Chương 1: Trò Chơi Sinh Tử Bắt Đầu

Chạy Hay Chết

Chương 1: Trò Chơi Sinh Tử Bắt Đầu

Chạy Hay Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

QUYỂN I: ĐẠI CHIẾN TRỐN-GIẾT SÂN TRƯỜNG
Chương 1: Trò chơi bắt đầu
Editor: Đông Vân Triều
Sáng thứ Hai, thời tiết có hơi oi bức.
Mặt trời đứng bóng, mặt đất không một bóng râm.
Cây lá èo uột, người cũng uể oải cả.
Hiệu trưởng đã đứng trước cột cờ, cầm bài diễn văn đọc ròng rã mười phút, nhưng chẳng ai buồn lắng nghe ông ta nói gì.
Học sinh đứng dưới bục, đầu rũ xuống, càng cúi càng thấp, lờ đờ như đang sống trong mộng.
Tạ Trì An đứng ở hàng cuối cùng, vừa vặn dựa người vào hàng dây kẽm gai bao quanh sân trường.
Đồng phục học sinh rộng rãi không giấu nổi thân thể thon dài, cao gầy của thiếu niên.
Cậu đứng ghé vào chỗ râm duy nhất, nửa người bị nắng chiếu vào, hơi nghiêng đầu, sườn mặt tuấn tú được ánh dương bao phủ, cực kỳ chói mắt.
Không biết từ lúc nào, tiếng ríu rít không ngừng của Hiệu trưởng bỗng dưng im bặt, toàn trường im phăng phắc.
Tạ Trì An đang gà gật, hơi không hiểu chuyện gì.
Micro bị hỏng sao?
Cậu ngẩng đầu nhìn lên bục, Hiệu trưởng đâu còn nữa.
Chỉ còn lại một vũng thịt nát bầy nhầy, vết máu chảy dọc theo kẽ gạch, uốn lượn thành nhiều vệt.
Hai mắt của các học sinh đứng hàng đầu tiên trợn trừng, mặt trắng bệch.
Vừa nãy thôi, bọn họ tận mắt chứng kiến Hiệu trưởng đang thao thao bất tuyệt, đột nhiên nổ tung thành một trận mưa máu.
Điều đáng sợ hơn là, chiếc loa phát thanh chỉ ngừng lại một giây để lấy hơi sau khi ông ta chết, rồi lại vang lên lảnh lót như thường lệ.
Vẫn là giọng của Hiệu trưởng.
Nhưng nội dung thông báo lại thay đổi.
"Khu vực 0736, Cửa thứ Nhất Trò chơi Chạy-hay-Chết:
Số người tham gia: Hai ngàn không trăm linh tám người.
Địa hình bản đồ: Sân trường.
Quy tắc trò chơi: Chỉ một người duy nhất sống sót.
Thời hạn trò chơi: Bảy ngày.
Điều kiện thắng lợi: Sống sót đến cuối cùng.
Nếu sau bảy ngày bất phân thắng bại, toàn quân sẽ bị tiêu diệt.
Bây giờ, trò chơi xin phép được bắt đầu."
Một bầu không khí im lặng đến rợn người bao trùm.
Ngay sau đó, giữa đám đông đồng loạt bùng phát tiếng hét hoảng sợ.
"Giết người rồi!!!"
"Sao vẫn còn giọng của Hiệu trưởng? Tên đó nói như thế là có ý gì?"
"Chúng ta gặp phải chuyện kỳ quái gì vậy chứ?"
Đám học sinh bắt đầu xôn xao, bàn tán về cảnh tượng kinh hoàng vừa rồi.
Các giáo viên nữ sợ hãi, suýt nữa không đứng vững nổi trên đôi giày cao gót.
Các thầy giáo cố gắng duy trì trật tự, có người tỉnh táo lại, gọi điện thoại báo cảnh sát.
Tút -- tút --
Thầy giáo ghé điện thoại vào tai một lúc lâu, nhíu mày: "Không kết nối được."
"Cái gì?" Mấy giáo viên nam khác cũng vội vàng lấy điện thoại di động ra, lần lượt thử từng người một, đều chung tình trạng như trên.
"Chuyện gì đã xảy ra, không có tín hiệu."
"Ôi, chuyện gì thế này! Mau ra ngoài báo cảnh sát -- "
"Không ra được."
Các giáo viên sững sờ, mới phát hiện có học sinh vừa lên tiếng.
Tạ Trì An nói: "Cổng trường biến mất rồi."
Vỏn vẹn năm chữ, khiến người ta rùng mình.
Khi chiếc đài phát thanh bí ẩn kia vừa dứt lời, Tạ Trì An đã dợm bước ra khỏi hàng, đi về phía cổng trường.
Cổng lớn cách sân tập trung không xa, cậu cũng chẳng lấy làm bất ngờ.
