Năm Hi Hòa thứ bốn mươi mốt, Lâm Thị đang mang thai, cô ấy bơ vơ không nơi nương tựa, cần người chăm sóc. Tôi lập tức ở lại bên cạnh nàng. Lâm Thị không được sủng ái, trong tay không có tiền, ngày tháng trôi qua sống rất khổ sở. Tôi phải nghĩ cách kiếm tiền, lật tung cái viện rách nát của nàng mới tìm thấy khung cửi đã bỏ hoang.
Tôi dệt vải, duy trì cuộc sống. Lâm Thị mang thai, giúp tôi xâu chỉ.
Năm sau, Lâm Thị sinh con. Tôi tự tay cắt đứt dây rốn của đứa bé, đặt nó vào trong nước ấm rửa sạch, cẩn thận ôm vào trong tã lót. Nó mở to đôi mắt, tò mò nhìn chằm chằm vào tôi, bàn tay nhỏ bé hướng về phía mặt tôi vươn ra.
Tiêu Dực à Tiêu Dực, chúng ta lại gặp nhau rồi. Tôi cười nắm lấy bàn tay nhỏ bé.
Lâm Thị chưa từng chăm sóc con nhỏ, luôn tay chân luống cuống. Mà tôi lại vô cùng bình tĩnh.
"Ma ma cũng có con rồi sao?"
"Tôi có một đứa con gái."
Lâm Thị rất hâm mộ: "Tôi cũng thích con gái."
Tôi nhịn không được mà nhìn nàng, thật sự rất muốn hỏi một câu, vậy ngươi có thích cháu gái không? Nhưng vẫn là thôi đi vậy.
Lâm Thị sinh con xong, Thái Tử cũng không tới, theo lệ ban thưởng, chưa từng ban tên. Vì xếp hàng thứ năm nên được gọi là Tiêu Ngũ. Chỉ có tôi gọi hắn là Tiểu Điện Hạ. Tiểu Điện Hạ so với Tiểu Hà thì dễ bảo hơn nhiều.
Phòng dệt tối tăm, tôi quanh năm ngồi đó dệt vải, Tiểu Điện Hạ liền ngồi trên ghế, tò mò nhìn chằm chằm vào cái thoi, chốc lát đưa qua, chốc lát lại đẩy trở về. Tròng mắt của hắn cũng vì thế mà chuyển động theo. Đợi tôi dệt xong một tấm vải, đứa bé đã mệt mỏi ngủ mất rồi.
Tôi sẽ ôm hắn lên giường, nhìn chằm chằm vào gương mặt của hắn. Tiêu Dực, ta rất nhớ ngươi đó.
Cứ như vậy, ngày qua ngày. Tiểu Điện Hạ lên hai tuổi, Thái Tử đăng cơ, Thái Tử Phi trở thành Hoàng Hậu, Thứ phi của Thái Tử trở thành Quý Phi. Cung nữ Lâm Thị cũng trở thành Lâm Mỹ Nhân không được sủng ái. Tôi là lão ma ma bên cạnh Lâm Mỹ Nhân, giúp nàng trông trẻ. Tôi thích dệt vải, dệt cho Tiểu Điện Hạ xem.
Cho đến một ngày, Tiểu Điện Hạ vui vẻ nói cho tôi biết: "Ma ma, con đã hiểu chuyện gì xảy ra rồi!"
Hắn kéo tôi xuống rồi hắn ngồi lên. Tiếng máy dệt vang lên trầm ổn, truyền đến tiếng "loảng xoảng" giống như nhịp tim chậm chạp của tôi.
Năm tuổi, Tiểu Điện Hạ đã học được cách dệt vải. Hắn kéo tay tôi, để tôi xem hắn dệt vải. Tôi khẽ chạm tay vào, mặt vải mịn màng bằng phẳng, không khỏi cười khẽ ra tiếng.
"Tiểu Điện Hạ thật thông minh."
Tiêu Dực đắc ý cười với tôi.
Đột nhiên tôi nhớ tới năm đó hắn dạy tôi dệt vải, cũng là cười với tôi như vậy. Đó là chuyện của bao nhiêu năm trước rồi? Năm năm, bảy năm, sáu năm, sáu năm...
Tôi thật sự già rồi, làm sao cũng tính không ra. Tôi để Tiểu Điện Hạ tính giúp tôi.
"Kỳ thật ma ma dệt vải cũng là người khác dạy, nhưng làm sao ta cũng nghĩ không ra, đó là bao nhiêu năm trước rồi?"
Tiểu Điện Hạ rất thông minh.
"Ma ma đừng tính từ đằng sau trở về, người còn nhớ học dệt vải năm đó, người bao nhiêu tuổi không?"
Tôi nhớ ra rồi, ánh mắt dần trở nên mơ hồ, lẩm bẩm nói: "Năm đó, ta hai mươi ba tuổi."
"Vậy năm nay ma ma năm mươi lăm, vậy là ba mươi hai năm trước rồi."
Ba mươi hai năm trước à. Tôi chậm rãi quay đầu nhìn Tiểu Điện Hạ, nước mắt lặng yên tuôn ra.
Điện Hạ, ta đã năm mươi lăm tuổi rồi.
Điện Hạ, đây là lần cuối cùng ta ở bên cạnh ngươi rồi.
Tiểu Điện Hạ ngẩn người, đứng bật dậy.
"Mẫu thân, ma ma,... lại đột nhiên khóc… dữ dội lắm."
