Chạy Hay Chết
Chương 99: Muốn ở bên em lâu dài.
Chạy Hay Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 99 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Rèm cửa sổ nặng nề buông rủ, ánh sáng hành lang mờ ảo, khuôn mặt hai người chìm trong bóng tối. Tròng kính như bị một màn sương mờ che khuất tầm nhìn của Tạ Trì An, khiến đôi mắt tái nhợt ấy không thể nhìn rõ vẻ mặt Giang Khoát lúc này.
Nhưng cậu có thể nghe rõ giọng điệu nghiêm túc của anh.
"Trên đời này anh thích em nhất, không có khả năng thứ hai."
"Nếu trong trò chơi này anh mắc chứng hoang tưởng tương tư, tưởng tượng rằng người thích anh nhất định là em." Giang Khoát nói, "Anh cũng không cần uống thuốc đâu, em thích anh một chút, anh sẽ khỏe lại ngay. Chỉ là không biết..."
"Em có nguyện ý chữa trị cho anh không?"
-
Giang Khoát nhìn Tạ Trì An, vẻ mặt vẫn bình thường, chỉ là bàn tay đặt trên vai cậu vô thức siết chặt.
Cả đời anh ấy rất ít khi cảm thấy lo lắng về bất cứ điều gì trong cuộc sống, dù trải qua mưa bom bão đạn, cửu tử nhất sinh, anh ấy vẫn bình tĩnh tự chủ đến lạ thường. Chỉ khi đối mặt với Tạ Trì An, anh ấy mới lập tức trở thành một người bình thường, với vô vàn cảm xúc, trong đó cảm xúc yêu còn nhiều hơn cả.
Yêu nhiều đến vậy, sao có thể bình tĩnh được.
Tạ Trì An dễ dàng kiểm soát cảm xúc của anh, biết rõ điểm yếu của anh, nắm chắc nhược điểm của anh, nhưng cậu lại miễn cưỡng kiềm giữ chúng lại.
Anh đang chờ đợi câu trả lời của Tạ Trì An.
Anh đã trao cho cậu quyền được ảnh hưởng đến anh.
-
Trong khi Giang Khoát âm thầm lo lắng chờ đợi câu trả lời, hành lang phía bên kia lại truyền ra tiếng tranh chấp. Tạ Trì An đảo mắt, lập tức bước đi về phía đó.
Bàn tay Giang Khoát đang đặt trên vai Tạ Trì An lập tức trượt xuống, anh hơi giật mình, trong lòng thầm rủa thầm.
Kẻ ngốc nào lại gây chuyện ngay lúc này để phá hỏng chuyện chính sự của anh?
Thời khắc quan trọng bị cắt ngang, Giang Khoát vừa tức vừa bất lực. Anh nhìn thiếu niên đã đi về phía trước, thở dài rồi đi theo.
Tạ Trì An bỗng nhiên nói: "Không cần tưởng tượng."
Câu này có nghĩa là: "Đừng nghĩ về nó."
Xem ra đây là một lời từ chối.
Giang Khoát không trông mong sẽ thành công ngay lần đầu, dù sao thời gian họ quen biết nhau quá ngắn, thiếu niên này lại hướng nội đến thế, không đồng ý là chuyện bình thường.
Thất vọng thì có, nhưng cũng không có gì đáng ngạc nhiên. Đợi khi có thêm thời gian bên nhau, lúc đó anh sẽ tiếp tục.
Giang Khoát vừa nghĩ xong cách hòa giải, Tạ Trì An lại nhẹ nhàng kéo tay anh lại, tay phải kéo khăn quàng cổ của mình xuống, thấp giọng nói: "Đây là sự thật, không cần tưởng tượng."
Giang Khoát đột nhiên dừng lại: "...Hả?"
Tạ Trì An buông tay anh ra rồi bước đi.
Giang Khoát đứng sững hai giây, anh cảm thấy khả năng hiểu biết về ngôn ngữ và văn học Trung Quốc của mình, không thể hiểu nổi những gì Tạ Trì An vừa nói, hoặc có thể nói là không thể tin nổi.
Sóng não anh lập tức mất tín hiệu, sau đó mới kết nối lại, bắt đầu chạy chậm để phân tích ý nghĩa trong lời nói của Tạ Trì An.
------Việc em thích anh là thật, không cần tưởng tượng,
Giang Khoát lại đứng sững khoảng hai giây, cuối cùng mới nhếch môi cười, khóe mắt, đuôi mày đều tràn ngập hạnh phúc, không tài nào che giấu được.
