Chương 13: Vừa Gặp Đã Thân

Chạy Hay Chết

Chương 13: Vừa Gặp Đã Thân

Chạy Hay Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Editor: Đông Vân Triều
Ba tên du côn ban đầu cứ nghĩ vớ được hai con gà yếu ớt, nào ngờ lại đụng phải một con gà chọi thực thụ.
Đám ba tên côn đồ giãy giụa, hoảng sợ liếc nhìn Tạ Trì An một cái rồi cụp đuôi bỏ chạy.
Đôi mắt Lương Diệc Phi sáng rực như sao: "Chà, anh Tạ! Cậu lợi hại thật đó! Không ngờ cậu ra tay nhanh gọn đến vậy."
Lương Diệc Phi quen Tạ Trì An ba năm, quả thực chưa từng thấy cậu ta đánh đấm gì.
Chứ đừng nói là đánh nhau, đến cãi vã cậu ta cũng chẳng nói nổi một câu.
Nhìn Tạ Trì An đã thấy là một người trong sạch, có giáo dưỡng, bình thản, nội liễm, khí chất phi phàm.
Ai ngờ lại mạnh mẽ đến thế.
Dù Lương Diệc Phi không hiểu rõ, nhưng cậu ta vẫn thấy anh Tạ vừa rồi ra tay ba đòn đều trúng, không hề dây dưa dài dòng.
So với mấy tên côn đồ lông bông ngoài cổng trường chỉ biết đấm đá loạn xạ, căn bản không cùng đẳng cấp.
"Anh Tạ, có phải cậu từng học võ rồi không?" Lương Diệc Phi vừa hỏi vừa khéo léo đưa bánh mì cho Tạ Trì An, cảnh tượng nịnh nọt đến phát buồn nôn.
Tạ Trì An cắn bánh mì, nhai nuốt từ tốn: "Đúng vậy."
"Học môn gì? Karate? Taekwondo? Sanda[1]?" Lương Diệc Phi hưng phấn như vừa khám phá ra một lục địa mới.
Là vì động tác vừa nãy của Tạ Trì An quá đẹp mắt, hệt như diễn viên đóng phim hành động vậy.
[1] Sanda: hay Tán thủ, Kungfu, là võ chiến đấu tay không tự do ra đời ở, chú trọng vào các dạng chiến đấu tự do thực tế, đòi hỏi sự thành thạo các kỹ thuật võ thuật Trung Hoa.
Tạ Trì An nói lấp lửng: "Sát chiêu."
Lương Diệc Phi: "...!A?"
Tạ Trì An nuốt xong miếng bánh cuối cùng, nói: "Đi thôi."
Lương Diệc Phi vẫn còn mơ màng không hiểu anh Tạ vừa nói gì, đến khi lấy lại tinh thần thì Tạ Trì An đã đi được mấy bước: "Ối, anh Tạ, đợi tớ với!"
***
Tạ Trì An và Lương Diệc Phi đến khoảng sân nhỏ trước khu dạy học của khối Mười hai, vắng tanh không một bóng người.
Lúc này mà xuất hiện ở nơi trống trải thì chẳng khác nào bia ngắm di động, đa số mọi người đều tìm chỗ ẩn nấp kỹ càng.
"A, ặc --", ngay khúc ngoặt có tiếng giãy giụa thảm thiết, hình như đang có người kêu cứu nhưng lại không thể phát ra bất cứ âm thanh rõ ràng nào.
Lương Diệc Phi biến sắc: "Anh Tạ, chúng ta có nên đi qua xem thử không?"
Tạ Trì An nghe giọng quen thuộc, lặng lẽ tiếp cận hiện trường thì thấy một nam sinh đang siết cổ một bạn nữ bằng dây nhảy!
Cô gái ấy dùng mười ngón tay bấu chặt vào dây nhảy cố kéo ra nhưng vô ích.
Cô trợn trừng hai mắt, nét mặt đau đớn tột cùng, chính là Trần Tuệ Tuệ.
Tạ Trì An cấp tốc rút ngắn khoảng cách vài mét, đến nơi, rút dao cắt đứt dây nhảy, đồng thời tung cước đạp tên con trai kia lăn ra đất.
Cả quá trình diễn ra trong tích tắc.
Nhanh đến mức Lương Diệc Phi chưa kịp phản ứng thì cuộc chiến đấu đằng kia... hay nói đúng hơn là màn biểu diễn đơn phương đã kết thúc.
Trần Tuệ Tuệ lập tức ngồi bệt xuống đất, há miệng thở phì phò, nét mặt vẫn còn lộ rõ nỗi sợ hãi tột cùng.
Ánh nhìn lạnh lẽo của Tạ Trì An xuyên thẳng vào tên con trai.
Hắn để ý thấy trong tay Tạ Trì An có một con dao, cuống quýt đứng dậy bỏ chạy.
Tạ Trì An đứng tại chỗ, không định chạy theo.
