60. Chương 60: Bài thi trăm điểm

Chất Dị Ứng Đáng Yêu

Chương 60: Bài thi trăm điểm

Chất Dị Ứng Đáng Yêu thuộc thể loại Linh Dị, chương 60 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mấy ngày nay, Nhạc Tri Thời thư thả dưỡng bệnh trong căn hộ.
Cậu vốn không phải kiểu người mê ngủ, nhưng mấy thói quen ngủ nướng lại được Tống Dục “nuôi dưỡng” từ khi bị bệnh.
Nhớ tới giờ học lúc mười giờ sáng, Tống Dục dậy từ bảy giờ ba mươi, ra tiệm đồ ăn sáng gần khu nhà mua trứng ngâm rượu hoa quế và bún cá Vũ Hán – món Nhạc Tri Thời thích. Đến phòng đã tám giờ.
Đặt đồ ăn xuống, Tống Dục bước vào phòng ngủ, ngồi lên mép giường ngắm Nhạc Tri Thời ôm gối ngủ say, tóc tơ mềm mại bông xù, hoàn toàn không hay biết có người vào.
“Nhạc Nhạc!” Anh nhẹ nhàng gọi tên cậu, nhưng chẳng nhận được phản ứng nào.
Tống Dục cúi thấp người, ghé sát bên tai cậu: “Dậy đi nào.”
Nhạc Tri Thời giật mình, đôi mắt như chú chim non chưa mở nặng trĩu, chỉ ậm ẹ vài tiếng từ khoang mũi.
Cuối cùng cậu quay người, vẫn ôm gối quay mặt vào tường ngủ tiếp.
Tống Dục bó tay, nhưng vì còn sớm nên để cho cậu ngủ thêm.
Anh cầm cánh tay cậu, lấy tuýp thuốc dị ứng bôi lên vết mẩn trên tay.
Thuốc đã bôi vài ngày, vết mẩn gần như biến mất.
“Đừng liếm… Kẹo Đường ra ngoài đi nào…”
Nghe giọng nói mơ màng của Nhạc Tri Thời, Tống Dục vừa buồn cười vừa thấy cậu đáng yêu quá.
Vừa bôi xong, anh kéo cánh tay cậu, hôn nhẹ vào lòng bàn tay cậu đang say ngủ.
Đúng như dự đoán, Nhạc Tri Thời lẩm bẩm: “Bỏ ra… em muốn ngủ nữa…” rồi quay người, ngửa mặt lên trần. Phần trán bị tì nặng khiến một lọn tóc nhỏ nhếch lên, trông ngốc nghếch.
Tống Dục định vuốt lại nhưng lọn tóc bướng hơn cả cậu, đứng thẳng ngang ngạnh.
Anh đành đứng dậy sắp xếp đồ đạc cho buổi học, nhưng vừa định đứng lên, bỗng nghe Nhạc Tri Thời mơ hồ nói: “Anh ơi…”
Lại mơ nữa.
Tống Dục chống tay lên chăn, khom người xuống nghe ngóng. Nhưng cậu nhóc không nói thêm gì, chìm vào giấc mơ.
Đôi môi cậu đỏ nhàn nhạt, tóc sáng màu hơi xoăn, da trắng nõn – đúng kiểu thiếu niên xinh đẹp trong tranh sơn dầu thời trung cổ hay truyện thần thoại.
Những nhân vật như vậy thường ngây thơ lãng mạn, khiến người khác sinh lòng ham muốn.
Tống Dục tán thành quan điểm này, nên cúi đầu hôn nhẹ lên môi Nhạc Tri Thời.
Nụ hôn dài nhưng tĩnh lặng, chỉ môi ấp môi, không ham muốn hơn. Như kẻ bị giam sau song sắt đứng bên cửa sổ hôn chim sơn ca tự do.
Sau khi ngồi dậy, Tống Dục gảy gảy lọn tóc cậu.
Điện thoại của Nhạc Tri Thời vang lên – tiếng báo thức. Cậu vẫn nhắm mắt, mò mẫm tìm điện thoại.
Tống Dục nhét điện thoại vào tay cậu: “Đây.”
Nhạc Tri Thời vẫn không mở mắt, bấm tắt báo thức rồi chìm vào giấc ngủ.
