100. Chương 100: Hẹn làm đồng đội

Chạy Hay Chết

Chương 100: Hẹn làm đồng đội

Chạy Hay Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 100 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Tôi cảm thấy Tiểu Tạ như đang cầm một quả bóng bay, đúng là nhẹ như khí hydro." Bạch Bất Nhiễm trầm ngâm nhìn hai người đang tay trong tay trước mặt mình.
Thẩm Phù Bạch, Vương Tiểu Nhiễm, Quý Thanh Lâm đều dùng vẻ mặt phức tạp nhìn Bạch Bất Nhiễm.
Bạn không biết gì về sức mạnh của tình yêu đâu.
Giang Khoát bây giờ đang lâng lâng, anh ấy đang chuẩn bị bay lên trời, tất cả đều nhờ Tạ Trì An túm lấy mới không phá vỡ bầu khí quyển mà bay thẳng ra ngoài dải ngân hà.
Người đàn ông khi đã rơi vào lưới tình thì không còn lý trí nữa.
-
Tạ Trì An đối với sự thay đổi thân phận của hai người cũng không tỏ ra hào hứng lắm, vẫn an tĩnh im lặng như thể chưa có chuyện gì xảy ra. Tính tình cậu vốn trầm tĩnh, một tiếng đồng ý đó còn hơn vạn lời nói, hơn tất thảy mọi đáp án.
Sáu giờ kém mười lăm phút chiều, sáu người đến căng tin nhân viên ngồi chờ sẵn, ở quầy lấy dung dịch dinh dưỡng.
"Đơn thuốc đã được cập nhật sáu lần. Địa điểm hiện tại của đơn thuốc là khoa nội trú."
Còn lại bốn tờ đơn.
Hiện tại trong đội, Tạ Trì An, Thẩm Phù Bạch, Bạch Bất Nhiễm đều chưa được chữa trị, nếu họ muốn hồi phục mà không giết người thì phải lấy được ba trong bốn đơn thuốc cuối cùng.
Nước sôi lửa bỏng rồi, không thể lãng mạn hơn được nữa.
Nhưng dung dịch dinh dưỡng cũng rất quan trọng. Nếu từ bỏ dung dịch dinh dưỡng này, Quý Thanh Lâm và Giang Khoát sẽ nhịn đói hai ngày. Mà Quý Thanh Lâm và Giang Khoát sẽ có một người nhịn đói ba ngày.
Ba ngày là giới hạn của cơ thể con người. Thức ăn có thể không thành vấn đề, nhưng nước thì khác.
Sáu giờ, dung dịch dinh dưỡng được làm mới đúng giờ, đồng thời phát thông báo đi: "Dung dịch dinh dưỡng đã được làm mới."
Mỗi đêm lúc sáu giờ dung dịch dinh dưỡng đều được làm mới, nếu không có người uống trong vòng ba giờ, nó sẽ tự động biến mất."
Trong nháy mắt dung dịch dinh dưỡng vừa làm mới ra, Giang Khoát liền cầm lấy, nhìn Quý Thanh Lâm: "Cậu uống hay tôi uống?"
Thể chất của Giang Khoát mạnh hơn Quý Thanh Lâm, sức chịu đựng cũng tốt hơn, bình này cho Quý Thanh Lâm thích hợp hơn. Nhưng anh ấy cũng là chiến lực chủ yếu của đội, cần bổ sung thể lực nhiều nhất.
Quý Thanh Lâm nói: "Cậu uống đi. Tôi không ngại." Trước kia nghèo đến mức không mở được nồi, còn phải đem thức ăn chia cho chó mèo trong nhà, Quý Thanh Lâm cũng đã đói rất lâu, ngày hôm sau vẫn đi làm như thường lệ. Anh ấy không dễ bị tổn thương như vậy.
Giang Khoát không nói nhiều lời vô nghĩa, đem dung dịch dinh dưỡng uống một hơi cạn sạch, chiếc bình tự động biến mất. Lúc này địa điểm đơn thuốc đã được thông báo lần nữa, ở tầng ba khoa da liễu.
Sau khi sáu người rời khỏi căng tin nhân viên, một người phụ nữ tóc ngắn mới vội vàng chạy đến căng tin nhân viên, người này cùng nhóm với gã đàn ông có vết sẹo đã chết.
Người phụ nữ tóc ngắn nhìn vào khu vực trống không, giận dữ nói: "Đến chậm một bước rồi!"
Cô ta là người khỏe mạnh giành được đơn thuốc thứ năm. Hai đồng đội lúc này đều vội vàng đuổi theo đơn thuốc, chỉ có một mình cô ta vội vã đến căng tin nhân viên.