Hiện tại, anh không còn cảm thấy kẻ đã cắt ngang lời tỏ tình của mình là ngu ngốc nữa.
Anh ta đã cười đến ngây ngốc.
-
Giang Khoát và Tạ Trì An vừa mới đi cách bốn người Quý Thanh Lâm một đoạn, bốn người kia liền gặp phải rắc rối.
Thật ra cũng chẳng tính là rắc rối, ít nhất là trong mắt Tạ Trì An, chỉ cần động tay là có thể giải quyết được.
Chính là bọn Trì Thịnh gặp bọn Quý Thanh Lâm.
Cảnh tượng khá khó xử.
Nguyên nhân là bệnh của Chúc Dung lại tái phát, bị hành hạ đến mức không chịu nổi, kéo Trì Thịnh vào một phòng bệnh giải quyết. Hai người bị cụt tay và gãy chân nằm ngoài góc tường nghe lén.
Sau đó động tĩnh quá lớn, khiến bốn người Quý Thanh Lâm nghe thấy.
Có thể nói đây là một sự xấu hổ lớn.
Chúc Dung, Trì Thịnh nhìn thấy bốn người Quý Thanh Lâm lập tức theo phản xạ mà nhìn xung quanh, không thấy Tạ Trì An và Giang Khoát thì mới yên tâm.
Tạ Trì An và Giang Khoát chính là cỗ máy tạo ra những bóng ma tâm lý, chuyên tạo ra bóng ma tâm lý cho những người chơi khác.
Không nhìn thấy hai người kia, Trì Thịnh liền muốn trút giận.
Bị Tạ Trì An đá một cước đến giờ anh ta vẫn không thể quên được cảm giác đau đớn đó. Trì Thịnh vốn không phải là người rộng lượng, đương nhiên sẽ ôm hận trong lòng. Anh ta không thể đánh lại hai người đó, chỉ có thể tìm cách trút giận lên đồng đội của họ.
Anh ta cho rằng, lực chiến đấu của đội đối phương chỉ có hai người đó, những người còn lại đều là gà yếu.
Thật ra Thẩm Phù Bạch cũng không hề yếu, chỉ là Trì Thịnh không nhận ra Thẩm Phù Bạch là ai.
"Yo? Sao không thấy bọn quỷ lông trắng đâu? Các người quá rác rưởi nên bị người ta vứt bỏ rồi sao?" Trì Thịnh đánh giá bốn người, "Một đội không phải chỉ có bốn thành viên sao? Sao lại có thêm hai kẻ nữa? Lại là chó nhà có tang của đội nào đây?"
Lần trước anh ta còn tưởng người đàn ông mặc áo trắng này là bác sĩ J, nhưng bác sĩ J làm sao có thể đi theo một đội cơ chứ?
Tính cách của Quý Thanh Lâm không quá thích tranh cãi hơn thua, nghe vậy cũng không muốn để tâm nhiều. Bạch Bất Nhiễm thì bị điếc, Vương Tiểu Nhiễm lại là một tiểu cô nương ít nói, nên chỉ có thể mặc cho Trì Thịnh muốn nói gì thì nói.
Thẩm Phù Bạch cũng không phải là người dễ chịu thiệt.
Những năm đầu trong giới, anh ta có một biệt danh, chính là miệng lưỡi thâm độc, chuyên mắng chửi cư dân mạng, chống lại giới truyền thông và quản lý cấp cao của công ty, cái gì cũng không sợ. Bây giờ đã kiềm chế hơn nhưng không có nghĩa là anh ta sẽ sợ Trì Thịnh.
"Quỷ lông trắng? Cái con gà lông hồng này thật đúng là không biết xấu hổ khi nói người khác sao?" Thẩm Phù Bạch chế nhạo.
Cơ thể Trì Thịnh cứng đờ: "Mày là ai?"
Đừng nhìn hình tượng tóc đen "cool ngầu" hiện tại của Trì Thịnh. Khi mới ra mắt, anh ta cũng là một "cô gái" với mái tóc hồng, mặt mày son phấn lòe loẹt. Sau này, đài phát thanh truyền hình ra lệnh cấm "làm mẹ", lúc này mới thay đổi thành ra như bây giờ.
Thẩm Phù Bạch cảm thấy, đã là năm 2020 rồi, nam nữ bình đẳng, con gái có thể là nữ hán tử, con trai tính cách nhẹ nhàng, trang điểm một chút thì gọi là tao nhã. Nhưng biến thành yêu quái xông ra để làm người khác nóng mắt thì không đúng, hình tượng của Trì Thịnh lúc đó chính là một con gà lông hồng.