Tạ Trì An không tận mắt thấy Hiệu trưởng chết thế nào, nhưng nhìn phản ứng của người xung quanh thì không khó để đoán ra, hẳn là dưới vạn chúng chú mục mà bạo thể chết.
Sau khi Hiệu trưởng mất mạng, loa phát thanh vẫn đội lốt giọng ông ta mà hoành hành.
Chỉ có một khả năng, trên người Hiệu trưởng đã bị lén gài kíp nổ, thứ phát trên đài đã sớm được ghi âm lại, không loại trừ mục đích giết người cá nhân, cũng có thể là do những phần tử khủng bố đã nhắm trường học của bọn họ làm nơi tập kích...!Nhưng sau khi Tạ Trì An không thấy cổng trường đâu, cậu xác nhận bọn họ đang phải đối mặt với một sự kiện siêu nhiên.
"Cổng trường biến mất? Sao có thể, sáng hôm nay vẫn còn thấy mà." Các giáo viên đương nhiên không tin, muốn chính mắt thấy.
Tạ Trì An không nói gì.
Có một số giáo viên xếp thành nhóm nhỏ đi xem cổng trường, lòng còn nuôi một tia hy vọng, nhưng sau đó chỉ còn sự im lặng kéo dài.
Phòng bảo vệ vẫn còn, nhưng nơi vốn là cổng ra vào đã bít kín thành tường.
Hiển nhiên không phải do người làm.
Một giáo viên run môi, vừa định nói "có thể trèo tường ra", Tạ Trì An đã ngắt lời: "Không cần thử trèo tường, em đã thử rồi, phía trên còn có một vách ngăn trong suốt.
Cửa sổ phòng bảo vệ cũng không phá được.
Em nghĩ, phạm vi hoạt động của chúng ta đã bị giới hạn trong khuôn viên trường này."
Đến đây ánh mắt mọi người đều tập trung trên người cậu học trò bình tĩnh đến đáng sợ kia.
"Sao em có thể nhanh chóng làm được nhiều việc như thế?"
Chuyện xảy ra quá đột ngột, người bình thường cần rất nhiều thời gian để tiếp nhận.
Mà học sinh này, quá trấn tĩnh, ngay cả những người đã trưởng thành nhiều năm cũng không thể suy nghĩ thấu đáo được như vậy.
Tạ Trì An hỏi ngược lại: "Tại sao không?"
Đám người: "..."
Một giáo viên đột ngột lên tiếng: "Tôi biết em rồi.
Là Tạ Trì An, người học giỏi nhất lớp 12-1!"
Tạ Trì An vẫn đang đánh giá đoạn tường thình lình xuất hiện này, thuận miệng đáp: "Hình như."
Vẫn là đám người vừa nãy: "..."
Cái gì gọi là hình như?!
Có người thấy Tạ Trì An nhìn chằm chằm vào tường, không khỏi hỏi: "Em nhìn ra gì không?"
Nói đến cũng buồn cười, một đám người lớn đầu to như cái thúng lại ngầm dựa vào một thiếu niên.
Tạ Trì An: "Không."
Đoạn tường này khớp hoàn hảo với các chỗ lân cận, ngay cả vẻ xưa cũ nhuốm màu thời gian cũng y hệt, tạo cảm giác tất cả vốn nên là như vậy, tựa như cánh cửa duy nhất thông với thế giới bên ngoài chưa từng tồn tại.
Lòng cậu đã có suy đoán, nhưng không nói ra.
Lời của đài phát thanh, là thật.
Hai ngàn không trăm linh tám thầy trò bị vây trong trường, sau bảy ngày chém giết lẫn nhau mới mong mở ra được một con đường sống.
Tạ Trì An đủ sáng suốt để không nói ra điều đó.
Lúc này mọi người tuy bàng hoàng, nhưng chưa tới mức độ thật sự cầm dao giết người.
Nếu cậu châm ngòi, đó mới thật sự là đại họa.
Sau khi Tạ Trì An dứt lời, các giáo viên không hề thất vọng.
Dù sao cũng chỉ là một cậu học sinh, làm được tới nước này đã đủ xuất sắc rồi.
"Việc cấp bách hiện giờ là phải ổn định học sinh." Phó hiệu trưởng nói, "Cô giáo Vương, cô về lại sân tập trung báo cho các giáo viên chủ nhiệm, dẫn học sinh trở lại lớp từ cửa phía Đông, đừng để cho chúng biết cổng trường biến mất.
Chuyện kế tiếp, sau rồi tính."
Cô giáo Vương đáp lời rồi rời đi.
"Bạn học Tạ." Phó hiệu trưởng nhìn về phía Tạ Trì An, "Mong em sau khi về lớp, đừng nói ra chuyện này."