Nhưng vẫn không bắt kịp.
Đói một ngày cũng không tính là gì, người phụ nữ tóc ngắn không tuyệt vọng, chỉ là không tránh khỏi có chút sốt ruột.
Cô ta thất vọng xoay người, chỉ thấy có một người đàn ông cao to đen đúa đang cầm dao mổ đứng trước cửa căng tin nhân viên.
Đó là đồng đội của Thẩm Phù Bạch.
Một người biết quy luật "Giết người khỏe mạnh để khỏi bệnh."
-
Bốn người trong đội Mù Đường bị lạc đến đây, kinh hãi nhìn cảnh tượng trước mắt.
"Tại sao... Hắn ta có thể giết người?" Mù Mặt run rẩy nói, "Chẳng phải trò chơi này không cho phép giết người sao?"
Bọn họ đang muốn tìm khoa da liễu, ai ngờ loay hoay thế nào lại đi nhầm vào căng tin nhân viên, lại đúng lúc chứng kiến cảnh giết người này.
"Không biết. Chúng ta hãy đi trước khi hắn ta tìm thấy chúng ta!" Mù Đường run rẩy nói.
Hay Quên cẩn thận quan sát: "Khoan đã, mấy người có để ý thấy chiếc vòng trên tay phải hắn ta đã biến mất rồi sao?"
Chiếc vòng không thể tháo ra được.
Mù Đường vội vàng nói: "Mất thì mất, nếu không chạy, cả bốn chúng ta cũng sẽ biến mất!"
-
Trên đường lên lầu, Bạch Bất Nhiễm đột nhiên kêu "ối" một tiếng, khom lưng ôm chặt tai mình.
Quý Thanh Lâm vội vàng đỡ lấy cậu: "Sao thế?"
Bạch Bất Nhiễm nhăn nhó: "Tai tôi đau quá. Cứ như có ai đó đang dùng khoan điện khoan thẳng vào tai tôi vậy."
Giang Khoát nói: "Bệnh tình của cậu ấy rất nặng."
Bệnh của mọi người đều ngày càng nặng. Ví dụ như vết sẹo và sự khát máu của Thẩm Phù Bạch, thị lực suy giảm của Tạ Trì An, ngoài ra còn có sự quấy nhiễu của ánh mặt trời.
Chỉ là bây giờ là buổi tối, không có ánh nắng mặt trời. Họ đã vượt qua ngày đầu tiên một cách an toàn.
Bạch Bất Nhiễm có vấn đề về tai, vậy thì lần sau, tai cậu ấy cũng sẽ không dễ chịu gì hơn.
Trò chơi này rất độc hại cho cả người bệnh lẫn người khỏe mạnh. Các triệu chứng của bệnh nhân ngày càng nghiêm trọng, nếu không nhanh chóng chữa khỏi, đến giai đoạn sau sẽ rất khó kiếm được thuốc, chắc chắn sẽ chết.
Nhưng sau khi sớm trở thành người khỏe mạnh, lại phải đối mặt với sự truy sát của những người chơi bị bệnh khác, sự truy đuổi của ngài Z và tranh giành chất dinh dưỡng.
Nếu không uống chất dinh dưỡng, thì làm sao họ có sức để thoát khỏi sự truy sát? Nhưng để tranh giành chất dinh dưỡng, ngoài việc cạnh tranh với những người khỏe mạnh khác, những người chơi bị bệnh cũng sẽ phục kích trong căng tin nhân viên để giết họ.
Còn một điểm nữa, trò chơi này vẫn không có quy định cấm người chơi giết đồng đội.
Cho dù số người sống trong đội có liên quan đến phần thưởng, nhưng phần thưởng có quan trọng đến mức nào khi đứng trước sinh tử? Việc những bệnh nhân vì muốn sống sót mà giết người khỏe mạnh trong đội là điều hoàn toàn có thể xảy ra.
Nhìn thấy Bạch Bất Nhiễm thật sự khó chịu, mặt đã méo xệch, dùng tay đấm vào đầu, lẩm bẩm nói: "Đau quá, có bức tường nào không, cho tôi đập một lát..."
Bởi vì bệnh của Bạch Bất Nhiễm trở nặng, những người còn lại đều dừng bước.
Thẩm Phù Bạch liếm liếm đôi môi khô khốc của mình, cảm thấy cơn khát máu bị đè nén cả ngày lại rục rịch trỗi dậy, cổ họng không được uống máu tươi có cảm giác bỏng rát.
Tạ Trì An không bị đau thêm nữa, nhưng cậu có thể cảm thấy thị lực của mình suy giảm trở lại.