Tống Dục vừa bất đắc dĩ vừa buồn cười, quyết định để cậu ngủ thêm. Anh nằm xuống cạnh, im lặng nhìn cậu đến chín giờ, rồi dùng tay cào nhẹ cổ cậu.
Phần cổ Nhạc Tri Thời rất nhạy cảm, chỉ chạm nhẹ đã khiến cậu rụt mình.
Tống Dục biết rõ điểm yếu của cậu, chỉ dùng đến khi thật sự cần thiết.
Quả nhiên, Nhạc Tri Thời xoắn vặn như giun vài lần rồi tỉnh dậy.
“Anh quá đáng quá!” Giọng cậu rầu rĩ.
Tống Dục lạnh lùng: “Anh không làm quá. Lát nữa em sẽ muộn điểm danh.”
Nhạc Tri Thời sực nhớ ra có tiết học sáng nay, vội vỗ mặt mình, chạy xuống giường rồi đi rửa mặt. Lúc quay lại, mặt còn dính bọt nước.
“Lau mặt.” Tống Dục đứng dậy: “Không cần gấp, anh lái xe đến đó vài phút, còn nhiều thời gian.”
Nhạc Tri Thời quệt tóc vài cái, hệt như Kẹo Đường sau khi tắm. Khác biệt là cậu chạy đến ôm cổ Tống Dục, nói: “Em thích mùi kem đánh răng ở đây, mùi hoa nhài.”
“Vậy à?” Tống Dục không phân biệt kem đánh răng này với loại khác.
Nhạc Tri Thời sà đến hôn Tống Dục, nói đáp án của mình.
Người trong lồng dịu dàng với chim sơn ca, đáp lại anh bằng những sợi lông chim rung động.
Cậu kiễng chân nhìn thẳng vào mắt Tống Dục, khuôn mặt ướt sương: “Là mùi hoa nhài đúng không ạ?”
Mỗi lần kết thúc nụ hôn, cậu lại đắc ý như thể mình là cao thủ tình trường, tưởng rằng che giấu rất giỏi.
Tống Dục hiểu thấu ý tưởng ngốc nghếch của cậu, khóe miệng không nhịn được cong lên.
“Anh cười gì?” Nhạc Tri Thời chớp mắt.
“Làm vậy không nếm ra mùi vị gì đâu.” Tống Dục ôm chặt eo cậu, đẩy nhẹ cậu lùi về phía tường, vô cùng dịu dàng ép cậu lên đó.
Lồng ngực cậu đập nhanh bất thường, lại cảm thấy ảo giác sinh lý như bị vật đè nặng.
Cảm giác này khác hẳn khi cậu chủ động hôn Tống Dục – sự mất quyền chủ động vừa nguy hiểm lại hấp dẫn.
Tống Dục siết chặt đôi tay vòng quanh thiếu niên, cúi đầu hôn lên môi cậu.
Nếu chim sơn ca không tặng chiếc lông, người trong lồng cũng không sinh khao khát giam giữ.
Anh dễ dàng xuyên thủng phòng tuyến của Nhạc Tri Thời. Trong tình trạng thiếu không khí, môi răng quấn quýt, ướt át, mềm mại, trơn trượt, cùng mùi hương bạc hà và hoa nhài quấn lấy nhau, cướp mất hô hấp và sức chống cự của cả hai.
Tiếng động hôn mút khiến đầu óc Nhạc Tri Thời nóng bừng.
Tống Dục như nhấm nháp món khai vị tinh xảo, khiến Non nớt ngây ngô của cậu không còn chỗ che giấu.
Cảm nhận cơ thể cậu mềm nhũn, Tống Dục định tiến thêm bước, nhưng lại buông ra.
Hai gò má và cổ Nhạc Tri Thời đỏ au vì xấu hổ, trên môi còn vương lớp nước óng ánh.
Trái tim cậu vẫn chưa thể trở lại nhịp đập bình thường, tựa người vào tường cố gắng bình phục.
“Giờ thì nếm được rồi.” Tống Dục bình tĩnh: “Là hương hoa nhài, ngọt lắm.”
