Chạy Hay Chết
Chương 2: Tâm Lý Sụp Đổ
Chạy Hay Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Editor: Đông Vân Triều
Hai người nhìn chằm chằm màn hình giám sát, im lặng rất lâu.
Lúc họ đi vào vốn không hề nhìn thấy nữ sinh này.
Chỉ đến khi họ bỏ cuộc, không muốn xem nữa, mới thấy thiếu nữ nằm chết ở đầu hành lang.
Tạ Trì An bật camera giám sát gần đó, tua lại thời gian.
Năm phút trước, màn hình không ghi lại được bất kỳ bóng người nào.
Ba phút trước, nữ sinh hoảng loạn rẽ vào hành lang, trên ngực đã cắm một con dao chí mạng.
Cô gái liên tục ngoảnh đầu lại, giống như đang tránh né ai đó, cố sức chạy về phía trước tìm người giúp đỡ.
Nhưng cô đang bị thương, gọi là “chạy” chi bằng nói là “lết”.
Máu chảy lênh láng trên đất, nữ sinh lảo đảo gục xuống, nhưng vẫn cố gắng từng bước bò đi, kéo lê một vệt máu đỏ tươi thật dài.
Cuối cùng, cô sức cùng lực kiệt, lật người lại, đồng tử vô hồn, vươn tay về phía khoảng không, như muốn níu giữ thứ gì đó ngoài tầm với.
Ngay phút trước, một sinh mạng đã lìa khỏi cõi đời.
Cả người Lương Diệc Phi run rẩy bần bật.
Chuyện Hiệu trưởng tự nổ tung mà chết diễn ra trong nháy mắt, lúc đó Lương Diệc Phi đang đứng ở mấy hàng cuối, không hề tận mắt chứng kiến, chỉ có ấn tượng mơ hồ qua lời kể của các bạn học.
Nhưng bây giờ, cậu đóng vai một nhân chứng chứng kiến toàn bộ cảnh tượng cô gái giãy giụa cầu xin sự sống trước khi chết.
Không phải tin tức trên TV, không phải báo chí hay tin tức pháp luật, ngay đây cách một màn hình máy tính, người chết là bạn học của bọn họ, mấy phút trước còn sống sờ sờ, cứ thế mà chết đi, nằm ở đó lạnh ngắt, cứng đờ.
Môi Lương Diệc Phi run rẩy, như thể muốn cười nhưng lại bật ra tiếng khóc: “Đây, không phải là thật...”
Đầu tiên là một sự kiện chết người ngay trước mắt, sau đó lại là một đòn giáng mạnh từ giọng nói bí ẩn trên đài phát thanh, khiến phòng tuyến tâm lý của con người càng thêm lung lay, dễ dàng sụp đổ.
“Trong vòng ba ngày chưa giết người, hành quyết.”
Ai nhìn thấy thi thể cũng sẽ nhớ tới câu này.
Tạ Trì An siết chặt chuột, ngón tay bất giác cuộn lại.
“Là thật.” Cậu thấp giọng nói.
Bọn họ bị cuốn vào trò chơi đòi mạng này, là thật.
Sợ sao? Đương nhiên sợ.
Tạ Trì An vốn chỉ là một thiếu niên mười bảy tuổi, bình tĩnh hơn, thông minh hơn bạn bè đồng trang lứa một chút cũng không có nghĩa là có thêm một mạng sống.
Kẻ thủ ác chưa từng xuất hiện trên màn hình.
Camera giám sát ghi lại cảnh thi thể nữ sinh được tìm thấy, một đám người nhốn nháo vây quanh, có giáo viên gọi điện báo cảnh sát, không cần nghĩ cũng biết là không thể gọi được.
Nơi đó là khu dạy học của lớp Mười một.
Tạ Trì An nhấp chuột, kiểm tra camera khu vực lân cận.
Cô gái là một học sinh nào đó của khối, sau khi đài phát thanh quỷ dị vang lên không lâu thì cô bé đi ra ngoài, có lẽ định đến nhà vệ sinh. Lần xuất hiện tiếp theo là khi cô chạy tán loạn trong hành lang rồi bị Tử thần cướp đi sinh mạng.
Khoảng thời gian chuyển tiếp giữa hai lần xuất hiện đã xảy ra chuyện gì?
Nhưng nhà vệ sinh thuộc khu vực không thể giám sát, kẻ thủ ác trở thành điều bí ẩn.
“Quá đáng sợ, quá đáng sợ rồi.” Lương Diệc Phi thì thào, “Kẻ bí ẩn kia giết sao?” Rõ ràng cậu đã hình thành bóng ma tâm lý với cái đài phát thanh chết tiệt kia.