Vào ban ngày, tình trạng xấu đi chậm rãi, và vào ban đêm tình trạng xấu đi càng nhanh hơn.
Mấy người dừng ở lầu hai, không bao lâu sau, trên cầu thang lầu ba một đội đang chạy xuống, là người quen cũ.
Chúc Dung, Trì Thịnh, Què Chân, Què Tay.
Trì Thịnh còn nắm chặt một danh sách trong tay, trông như là... đơn thuốc.
Đúng là "buồn ngủ gặp chiếu manh" mà.
-
Trì Thịnh vừa mới thoát khỏi sự truy đuổi của những người chơi khác, chạy xuống tầng hai. Nụ cười thoải mái trên khuôn mặt anh ta chợt tắt khi nhìn thấy Tạ Trì An.
Tại sao lại là vị này!
Anh ta vừa thoát khỏi miệng hổ lại rơi vào miệng sói!
Hơn nữa con sói này còn đáng sợ hơn đám hổ phía sau nhiều.
Giang Khoát và Tạ Trì An đều chú ý đến đơn thuốc trong tay Trì Thịnh, chẳng cần nói nhiều, hai người đã ăn ý chặn đường Trì Thịnh.
Trì Thịnh nghiến răng, đột nhiên nở một nụ cười lạnh lẽo.
Vì đã chịu nhiều thiệt thòi dưới tay Tạ Trì An, anh ta đương nhiên không phải không có sự chuẩn bị.
Khi Tạ Trì An tới gần, sắp cướp lấy đơn thuốc trong tay Trì Thịnh, bỗng Trì Thịnh lấy từ trong túi ra một cái đèn pin, ánh sáng mạnh trực tiếp chiếu thẳng vào mắt Tạ Trì An.
Ánh đèn chói mắt sáng lên, đồng tử Tạ Trì An co rút, ngay lập tức cậu quay mặt đi, Giang Khoát cũng lập tức thay đổi phương hướng, che chắn cho Tạ Trì An: "An An!"
Trì Thịnh nhân cơ hội này nhanh chóng bỏ chạy, chiêu này của hắn ta đã có hiệu quả, Tạ Trì An và Giang Khoát cũng không rảnh mà để ý đến hắn ta.
"Thế nào rồi?" Giọng nói của Giang Khoát có chút căng thẳng.
Tạ Trì An tháo kính râm ra, nhắm đôi mắt khô khốc lại: "Không sao."
Có lớp kính râm bảo vệ nên mắt không bị tổn thương nghiêm trọng, chỉ là sau khi bị kích thích cũng không thoải mái lắm, cần phải từ từ. Nếu không có kính râm che chắn, cậu ấy đã bị mù ngay tại chỗ.
Ai cũng không nghĩ tới Trì Thịnh lại chuẩn bị động thái này, hai chiến lực chính gặp chuyện, Trì Thịnh thì đã tẩu thoát. Thẩm Phù Bạch nhíu mày, hét lên một tiếng: "Gà lông hồng!"
Trì Thịnh ngay lập tức khựng lại.
Chúc Dung và Què Tay, Què Chân thấy thế, muốn đến trợ giúp, bọn họ không phải vì Trì Thịnh, mà là vì tờ đơn thuốc đó.
Tạ Trì An nhắm mắt lại, trực tiếp triệu hồi Tiểu Bạch: "Ngăn bọn họ lại."
Tiểu Bạch Cẩu như một chú chó Samoyed được lệnh, chạy tới, lúc thì đụng vào người Què Tay, lúc thì vòng quanh chân hai người, khiến Què Tay mất thăng bằng, ngã nhào xuống đất.
Quý Thanh Lâm cũng ngăn cản Chúc Dung.
Có Tiểu Bạch và Quý Thanh Lâm câu giờ, khẩu pháo hỏa lực của Thẩm Phù Bạch hoàn toàn khai hỏa: "Thật không hiểu với cái giọng như giết heo của cậu mà sao lại có thể trở thành ca sĩ chính được, là dựa vào giao dịch với Chúc Dung sao? Mọi người nói tôi hát không đúng nhịp, đó là vì họ chưa bao giờ nghe cái giọng như gõ cồng của cậu đấy thôi. Cũng chẳng trách được, ai bảo cậu không nổi tiếng bằng tôi."
Nói thẳng một lèo như vậy, sắc mặt Trì Thịnh tái xanh mặt mày, cả người cứng đờ. Thẩm Phù Bạch kiểm tra thời gian, giật lấy đơn thuốc trong tay Trì Thịnh: "Tạm biệt nhé, đồ ngốc!"
Thẩm Phù Bạch lấy đi không chút lưu luyến, ngay lập tức quay lại: "Lấy được rồi."