Xấu hổ vẫn còn, nhưng đường thần kinh trong não Nhạc Tri Thời không giống người khác. Cậu ưỡn ngực: “Cho nên ở mức độ này…” vẫn không thể thản nhiên nói “hôn lưỡi”: “… Hôn môi, anh đã hài lòng chưa?”
Tống Dục nhìn chòng chọc cậu, biểu cảm đột nhiên nghiêm túc, như thể đang nói chuyện vô cùng quan trọng.
“Không phải thế, bất cứ hành động bày tỏ tình yêu nào của em cũng làm anh vui cả. Nó không dùng ‘vừa lòng’ để đo lường, em không cần lấy lòng ai, em hiểu chưa?”
Nhạc Tri Thời mím môi, dường như đã hiểu, nhưng vẫn kiên trì: “Nhưng em muốn anh cảm thấy hạnh phúc với những gì em làm, em muốn… đạt điểm cao trong lòng anh thôi.”
Tống Dục xoa gò má cậu: “Ừ, anh biết chứ, nhưng không cần phải vậy đâu em.”
Hành động đó tất nhiên khiến Tống Dục thỏa mãn, nhưng Nhạc Tri Thời quá thơ ngây, quen dùng nỗ lực đổi lấy yêu thích nên dễ bị người khác lợi dụng.
Để cậu không rơi vào sai lầm phải trả giá quá nhiều, hiếm khi Tống Dục thẳng thắn.
“Trong lòng anh, em luôn mười điểm. Cho dù em không làm gì, cũng luôn mười điểm.”
Tim cậu đột nhiên đập nhanh như chú thỏ nhảy nhót trong lồng ngực.
“…Nếu em nộp giấy trắng thì sao?” Cậu nhìn Tống Dục, hỏi ngốc nghếch: “Cũng mười điểm à?”
“Ừ.”
“Thế nếu em gian lận?”
“Gian lận thế nào?”
Nhạc Tri Thời ôm cổ anh, cười ngọt ngào: “Hối lộ giám thị, làm thân với thầy, để thầy cho em mười một điểm.”
Tống Dục giơ cổ tay cho cậu xem giờ: “Đi học muộn cũng sẽ bị trừ điểm đấy.”
“Em biết rồi, thưa thầy Tống.” Nhạc Tri Thời ủ rũ, quyết định ghét học ba giây.
Nhưng cậu lại thành công làm một việc khác: ngồi ăn sáng trên xe của Tống Dục – kẻ mắc bệnh cuồng sạch sẽ, đồng thời ép anh uống nốt chè trứng ngâm rượu hoa quế mà cậu không ăn hết.
May mà có xe đưa, Nhạc Tri Thời xông vào lớp đúng chín giờ năm mươi chín phút, ngồi bên cạnh Tưởng Vũ Phàm.
“Chắc không phải cậu về nhà đấy chứ?” Tưởng Vũ Phàm không biết chuyện chung cư: “Sáng sớm cô chú đưa cậu hả? Hay tự cậu đi tàu?”
“Anh tớ.” Nhạc Tri Thời trả lời qua loa.
“Cậu đỡ bệnh chưa? Còn sốt không?” Tưởng Vũ Phàm lại hỏi.
Thầy giáo vừa bước vào, Nhạc Tri Thời vội lắc đầu, nhỏ giọng: “Hôm qua đỡ rồi.”
Cánh cửa vừa đóng vào lại mở ra, Thẩm Mật vào lớp muộn hai phút.
Nhạc Tri Thời thoáng nhìn cậu ta, cảm thấy có gì không ổn. Tưởng Vũ Phàm huých vai cậu: “Hình như hai hôm nay Thẩm Mật có chuyện, uống nhiều rượu lắm. Tớ chạy bộ với bạn gái ở sân vận động thấy cậu ấy ngồi một mình trên bậc thang.”
“Sao lại uống rượu?” Nhạc Tri Thời tò mò.
“Lúc về, tớ nhắn Wechat hỏi, cậu ấy bảo chuyện gia đình, không quan trọng. Còn dặn tớ đừng nói cho cậu biết.” Tưởng Vũ Phàm lo lắng: “Dù gì cũng là anh em, cậu nên quan tâm chút.”