Từ sau khi hình tượng thay đổi, Trì Thịnh đã lâu không nghe thấy danh xưng này. Anh ta nhìn Thẩm Phù Bạch, phát hiện người đàn ông đeo khẩu trang này rất quen mắt, đặc biệt là đôi mắt kia...
"Thế nào? Không biết bố mày là ai à?" Thẩm Phù Bạch nhướng mày, tháo khẩu trang xuống, gương mặt gọi là "lam nhan họa thủy", "Tao cũng cảm thấy đau lòng cho bọn bây, chỉ có một người trong đội chính là 'một mảnh lắp ráp'. Thiếu tay thiếu chân lắp lại thì thành một hai người sao? Đó là người à?"
Bình thường Thẩm Phù Bạch không mắng phụ nữ, nhưng đức hạnh của Chúc Dung, nói bại hoại thì vẫn là nịnh hót, căn bản không phải là người.
Cặn bã thì không phân biệt giới tính.
Trì Thịnh toàn thân đờ đẫn, bất động, trông vô cùng sợ hãi.
Chuyện gì đang xảy ra ở đây vậy? Thẩm Phù Bạch ngạc nhiên, anh ta vừa mới nói vài câu, cũng đâu có đánh người. Tâm lý con gà lông hồng mỏng manh đến thế sao?
Chúc Dung kêu lên: "Thẩm Phù Bạch!"
Thẩm Phù Bạch phớt lờ Chúc Dung, anh ta cảm thấy trạng thái này của Trì Thịnh có phần thú vị, tiến lên một bước, nắm lấy tay phải của Trì Thịnh, nhưng Trì Thịnh vẫn không phản ứng.
Tên: Trì Thịnh
Bệnh: Hội chứng Pinocchio
Triệu chứng: Sợ hãi, căng cơ và đứng hình khi bị chế giễu.
"Còn có loại bệnh này." Thẩm Phù Bạch buông cậu ta ra, tùy ý cười nhạo, "Đầu óc cậu có vấn đề à, mắc loại bệnh này rồi không chịu im lặng như gà thì thôi, còn dám hận người khác, người ta nói cậu như vậy còn không ngoan ngoãn chịu chết?"
Trì Thịnh vẫn ngây ngốc như gà gỗ, mặt mày đầy sợ hãi.
Chỉ là lần này không đơn thuần là bị chế nhạo.
Cậu ta đã nhìn thấy Giang Khoát và Tạ Trì An quay lại.
Tạ Trì An nhìn thấy Thẩm Phù Bạch và Trì Thịnh đang đối đầu, liền hỏi: "Có chuyện gì vậy?"
"Không có gì, tên ngốc này khiêu khích chúng ta. Kết quả là anh ta mắc hội chứng Pinocchio, tôi mới nói vài câu mà cậu ta đã như vậy rồi." Thẩm Phù Bạch nhún nhún vai.
Tạ Trì An liếc nhìn Trì Thịnh: "Xuống lầu."
-
Bạch Bất Nhiễm nhìn Giang Khoát đi phía trước, không nhịn được lẩm bẩm: "Vừa rồi đã xảy ra chuyện gì tốt đẹp sao? Sao tiểu Giang đi đứng cứ như muốn bay lên ấy..."
"Tôi cũng thấy vậy." Quý Thanh Lâm đồng tình, "Từ phòng làm việc của viện trưởng đi ra đã thấy lạ, bây giờ lại càng kỳ lạ hơn. Cũng không biết vừa nãy ở hành lang bọn họ đã nói những gì..."
Thẩm Phù Bạch thản nhiên nói: "Tám phần là tỏ tình, hơn nữa là tỏ tình thành công."
Bạch Bất Nhiễm vẫn còn đang tự mình đi về phía trước, Quý Thanh Lâm và Vương Tiểu Nhiễm đồng thời dừng lại, kinh ngạc nhìn Thẩm Phù Bạch.
Quý Thanh Lâm: "Làm thế nào mà anh... nhìn ra được vậy?"
"Rất rõ ràng. Dọc đường đi, ánh mắt Giang Khoát chỉ chăm chú nhìn Tạ Trì An, tình cảm ấy muốn giấu cũng không được."
Kiểu thích này, cũng đâu phải miệng không nói là có thể giấu được.
"Sao tôi lại cứ cảm thấy bọn họ chỉ là bạn bè bình thường......" Quý Thanh Lâm lẩm bẩm.