“Hẳn là không.” Tạ Trì An lắc đầu.
Kẻ bí ẩn kia có khả năng phong tỏa trường học, nổ chết Hiệu trưởng trước mặt mọi người, không có lý do gì lại tha cho một cô gái còn đủ sức ra ngoài cầu cứu.
Điều này càng giống như ai đó ở trong trường làm.
“Vậy, vậy thì tốt.” Lương Diệc Phi lúng túng.
“Tốt gì? Có nghĩa là ngoài kẻ bí ẩn kia ra, trong trường vẫn còn một tên điên phạm tội khác.” Tạ Trì An liếc cậu.
Lương Diệc Phi mặt tái mét: “Tao, tao đi vệ sinh.
Anh Tạ, mày đi với tao đi.”
Đây mới thực sự là sợ đến mức tè ra quần này.
Tạ Trì An thấy bạn mình như thế, không nỡ nói ra lời tiếp theo.
Tâm trạng cậu chợt trở nên nặng nề.
Điều cậu còn bỏ ngỏ, là ba ngày sau, bất kỳ ai trong trường còn sống sót đều sẽ là những kẻ tội đồ giết chóc.
Ba ngày sau, cậu sẽ sống sao?
Tạ Trì An thất thần.
Lương Diệc Phi đi vệ sinh xong, kéo khóa quần và rửa tay: “Anh Tạ, đi thôi.”
Cách xưng hô từ “Tạ Trì An” đã trực tiếp thăng cấp lên “anh Tạ”, có thể thấy được sự tỉnh táo bình tĩnh của Tạ Trì An lúc vừa rồi đã chinh phục được cậu thiếu niên này.
Tạ Trì An “Ừ” một tiếng, cùng Lương Diệc Phi trở về lớp học.
Vừa bước vào cửa, Tạ Trì An đã cảm nhận được bầu không khí khác lạ.
Quá yên lặng.
Mặc dù trước khi họ đi lớp cũng rất yên tĩnh, nhưng đã qua lâu như vậy rồi, không thể nào nhóm người này vẫn còn sững sờ được, thấy họ trở về còn lúng túng, gượng gạo.
Chẳng lẽ chuyện nữ sinh lớp Mười một tử vong đã lan truyền khắp nơi?
Tạ Trì An cảm thấy khả năng không cao.
Nhằm nâng cao chất lượng học tập của học sinh lớp Mười hai, trường đã phân khu dạy học cho lớp Mười và lớp Mười một thành hai phía Bắc, Nam.
Hiện giờ điện thoại mất sóng, đài phát thanh cũng không phát ra tin tức giật gân nào, tin tức sẽ không thể truyền nhanh như vậy được.
Lương Diệc Phi vẫn còn mơ màng, run rẩy ngồi vào chỗ của mình, hoàn toàn không để ý đến gì khác.
Biểu cảm của các bạn học càng thêm kỳ lạ, còn kèm theo sự e ngại.
Tạ Trì An hỏi học sinh ngồi phía trước: “Đã xảy ra chuyện gì?”
Đó là một cô gái mặt tròn tóc ngắn, tên Trần Tuệ Tuệ, có mối quan hệ rất tốt với Tạ Trì An.
Thực ra, Tạ Trì An có mối quan hệ tốt với tất cả mọi người.
Cậu ấy vừa ưa nhìn, giọng nói lại nhẹ nhàng, tính cách ôn hòa, thành tích luôn xuất sắc, ngoại trừ một số thành phần ganh ghét có vấn đề về cách nhìn, không ai không thích cậu ấy.
Trần Tuệ Tuệ khép mở miệng liên tục, nức nở ra tiếng: “Lý Hạo chết rồi!”
Tạ Trì An hơi giật mình.
Lại thêm một người nữa.
Lần này còn là bạn cùng lớp.
“Tại sao?” Tạ Trì An cau mày, “Không phải vừa nãy vẫn còn yên ổn ngồi trong lớp cơ mà?”
Trần Tuệ Tuệ nghẹn ngào: “Tớ cũng không biết...!Tớ không dám đi xem, là nhóm Trương Thụy Phong phát hiện thi thể đầu tiên. Ngay tại phòng phát thanh.”
Phòng phát thanh.
Hai người họ cũng vừa đến phòng phát thanh.
Tạ Trì An hít một hơi thật sâu: “Cậu nói rõ hơn đi.”
“Ngay sau khi hai cậu rời khỏi lớp, Lý Hạo kỳ lạ lắm, toàn nói xấu cậu thôi. Các bạn còn lại có nói đỡ cho cậu vài câu thì Lý Hạo tức giận đẩy cửa đi ra ngoài, mãi mà chưa thấy quay lại.”