Nhạc Tri Thời nghĩ cũng có lý, lập tức gửi Thẩm Mật icon chó sờ đầu.
Cậu thấy nếu Thẩm Mật không muốn nói, chắc cũng chẳng thích người khác hỏi thăm.
Quả nhiên, năm phút sau, Thẩm Mật chỉ trả lời bằng icon ngốc nghếch, không thêm gì nữa.
Môn học này Nhạc Tri Thời học giỏi, ngồi nghe không khó hiểu, ghi chép đầy đủ.
Hơn nửa tiết học, đã có ba người mượn ghi chép của cậu. Nhạc Tri Thời gửi họ xong, ngả lên bàn nghỉ.
Chỉ cần nhắm mắt, cậu lại nghĩ đến cảnh Tống Dục hôn mình, tim đập nhanh không dám nhắm mắt.
“Này, nghe đồn trường sắp tổ chức hoạt động nghệ thuật.” Tưởng Vũ Phàm hỏi xong nhớ ra, Nhạc Tri Thời chắc chắn sẽ bị kéo tham gia: “Cậu định tham gia chuyên mục nào?”
“Nhiều lắm hả?” Nhạc Tri Thời bất ngờ: “Tớ chưa biết.”
Tưởng Vũ Phàm gửi tin nhắn, nhưng thứ đầu tiên cậu nhìn thấy lại là tin nhắn của Tống Dục: Buổi trưa qua học viện Luật ăn cơm với cậu.
Nhạc Tri Thời vui đến quên hết xung quanh, thậm chí vứt tin nhắn của Tưởng Vũ Phàm ra sau đầu.
Tưởng Vũ Phàm liếc nhìn: “Hợp ý cái nào rồi? Sao hớn hở vậy, khóe miệng nhếch đến tít trên cung trăng.”
“Hợp ý gì chứ?” Nhạc Tri Thời nhỏ giọng: “Tớ không thích cái nào.”
“Ôi giồi ôi!” Tưởng Vũ Phàm cười nhạo: “Trăm phần trăm cậu bị lôi đi làm cu li rồi, đẹp trai cũng là tội ác.”
Thầy giáo quay về, cắt ngang cuộc trò chuyện.
Nhạc Tri Thời nghe giảng tập trung, chẳng ngó điện thoại.
Đến tan học, cậu vẫn gõ laptop sửa ghi chép.
“À, hôm nay tớ không xuống căn tin ăn với cậu.” Tưởng Vũ Phàm thu dọn sách vở: “Tớ hứa với bạn gái ăn cua sốt nồi đất.”
Nhạc Tri Thời cà khịa: “Được rồi, tên mê gái bỏ bạn.”
Ngay khi dứt câu, cậu giật mình: “Bạn gái á?” Vội thu dọn sách vở, mở điện thoại thấy tin nhắn của Tống Dục:
[Anh trai: Tan học thì nhắn cho anh một tiếng.]
[Anh trai: Có muốn ăn hạt dẻ không? Anh thấy người bán này.]
[Anh trai: Anh qua đó đây.]
Nhạc Tri Thời đi theo dòng người ra ngoài, cúi đầu gõ tin nhắn nhưng vừa gõ xong đã nhận được tin khác:
[Anh trai: Đi đường đừng xem điện thoại, không cần trả lời, cứ đi ra là được, anh đang đợi em.]
Người ta tưởng Tống Dục lắp mắt theo dõi cậu.
Nhạc Tri Thời quay đầu dòm xung quanh, Tống Dục không đứng sau cậu.
Thật quá hiểu mình, đoán được ngay khi cậu đang nhập tin nhắn.
Dòng người kéo cậu ra đến tận cửa tòa nhà, ầm ĩ.
Nhạc Tri Thời ngẩng đầu, bắt gặp Tống Dục đứng dưới gốc cây ngô đồng.
Anh nhẹ nhàng cười, ánh mắt hai người chạm nhau rồi tiến đến.
Tuy cậu chưa rep tin nhắn, nhưng anh đã mua hạt dẻ rang cho cậu, vẫn còn nóng hôi hổi.
“Thơm quá ạ.” Nhạc Tri Thời mở bọc ra, hạt nào cũng tròn nứt khe nhỏ, lộ phần thịt vàng ngọt bùi.