Tạ Trì An nhìn Phó hiệu trưởng, khẽ gật đầu.
Trong lớp 12-1, tiếng người huyên náo.
Chắc giờ này cả trường đang nhao nhao bàn tán về việc Hiệu trưởng tự nổ tung trước mặt mọi người và chiếc loa phát thanh thần bí.
Đang lúc mấu chốt, ai còn có tâm tình dạy với chả học.
Trí tưởng tượng của những thanh thiếu niên mới lớn bao giờ cũng phong phú hơn thầy cô.
Với tiền lệ Hiệu trưởng đã hy sinh trước, không ai dám coi lời trên loa phóng thanh là một trò đùa ác ý nữa.
Bọn họ hào hứng thảo luận, có sự hưng phấn khó hiểu, cũng có nỗi sợ hãi tiềm tàng.
Tạ Trì An ngồi vào chỗ, một tay chống cằm, một tay gõ nhịp lên mặt bàn.
Chuyện cổng trường biến mất không giấu được bao lâu, chắc chắn sẽ có học sinh phát hiện ra.
Mà lại chỉ có bảy ngày, thứ đài phát thanh kia thực sự sẽ mặc kệ bọn họ sao?
"Tạ Trì An!" Một cái móng giò chọc chọc vào lưng cậu.
Tạ Trì An quay đầu, là Lương Diệc Phi, bạn cùng bàn kiêm bạn cùng phòng của cậu.
"Tao thấy mày chạy khỏi sân tập trung rồi đấy nhé." Lương Diệc Phi hạ giọng, "Đi đâu đấy?"
Tạ Trì An: "Đi vệ sinh."
"Cái gì?" Lương Diệc Phi không thể tưởng tượng nổi, "Có người chết mà mày dám đi vệ sinh à?"
Thì liên quan gì đến nhau? Tạ Trì An không thể lý giải nổi logic của bạn mình.
"Sợ quá nên tè ra quần." Cậu bình tĩnh đáp.
Lương Diệc Phi: "..."
Lương Diệc Phi không nhịn được cười phá lên: "HA HA HA HA Tạ Trì An, lá gan mày bé tí xíu HA HA HA HA..."
Tạ Trì An hào phóng thừa nhận: "Đúng vậy đó, sợ chết người ta mà."
Lương Diệc Phi vỗ bàn một cái, khí phách ngút trời: "Không sao đâu! Để anh bảo vệ mày cho!"
Tạ Trì An ngày thường cao ráo, mảnh khảnh, trắng trẻo tuấn tú, tính cách cũng tốt. Cậu là kiểu học sinh mà chỉ cần ra đáp án là cả lớp được nhờ, là 'con cưng' từ ký túc xá đến phòng học. Chỉ cần cậu nói đói bụng, lập tức có bảy tám hộp cơm được dâng đến tận miệng.
Tạ Trì An nhìn Lương Diệc Phi cứ đần đần, nhắc nhở: "Tốt nhất là mày nên tự tìm ít đồ phòng thân đi.
Cái loa kia không có nói đùa đâu."
Lương Diệc Phi 'À' một tiếng: "Anh Tạ, anh đừng dọa em mà, thật sự... là đòi mạng người sao?"
Tạ Trì An rất muốn nói rằng "tám, chín phần mười", nghĩ đi nghĩ lại, đổi giọng: "Phòng ngừa vạn nhất."
Lương Diệc Phi thở hắt ra: "Đấy làm gì có chuyện quỷ quái như thế.
Trường học chúng ta có hơn hai ngàn người, ai dám đứng ra tổ chức một đấu trường sinh tử quy mô lớn.
Tưởng là đang đóng phim đấy à? Còn chuyện của thầy Hiệu trưởng...!ngoài ý muốn, ngoài ý muốn." Mặc dù cậu cũng không biết loại ngoài ý muốn nào thì khiến người tự nổ tung, nhưng con người thì ai cũng thích tự dối gạt bản thân.
Tạ Trì An thầm nghĩ: Kẻ dám đứng ra tổ chức chỉ sợ không phải "người".
Là thầy trò, chẳng ai tính chủ động ra tay.
Kẻ chủ mưu đứng sau chắc chắn sẽ làm gì đó để đẩy nhanh tình tiết.
Cậu đang chờ.
Quả nhiên, một hồi chuông báo vang lên giục giã, tiếng Hiệu trưởng lại vang lên thông qua đài phát, lần này chỉ nói đúng một câu.
Đó là giọng đọc không quá giống tiếng phổ thông, có nét hiền hậu, nghe còn hơi buồn cười.
Nhưng nếu nó thuộc về một người chết, thì chính là kinh dị.
Nhất là khi hàm chứa một nội dung bóp nghẹt khí quản con người.
"Trong vòng ba ngày không giết người, hành quyết."