Cậu cất dao vào trong túi, sau đó mới quay lại quan sát Trần Tuệ Tuệ.
Lúc này Lương Diệc Phi đã chạy tới: "Trần Tuệ Tuệ, cậu không sao chứ?"
Trần Tuệ Tuệ không có thương tích đáng kể, chủ yếu là bị dọa sợ, đôi mắt nhìn hai người vẫn còn mơ màng.
Mấy giây sau, cô mới ý thức được bản thân đã được cứu, rồi bật khóc.
Thật đáng sợ, cảm giác cận kề cái chết ấy...!Cô thiếu chút nữa đã phải đi gặp Tử thần! Tâm trạng sống sót sau tai nạn đan xen với nỗi sợ hãi khi nghĩ lại khiến Trần Tuệ Tuệ khóc đến mức hai mắt sưng đỏ.
Lương Diệc Phi hiểu chứ.
Đàn ông con trai như cậu ta trải qua hai ngày nay cũng suýt hỏng mất, đừng nói đến một cô gái vốn nhát gan như Trần Tuệ Tuệ.
"Anh Tạ, chúng ta mang cậu ấy theo cùng nhé.
Cậu ấy ở một mình quá nguy hiểm." Lương Diệc Phi đầy chờ mong nhìn về phía Tạ Trì An.
Trần Tuệ Tuệ không giống với những bạn học xa lạ khác.
Cô ấy vừa là bạn cùng lớp, chỗ ngồi lại gần, đối xử với hai người cũng không tệ.
Lúc này bạn cùng lớp chẳng biết còn được bao nhiêu người...!có thể gặp được cũng không dễ dàng.
Mà cứu xong lại bỏ mặc con gái nhà người ta, Trần Tuệ Tuệ thân cô thế cô chắc chắn khó mà sống sót.
Tạ Trì An biết nếu đồng ý thì không khác gì tự rước thêm phiền phức vào mình.
Nhưng cậu lại nhớ tới Ngụy Dao đã bỏ mạng lại nơi phòng mỹ thuật.
"Đi theo." Cậu nói mà mặt không đổi sắc.
Phiền phức thì phiền phức.
...!Dù gì cậu cũng quen tự chuốc lấy phiền phức như thế rồi.
***
Mặc dù mới buổi chiều nhưng họ đã phải nhanh chóng tìm chỗ nghỉ qua đêm.
Ký túc xá thì khỏi cần phải nghĩ tới, với tình hình chiến đấu buổi sáng kịch liệt như vậy, xin lỗi Tạ Trì An cũng không muốn nằm trên nấm mồ của các sĩ tử mà ngủ khò khò.
Tạ Trì An từ ngoài nhìn vào, dường như mỗi phòng đều có người chết, nếu không thì cũng đã bị người sống chiếm giữ.
Có phòng còn kéo rèm kín mít, khóa trái cửa.
Còn có những kẻ lạ mặt đụng độ với đám Tạ Trì An, hình như cảm thấy ba người hơi đông, đều vội vàng vòng lại, không định động thủ.
Trên chiếu nghỉ tầng ba, ba người nghe thấy tiếng đàn dương cầm văng vẳng.
Chờ đến khi đặt chân lên tầng bốn, tiếng đàn càng thêm rõ ràng.
Vọng ra từ phòng học nhạc.
Giai điệu ấy ngân nga êm dịu, từng tiếng như vọng xuống từ vòm trời xanh thẳm, lại lẫn thêm tiếng lòng bi ai bi tráng, u uất không tan, phảng phất sự tưởng niệm nặng nề.
Kỳ thực hai kẻ vốn không có tế bào nghệ thuật như Lương Diệc Phi và Trần Tuệ Tuệ vốn không nghe ra nhiều cung bậc cảm xúc đến vậy.
Họ chỉ thấy khúc đàn này rất trôi chảy, dễ nghe, nhưng nghe trong tình huống thập tử nhất sinh như thế này, chỉ thấy quỷ dị thậm chí kinh dị.
Vị thần thánh phương nào dám ở trong ngôi trường đang hỗn loạn này mà đánh đàn? Không sợ thu hút "khán giả" tới sao?
Tạ Trì An lại hiểu.
Là bản xô-nát thứ hai cung Si giáng thứ của Chopin.
Trong đó chương nhạc thứ ba là một khúc truy điệu trứ danh.
Nhưng người ấy đang đàn chương thứ hai.
Chương nhạc thứ hai mở đầu bằng âm trầm uy nghiêm, rồi vươn lên bằng sự nhu hòa đau thương, đến hồi dõng dạc thăng hoa, cuối cùng kết thúc trong bi tráng đầy bất lực.
Là khúc hành quân dẫn dắt những người lính tử trận nơi sa trường về với vòng tay của Tổ quốc, vì họ mà ai điếu, cũng vì họ mà cầu siêu.
Trong lúc bản thân còn không giữ được mạng sống mà còn vì người khác tấu lên bài ca an hồn...!