"Loại thẳng nam như các anh đương nhiên không hiểu." Thẩm Phù Bạch nói, "Rõ ràng là thích nhau mà. Đừng thấy Tạ Trì An lạnh lùng, cậu ta có thể để Giang Khoát dẫn đi một đường, lúc nhìn chúng ta thì ánh mắt không có gì, nhìn Giang Khoát thì lại khác, luôn nở nụ cười. Có lẽ các cậu nhìn không ra, cậu ta cười rất nhạt, ngay cả chính cậu ta cũng không ý thức được điều đó."
Quý Thanh Lâm ngập ngừng: "...Sao anh lại hiểu rõ đến vậy?"
Thẩm Phù Bạch với giọng điệu khinh khỉnh nói: "Vô nghĩa, tôi đã có chồng rồi."
Vương Tiểu Nhiễm sốc cực độ.
Có phải cô đã vô tình nghe được bí mật động trời của thần tượng mình không?
Quý Thanh Lâm cũng đã bị sốc.
Nhanh lên, thợ ánh sáng, chiếu thẳng ánh đèn sân khấu vào anh ta, đặt micro vào miệng anh ta và kể câu chuyện của mình đi!
-
Hôm nay không khí rất ngọt ngào, dù trong nhà không có ánh nắng mặt trời, nhưng tâm trạng Giang Khoát vẫn rất tươi tỉnh.
Anh dọc đường đi cứ lôi kéo Tạ Trì An, sau lần thứ tám do dự, Tạ Trì An rốt cuộc cũng nói: "Có việc gì thì nói thẳng."
Giang Khoát thấp thỏm: "Em bảo anh sắp xếp ngôn ngữ một chút, anh luôn cảm thấy không hoàn mỹ..."
Tạ Trì An: "..."
Khi đi xuống tầng ba.
"Anh..." Giang Khoát lắc đầu, rồi im lặng, "Không được, lời này không hay, phải nghĩ lại."
Tạ Trì An: "..."
Khi đi xuống tầng hai.
"An An..." Giang Khoát vừa mở miệng, rồi lại im lặng không nói thêm nữa.
Tạ Trì An quay đầu, mặt không cảm xúc: "Nếu anh không nói thì em sẽ không nghe nữa."
Giang Khoát lập tức nói: "Anh thích em, có thể làm bạn trai của anh không?"
Nói xong anh liền nhíu mày, vẻ mặt ảo não.
"Anh vốn định nói một đoạn tỏ tình hoàn mỹ, chọn lọc thật lâu từng câu từng chữ." Giang Khoát bất lực, "Nhưng lại trực tiếp nói ra... và mọi chuyện lại... đơn giản đến vậy."
Anh vừa mới lục lọi ruột gan trong lòng, dốc hết bản lĩnh ngôn ngữ Hán học, muốn nói một đoạn tỏ tình có thể so sánh với mười bốn dòng thơ của Shakespeare(*), lấy đó làm lời tỏ tình chính thức.
Nhưng cuối cùng lại thốt ra một câu bình thường nhất.
Trong mắt Tạ Trì An ánh lên ý cười, dùng hai chữ nhẹ nhàng ngăn chặn mọi rối rắm của Giang Khoát.
"Có thể."
Trong lòng Giang Khoát như có tiếng pháo nổ.
Tất cả mọi ngôn ngữ trên thế giới này đều không tốt bằng em.
Không tốt bằng em.
--------
Shakespeare*: William Shakespeare là một nhà văn và nhà viết kịch Anh, được coi là nhà văn vĩ đại nhất của Anh và là nhà viết kịch đi trước thời đại. Ông cũng được vinh danh là nhà thơ tiêu biểu của nước Anh và là "Thi sĩ của dòng sông Avon". Những tác phẩm của ông, bao gồm cả những tác phẩm hợp tác, bao gồm 38 vở kịch, 154 bản sonnet, hai bản thơ tường thuật dài, và vài bài thơ ngắn. Những vở kịch của ông đã được dịch ra thành rất nhiều ngôn ngữ lớn và được trình diễn nhiều hơn bất kì nhà viết kịch nào. (Trích từ Wikipedia.)
--------
Tác giả có điều muốn nói:
Hoàn thành nguyện vọng của tiêu đề và để cho hai người đến với nhau ở chương 99
--------
Edit có lời muốn nói:
Xin lỗi mọi người vì mấy nay toi mắc bệnh lười nên là không ra chương mới he he he he he :)))