Tạ Trì An hiểu rồi.
Như đã nói, ngoại trừ số ít thành phần có vấn đề về cách nhìn, không ai không thích Tạ Trì An.
Tình cờ Lý Hạo chính là một kẻ chướng mắt như thế, bình thường Tạ Trì An nói gì, hắn cũng phải chen vào vài câu xỉa xói mới thỏa lòng, nhưng Tạ Trì An chẳng thèm bận tâm.
Trần Tuệ Tuệ bị dọa sợ, nói năng lộn xộn, lắp bắp, Tạ Trì An kiên nhẫn nghe một hồi mới hiểu rõ mọi chuyện.
Ba mươi phút trước.
“Tạ Trì An, mày đi đâu đấy!”
“Phòng phát thanh.”
Sau khi Lương Diệc Phi và Tạ Trì An rời lớp học, mọi người đều lo lắng.
Dù sao cũng vừa mới phát sinh chuyện như thế, không ai dám tới gần phòng phát thanh, thậm chí còn không có gan ra khỏi phòng học.
Lý Hạo khinh bỉ: “Hừ, cái loại thích làm anh hùng rơm, tưởng muốn chạy đi bắt hung thủ hay sao? Không tự nhìn lại bản thân xem giỏi giang đến mức nào, khéo lại mất cả mạng vào đấy chứ.”
Những người khác trong lớp nhìn hắn hằm hằm: “Lý Hạo, mày có ý gì!”
“Không can đảm bằng người ta thì cũng đừng có mà nói lời khó nghe? Cống rãnh mà đòi sánh vai với đại dương à, Tạ Trì An có khi còn chẳng biết mặt mũi mày là ai ấy nhỉ?”
“Chỉ biết đâm thọc sau lưng là giỏi, mày bước ra ngoài hộ bố mày cái! Máng mương mà đòi sánh ngang với thủy điện, mày chẳng bằng một đầu ngón tay của Tạ Trì An đâu, nói ra cho mà nhục.”
Lý Hạo cười lạnh: “Tạ Trì An Tạ Trì An, não chúng mày bị nó tẩy não bằng sáu lít nước à? Tao nói một câu chúng mày phản bác lại mười câu là sợ rồi.
Đi thì đi! Còn hơn lũ chó cứ chui rúc mãi trong cái lớp này!”
Lý Hạo nói xong, đạp ghế, sập cửa bỏ đi.
Sau khi hắn đi, nhiều người vẫn còn căm phẫn, tức giận: “Thằng điên, cứ gặp ai là cắn.”
“Đúng đó, chẳng biết nhà có gương không mà không biết tự soi lại mình xem nó là ai, Tạ Trì An là ai?”
“Thôi được rồi, đừng nói đến hắn nữa.”
Mười phút sau, Lý Hạo vẫn chưa trở về.
Các bạn học bắt đầu lo lắng: “Hay là có chuyện gì rồi?”
“Đã mười phút rồi, vẫn chưa thấy Lý Hạo, Tạ Trì An và Lương Diệc Phi.
Đến phòng phát thanh làm gì mà lâu thế?”
“Nhỡ gặp nguy hiểm bên ngoài...”
“Trong trường thì có gì mà nguy hiểm chứ?”
“Nhưng hôm nay đã xảy ra chuyện đó mà!”
Mọi người ngó ra ngoài hành lang trống không, không ai dám chủ động ra ngoài tìm.
“Như vậy đi.” Lớp trưởng đề nghị: “Đợi thêm mười phút nữa, nếu họ vẫn chưa trở lại chúng ta sẽ đi tìm.
Với lại, ai tự nguyện ra ngoài tìm người?”
Có vài nam sinh lớn gan giơ tay.
Họ là bạn cùng phòng ký túc xá của Tạ Trì An và Lương Diệc Phi.
“Được rồi, đến lúc đó Trương Thụy Phong và các cậu đi tìm nhé.”
Thêm vài phút trôi qua, nhóm Trương Thụy Phong rời lớp.
Lần này, “đội tìm xác” nhanh chóng quay lại, gần như là sợ mất mật mà chạy về.
Trương Thụy Phong vừa vào cửa đã hét: “Lý Hạo chết rồi!”
Chết trong phòng phát thanh, ngã trên mặt đất, gáy bị vật cứng đập lõm xuống, máu chảy đầm đìa.
Trương Thụy Phong cả gan run rẩy dò hơi thở của hắn, nhưng không thấy gì cả.
Bạn cùng lớp kinh ngạc, không thốt nên lời.
Nói cho cùng, Lý Hạo bị bọn họ ép đi, hiện tại người đã chết. Dù ngày thường có ghét nhau đến mấy thì vẫn là bạn học, ai nấy đều rối bời.