Một khi thứ gì đó đã nằm trong tay bọn họ, thì tuyệt đối không có chuyện nhả ra.
Tạ Trì An đeo lại kính râm, Tiểu Bạch chạy đến quấn quanh chân cậu. Thằng nhóc này không vui chút nào khi ở trong ba lô trò chơi, vừa được ra ngoài liền đặc biệt hưng phấn.
Tạ Trì An cúi xuống ôm Tiểu Bạch lên, nói hai chữ: "Thang máy."
Lấy được đơn thuốc rồi, bước tiếp theo là tìm bác sĩ J.
-
Bạch Bất Nhiễm bị Quý Thanh Lâm kéo vào thang máy. Vừa vào thang máy, Bạch Bất Nhiễm liền bịt tai, trượt dài xuống dọc theo cửa thang máy, vẻ mặt đau đớn: "Tôi muốn chết, bây giờ không phải là mũi khoan đục vào tai nữa, mà là tia sét đánh thẳng vào não tôi."
Thẩm Phù Bạch xoa cằm: "Vẫn có thể nghĩ ra câu ẩn dụ, không tệ chút nào."
Quý Thanh Lâm nhẹ giọng nói: "Nói ít vài câu đi, cậu ấy thực sự không dễ chịu."
"Cố chịu một chút đi." Thẩm Phù Bạch dựa vào thang máy, "Chẳng phải là đang chuẩn bị chữa cho cậu sao?"
Quý Thanh Lâm sửng sốt: "Cậu muốn chữa cho cậu ấy?"
Đơn thuốc là do Thẩm Phù Bạch lấy được, xét cả tình lẫn lý thì phải là Thẩm Phù Bạch dùng. Hắn ta đã nhường cho bọn họ một tờ rồi, không cần nhường tờ thứ hai nữa.
"Ừ, tôi không thể chịu đựng thêm nữa." Thẩm Phù Bạch cúi đầu che đi môi dưới, đầu lưỡi đã bị cắn đến chảy máu rồi.
Thẩm Phù Bạch bình tĩnh nuốt máu xuống, ngẩng đầu thoải mái nói: "Nhưng cậu ấy không nhịn được nữa. Tôi thấy cậu ấy rất đau đớn."
Tiểu Bạch mẫn cảm ngửi thấy mùi máu tươi, gầm gừ với Thẩm Phù Bạch.
"Thằng nhóc này khá đáng yêu đấy chứ." Thẩm Phù Bạch cười nói: "Nó từ đâu ra vậy?"
"Phần thưởng của trò chơi." Giang Khoát vuốt lông Tiểu Bạch, nhìn nó chiếm lấy vòng tay của Tạ Trì An, mặc cho nó gầm gừ, ném nó trở lại ba lô.
Dùng xong thì vứt, thật máu lạnh.
Tạ Trì An mở miệng: "Đơn thuốc này là anh lấy được. Ân tình giữa chúng tôi và anh đã được trả bằng đơn thuốc trước đó rồi. Chuyện này là không cần thiết."
"Vậy thì tôi sẽ nhờ các cậu giúp đỡ." Thẩm Phù Bạch thản nhiên nói, "Các cậu hẳn là một đội khi vào đây đúng không? Đội ngũ bình thường sẽ không thân thiết như các cậu."
Giang Khoát nói: "Có thẻ đội, nhưng tối đa là bốn người."
"Vậy tôi hy vọng lần sau sẽ cùng các cậu là một đội, tôi có thể còn phải dẫn theo một người nữa." Thẩm Phù Bạch nhìn về phía Quý Thanh Lâm và Bạch Bất Nhiễm xin lỗi, "Việc này sẽ chiếm mất vị trí của các cậu. Tôi có thể đánh đổi cơ hội lần này, để đổi lấy sự giúp đỡ của các cậu về sau. Được chứ?"
Giang Khoát hỏi: "Tại sao nhất định phải cùng nhóm với chúng tôi? Tôi thấy năng lực cá nhân của cậu cũng không tồi."
"Tôi đã nói rồi, tôi sẽ dẫn theo một người. Chúng tôi chỉ nhận được thẻ đồng đội một lần trong trận đấu trước đó, vì vậy lần này tôi đã bị tách ra khỏi anh ấy. Tôi cần một thẻ đồng đội để chúng tôi có thể ở cùng nhau. Hơn nữa các cậu rất lợi hại, cùng các cậu làm một đội thì sẽ không dễ xảy ra chuyện." Thẩm Phù Bạch nhăn mày.
"Và tôi không muốn bất cứ điều gì xảy ra với anh ấy."