Chiếc loa phát thanh chỉ vang lên một chút rồi tắt ngúm.
Các học sinh trong phòng học cũng lặng thinh.
Ánh mặt trời chói chang ngoài cửa sổ, mọi người như rơi vào hầm băng.
Quạt quay ken két trên đỉnh đầu trở thành thứ âm thanh duy nhất.
Học sinh hai mắt nhìn nhau, cảm nhận được sự lạnh lẽo thấu tận tâm can.
"Giả, giả đó.
Thật sao được? À, HA HA." Lương Diệc Phi cười gượng gạo, trông còn khó coi hơn cả khóc: "Ai đùa mà chẳng buồn cười gì cả!"
Tạ Trì An đứng dậy, hai tay đút túi quần.
Giữa một đám người đang hoảng loạn tột độ, hành động của cậu rất dễ gây chú ý.
Lương Diệc Phi vội vàng gọi giật cậu lại: "Tạ Trì An, mày đi đâu đấy!"
Tạ Trì An ra khỏi cửa: "Phòng phát thanh."
Lương Diệc Phi vội vàng đẩy ghế đuổi theo: "Tao đi cùng với! Tao muốn xem đứa nào đang giở trò!"
Bởi vì chiếc đài phát thanh ma quỷ, bây giờ không ai dám đến gần phòng phát thanh.
Cửa mở ra, Tạ Trì An và Lương Diệc Phi cùng vào, bên trong không một bóng người, cũng không có loại đồ vật như máy ghi âm.
Đúng như dự tính, họ không thu hoạch được gì.
Tạ Trì An không hề nhụt chí, xoay người rời đi.
Lương Diệc Phi không theo kịp nhịp độ của cậu: "Ôi, lại đi đâu nữa?"
"Phòng bảo vệ, có camera giám sát." Tạ Trì An nói.
"Ờ." Lương Diệc Phi chạy theo Tạ Trì An đến phòng bảo vệ, chưa kịp tới gần thì mắt cậu đã trợn tròn: "Cổng... cổng... cổng --" sao lại biến mất?!
"Như mày thấy đấy."
Chuyện Phó hiệu trưởng không muốn cho học sinh biết là một kế hoãn binh, nhưng giờ đây lời từ chiếc loa phát thanh thần bí lại vang lên một lần nữa, rõ ràng việc giấu diếm đã không còn cần thiết nữa rồi.
Trước đó Tạ Trì An đã muốn kiểm tra camera, chỉ là chưa kịp.
Sáng thứ Hai, nhà ăn không có đầu bếp và nhân viên dọn vệ sinh, bảo vệ cũng xin nghỉ, cả trường chỉ còn lại hai ngàn không trăm linh tám thầy trò.
Tạ Trì An biết bác bảo vệ hôm nay sẽ nghỉ, bởi vì mỗi lần ra vào trường cậu đều chào hỏi bác, bác bảo vệ cũng quen cậu, mối quan hệ rất tốt, có chuyện gì cũng sẽ nói với cậu đôi ba câu.
Cho nên Tạ Trì An biết tuần này trường không có bảo vệ túc trực, cửa trường và camera là do sáng sớm cậu giúp mở.
Ít nhất là trước nghi thức kéo cờ, trường học vẫn hoàn toàn bình thường.
Tạ Trì An tua lại camera, phát hiện lúc bảy giờ ba mươi tám sáng, cổng lớn đột nhiên biến thành một bức tường.
Không thể là do người làm, nó cứ thế biến mất trong nháy mắt.
Nhẩm tính thời gian, đúng là vào lúc nghi thức kéo cờ diễn ra, Hiệu trưởng tử vong.
Lương Diệc Phi trợn mắt há mồm: "Chúng ta thế mà thực sự gặp quỷ sao?!"
Tạ Trì An kiểm tra đoạn hành lang trước phòng phát thanh, không hề có ai ra vào.
Theo lý thuyết, phòng phát thanh phải có học sinh chuyên trách vào bật quốc ca, nhưng đến tận bây giờ cũng không thấy ai trở ra.
Cậu lại lùi thời gian tới trước khi mọi chuyện xảy ra, phát hiện không người vào.
Như vậy, vấn đề là kẻ nào đã bật quốc ca?
Quá nhiều nghi vấn, càng xem camera càng rối trí.
Tạ Trì An ngừng tua, để hình ảnh trở về đúng thời điểm hiện tại: "Về thôi."
Cậu định rời phòng bảo vệ, đột nhiên mắt hơi co lại: "Đợi một lát đã."
"Lại phát hiện ra gì à?" Lương Diệc Phi thuận theo đường nhìn của Tạ Trì An, máu cả người như đông cứng lại.
Trong màn hình camera giám sát, một nữ sinh nằm sõng soài trên mặt đất, ngực cắm một con dao.
Có lẽ là đã chết rồi.