Cậu theo sát Tống Dục, cánh tay thân mật ma sát nhau: “Sao anh biết em vẫn còn trong đó? Nhỡ em ra rồi thì sao?”
“Anh đoán em đang trao đổi bài với thầy hoặc ghi chép gì đó.” Tống Dục ngừng rồi nói: “Vả lại Thẩm Mật ra, cậu ấy bảo em vẫn còn trong đó.”
Thậm chí, Thẩm Mật còn dối lòng chúc mừng anh đã có người yêu: “Anh phải đối xử tốt với cậu ấy, đừng thành công rồi lên mặt.”
Tống Dục hỏi tại sao biết, Thẩm Mật chỉ vào anh: “Coi kìa, tôi lừa anh ra đáp án đấy thôi.”
“Kẻ ngu cũng đoán được, đừng coi tôi là đứa ngốc. Ba ngày không về trường, vừa về không giống thường, như sắp phun bong bóng hồng phấn.” Thẩm Mật nói: “Tôi thấy cậu ấy vui vậy, còn không đoán được? Nhưng tôi chưa ngu đến mức nói thất tình khắp nơi.”
Tống Dục im lặng nhìn biểu cảm trẻ con của Thẩm Mật.
“Tuy anh là người tôi ghét nhờ vả nhất, nhưng xin anh đừng kể chuyện hôm đó với cậu ấy. Coi như tôi sốt mê sảng.”
Cuối cùng, Thẩm Mật nói: “Con đường này trải hoa hồng hay gai nhọn, anh rõ hơn tôi. Phiền anh để cậu ấy chịu khổ ít thôi. Tôi đơn phương từ bỏ, làm bạn bè dễ hơn nhiều.”
Tống Dục cảm thấy Thẩm Mật đang cố tỏ ra thoải mái, nên không vạch trần, cảm ơn rồi tiễn cậu đi.
“Không cần cảm ơn, khó lắm mới có cơ hội lên mặt dạy đời với đàn anh Tống Dục. Thật là khoảnh khắc đỉnh cao trong đời tôi.”
Tống Dục bất ngờ, anh không ngờ sẽ nói cảm ơn và làm hòa với tình địch.
Sau khi yêu Nhạc Tri Thời, thế giới bộc lộ khía cạnh mới chưa từng biết.
“Cậu ấy còn nói gì không?” Nhạc Tri Thời nhìn Tống Dục: “Tưởng Vũ Phàm bảo gần đây cậu ấy lạ lắm, hình như có chuyện buồn.”
Tống Dục ừ khẽ: “Đến giai đoạn sụp đổ chăng?”
“Hy vọng cậu ấy sớm thoát khổ.” Nhạc Tri Thời chân thành cầu nguyện, ngước lên thấy Tống Dục đeo airpods: “Anh đang nghe nhạc à?”
“Ừ.”
“Em cũng muốn nghe.”
_________________
Lời tác giả:
Ngoài ra, đây là ý kiến cá nhân tôi: Tống Dục is the best, Nhạc Nhạc is the best, hai người xứng đôi nhất thế giới.
Điểm thu hút của Tống Dục là sự trưởng thành và tự kiềm chế. Tôi kiên trì rằng người yêu lớn tuổi không nên lợi dụng niềm tin và tình cảm của người nhỏ tuổi để đòi hỏi tình yêu hay điều gì khác.
Nếu làm vậy, người trưởng thành sẽ mất sức hút. Nếu chênh lệch tuổi tác lớn hơn, loại dụ dỗ dùng danh nghĩa chủ động càng không thể chấp nhận.
Người yêu nhỏ tuổi dù ít tuổi hơn vẫn có quyền đi theo suy nghĩ của mình.
Tống Dục làm vậy để bảo vệ Nhạc Tri Thời tự do bước trên đường đời, anh không cần cậu đáp trả bất kỳ điều gì.
P/S: Trứng ngâm rượu hoa quế thật ra là trứng gà ngâm rượu và hoa quế, đồ ngọt thôi. Độ cồn không đáng kể, ha ha ha. Rượu không lái xe, lái xe không uống rượu, kẻo người thân hai hàng lệ rưng rưng đó…