Đang lúc tất cả đang bàng hoàng sau cái chết của Lý Hạo, Tạ Trì An và Lương Diệc Phi trở về.
Biểu cảm của mọi người rất kỳ lạ.
Không hẹn mà trong đầu mọi người cùng nảy ra một ý nghĩ rất đáng sợ.
Tạ Trì An đi lâu như thế, cậu ấy rời đi trước Lý Hạo lại về sau khi hắn chết, hoàn toàn có cơ hội ra tay.
Lý Hạo nhắm vào Tạ Trì An không phải chuyện ngày một ngày hai, Tạ Trì An có thêm động cơ giết người.
Hai người còn cùng đến phòng phát thanh, thời gian và địa điểm rõ ràng.
Còn về phần Lương Diệc Phi? Nhìn cậu ta bị dọa sợ đến đứng không vững, nói là đồng phạm cũng không sai! So sánh với một Tạ Trì An quá đỗi bình tĩnh, thật khiến lòng người sợ hãi.
Không trách cả lớp lại nghĩ như vậy, rất nhiều chuyện trùng hợp cứ bày ra trước mắt họ.
Thời gian, địa điểm, động cơ quá khớp, phản ứng của Lương Diệc Phi còn khả nghi như vậy, bất kỳ ai cũng sẽ nghĩ đến một tội phạm vừa thực hiện xong hành vi phạm tội của mình.
Tạ Trì An hiểu rõ ngọn ngành, cảm thấy hơi đau đầu.
Sóng trước chưa dứt, sóng sau đã ập tới.
Lớp trưởng đại diện mọi người chất vấn: “Tạ Trì An, sao các cậu đi lâu vậy?”
Cả lớp đều căng tai lắng nghe.
Bình tĩnh mà xem xét, sau cơn nóng giận là sự tỉnh táo phán đoán, các bạn học đều cảm thấy sao có thể.
Tạ Trì An sao có thể giết người.
Cậu ấy hiền lành như vậy.
Tạ Trì An đại khái biết họ đang nghĩ gì, không khỏi cảm thấy bất đắc dĩ.
Cậu cũng đang nghĩ cách để nói cho họ biết tin tức mà không khiến họ sợ hãi hay suy sụp.
Án mạng liên tiếp, dù là người có tố chất tâm lý vững vàng như Tạ Trì An cũng khó mà chịu đựng nổi.
Trọng tâm không đặt ở hai người đã chết, mà là án mạng sẽ ngày càng nhiều, mọi người rồi sẽ dần dần ý thức rằng phải giết người thật thì mới có thể sống sót.
Đây mới thực sự kinh khủng.
Sự bình yên mong manh tạm thời này, nếu có thể giữ được, thì phải cố gắng hết sức để không để nó vỡ tan.
Tạ Trì An đang cân nhắc kỹ càng, Lương Diệc Phi đã phát điên, lẩm bẩm không ngừng: “Không thoát được, không thoát được, rồi chúng ta sẽ phải chết ở nơi này...”
Hiển nhiên, khi Trần Tuệ Tuệ nói Lý Hạo chết, Lương Diệc Phi đã nghe thấy.
Hiệu trưởng nổ chết, đài phát thanh quỷ dị, cổng trường biến mất, nữ sinh tử vong - những chuyện này đã đẩy Lương Diệc Phi từng bước một về phía vực thẳm. Chưa kịp hoàn hồn thì lại nghe tin Lý Hạo chết, điều đó trở thành một cú hích đẩy cậu ta thẳng xuống vực sâu.
Người bình thường chịu đựng đến giờ mà còn bình tĩnh nổi thì mới là lạ.
“Cái gì không thoát được? Tạ Trì An, tớ đang định hỏi đây, Lương Diệc Phi bị sao thế?” Lớp trưởng khó hiểu hỏi.
Lương Diệc Phi ôm đầu: “Cổng trường biến mất rồi, chúng ta không thoát được.
Hiệu trưởng chết rồi, học sinh lớp Mười một chết, Lý Hạo cũng chết, ai cũng không thoát được!”
“Cái gì?” Một nam sinh hỏi Tạ Trì An, “Tạ Trì An, nó đang nói cái gì đấy? Sao cổng trường lại biến mất, lớp Mười một lại có người chết?!” Đến vế sau, giọng của nam sinh đã cực kỳ kích động, run rẩy.
Những người còn lại cũng không khác là bao.
Kinh hoàng, sợ hãi, mờ mịt, phẫn nộ.
Quả nhiên, sự bình yên tạm thời, cứ thế mà vỡ nát.