Lâm Mỹ Nhân đỡ tôi về phòng nghỉ ngơi.
"Ma ma có tuổi rồi, con phải để bà nghỉ ngơi nhiều hơn."
Tiểu Điện Hạ luống cuống tay chân.
Vĩnh Ninh năm thứ năm, tôi ngày một già yếu. Tôi già đến mức không dệt được vải nữa, khung cửi bị bỏ hoang ở đó, cái thoi kia cũng sẽ không động nữa, nó liền kẹt ở một góc nào đó, bất động, nhiễm đầy bụi bặm. Tôi cầm nó lên, yêu quý nâng niu, cất đi thật kỹ.
Mấy năm nay, tôi nhiều bệnh ít ngủ. Chân trái bị thương do tên bắn vào xương, lúc còn trẻ chỉ là què, già rồi thì đau đến mức khiến tôi liên tục trở mình. Vết dao ở ngực thường khiến tôi nửa đêm giật mình tỉnh giấc. Tôi biết, đại hạn của tôi sắp tới rồi.
Năm đó trong cung cũng xảy ra chuyện lớn. Thái Tử và Tam hoàng tử lần lượt bệnh chết, Hoàng Hậu đau khổ không muốn sống, Hoàng Đế ngày đêm túc trực ở bên cạnh. Vài tháng sau, Lâm Mỹ Nhân bệnh chết, Tiểu Điện Hạ khóc đến xé ruột xé gan. Tôi chống đỡ hơi thở cuối cùng, run rẩy xuống giường, thay hắn làm một bát mì.
"Tiểu Điện Hạ, đừng khóc, đi tìm Phụ Hoàng của ngài đi."
Hắn bưng bát mì, vừa ăn vừa rơi lệ. Tôi mặc y phục cho hắn, tiễn hắn ra cửa. Hắn bịn rịn nhìn tôi.
"Điện hạ, mau đi đi." Tôi cười nói, "Ta đợi tin tốt của ngài."
Tiêu Ngũ đã rời đi. Hoàng Đế ban tên cho hắn là Dực. Ngũ Hoàng Tử sẽ do Hoàng Hậu nuôi dưỡng.
"Ma ma, ta đã về rồi."
Cánh cửa khép hờ cuối cùng cũng được đẩy ra, ánh nắng ấm áp chiếu vào mặt tôi. Tôi nhìn thấy thiếu niên ngược hướng ánh sáng. Vẻ mặt hắn hoảng loạn, chạy về phía tôi.
"Ma ma, người sao vậy?"
Tôi nằm trên giường, lệ rơi đầy mặt.
"Điện hạ, đây là lần cuối cùng ta gặp người."
Tiêu Dực không hiểu lời tôi nói nhưng hắn lại khóc đến thảm thiết.
"Người nói đợi tin tốt của ta mà! Ta được Hoàng Hậu nuôi dưỡng... Ma ma, ma ma, người làm sao vậy?"
Hắn nắm lấy tay tôi. Bàn tay hắn còn rất nhỏ, mà tôi đã không còn sức lực. Tôi há miệng, hơi thở mong manh:
"Điện hạ, ta già rồi."
Tiêu Dực quỳ bên giường tôi, khóc đến không thở nổi.
"Chẳng lẽ, mẫu thân rời xa ta, ngay cả ma ma cũng muốn đi sao? Chỉ còn lại mỗi một mình ta..."
Tôi giơ tay lên xoa mặt hắn.
"Điện hạ, đừng sợ." Tôi lấy từ trong ngực ra một cái thoi, đặt vào tay hắn, "Có người đang trên đường đến yêu thương người."
Tiêu Dực không hiểu, nhận lấy, nhìn tôi qua màn nước mắt mờ mịt.
"Ma ma, ta không hiểu, đây là ý gì?"
Tôi nhìn vào đôi mắt hắn, yếu ớt há miệng, chỉ tạo ra khẩu hình "đợi ta" rồi vô lực nhắm mắt lại.
"Ma ma…"
Tiêu Dực khóc đến không thở nổi, không khỏi nắm chặt tay. Cái thoi trong lòng bàn tay hắn từ từ nứt ra, kết thúc một đời của nó.
Lâm An năm thứ năm.
Sau khi làm Tạ Trường Ẩn mười ba năm, Tiêu Dực lại làm Hoàng Đế. Vậy mà Khương Vãn vẫn không xuất hiện. Đêm khuya, hắn ngồi trong Trường Tín Điện lặng lẽ nhìn ra bên ngoài điện. Ba mươi tám tuổi Tiêu Dực thành công thoát khỏi vòng lặp mười sáu năm Vĩnh Ninh. Nhưng hắn đã mất tất cả.
Hắn rất muốn gặp lại Khương Vãn, dù là người nào, yêu hắn cũng được, không yêu hắn cũng không sao, không còn quan trọng nữa rồi. Hắn chỉ muốn gặp nàng thôi.
Bên ngoài Trường Tín Điện, có bóng người hiện ra. Nhưng không phải là người kia mà là thị nữ Thực Hà. Thực Hà đưa cho hắn một phong thư. Bìa thư đề bốn chữ lớn:
"Phu quân thân khải."
Ban đầu nhìn thấy nét chữ tương tự, hắn chỉ nghĩ là Khương Vãn để lại. Cho đến khi mở thư ra. Từng câu từng chữ đều như muốn moi tim móc gan, như muốn cướp đi mạng sống của hắn.