Tạ Trì An đột nhiên có chút muốn gặp người này.
***
Cửa phòng âm nhạc nửa khép nửa mở.
Có một thiếu niên tuấn tú ngồi khuất sau chiếc đàn dương cầm trắng toát.
Nắng sau chính Ngọ rải lên người thiếu niên ấy một màu vàng cam như mật ngọt, thiếu niên ấy cũng in xuống đất một bóng người thanh mảnh tinh khôi.
Mắt ngọc mày ngài, da trắng mắt trong, mười ngón tay thuôn dài như bay như múa trên những phím đàn trắng đen xen kẽ, dạo nên những giai điệu kỳ diệu đến xiêu lòng.
Tạ Trì An đứng trước cửa, dừng chân lắng nghe, không hề quấy rầy.
Thiếu niên dường như đã dùng cả tâm hồn mình để đàn, tay phải nâng dần nhịp độ, tiết tấu nhanh hơn.
Sau khúc hùng tráng sục sôi của trận chiến, hắn giảm dần tốc độ, âm lượng từ từ giảm bớt, như thể đang khó nhọc níu giữ hơi tàn, thoi thóp sống.
Cho đến tận lúc tiếng đàn ngưng bặt, cả không gian vẫn lưu lại dư vị vô tận của một cuộc chiến tranh máu đổ đau thương và vô nghĩa.
Hoàn thành bản nhạc, thiếu niên nhắm mắt lại, lúc mở ra lần nữa, như thể giờ mới chú ý đến có ba vị khán giả đã đứng thật lâu trước cửa, đôi đồng tử ấm áp sáng tỏ ánh lên chút ngoài ý muốn.
"Là Phong Minh lớp 12-9 đó!" Trần Tuệ Tuệ vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ.
"Cậu biết à?" Lương Diệc Phi hiếu kỳ hỏi.
"Tớ đương nhiên biết!"
Tâm sự tuổi hồng mỗi tối bên ký túc xá nữ quanh đi quẩn lại chỉ có hai chuyện, một là IDOL-DRAMA-quần áo, giày dép, mỹ phẩm..., còn lại chính là bảng xếp hạng các trai đẹp trong trường.
Mà Phong Minh chính là một trong hai trai đẹp được các bạn nữ công nhận rộng rãi ở trong trường.
Người còn lại chính là bạn học Tạ lớp cô.
Anh Tạ học lực siêu quần, cao lãnh tuấn tú.
Phong Minh đa tài đa nghệ, ôn hòa ấm áp.
Hai người mỗi người một vẻ, mười phân vẹn mười, ngang tài cân sức, ai cũng có điểm mạnh riêng.
Còn có hội hủ nữ dám lén lút viết truyện đồng nhân về hai người rồi to gan lưu truyền nội bộ nữa cơ.
Nhưng có một đề tài đến nay vẫn còn đang bị các bạn nữ tranh luận gay gắt, đó là hai người đều là mỹ thiếu niên ngọc thụ lâm phong, không biết ai là công, ai là thụ đây...!
Tạ Trì An thấy Phong Minh đã chú ý tới bọn họ thì mở lời hỏi: "Không ngại chúng ta vào chứ?"
Phong Minh mỉm cười ôn hòa, đóng nắp đàn lại, đứng dậy nhìn về phía ba người: "Tất nhiên không ngại."
Tạ Trì An cứ thế đi vào, kéo ghế ra ngồi.
Trần Tuệ Tuệ nhìn người này, rồi lại liếc sang người kia.
Hai nam thần lần đầu xuất hiện trong cùng một khung hình khiến người xem như cô kích động muốn chết.
Khỏi bàn đến những cái khác, chỉ riêng giá trị nhan sắc đã vượt ngưỡng chịu đựng rồi.
Phong Minh cũng thuận thế ngồi trở lại băng ghế bên đàn dương cầm, lật nhạc phổ đặt ngay ngắn trên kệ ra xem.
Nhất thời bốn người không ai nói chuyện, cả phòng chìm vào yên lặng quỷ quái, nhưng cũng hài hòa đến lạ.
Lương Diệc Phi đứng không yên ngồi cũng không xong, cả người mất tự nhiên cứ như gái lớn ngày đầu về nhà chồng vậy.
Trần Tuệ Tuệ thân là một bạn hủ nữ, mắt chỉ toàn thấy bong bóng hường phấn bay bổng khắp nơi.
Nhưng Lương Diệc Phi lại là một tên thẳng nam chính hiệu, cậu không ngớt cảm thấy anh Tạ với tên Phong Minh này có gì đó không đúng lắm.
Mặc dù bây giờ một người trông có vẻ biếng nhác, người kia lại hiền hậu đáng tin, cả hai không hề giương cung bạt kiếm.
Nhưng càng như thế càng cho cậu cảm giác một núi không thể chứa hai hổ.
Lương Diệc Phi lên tiếng đầu tiên: "Ừm, nếu không thì tớ giới thiệu trước nhé?"
Tạ Trì An hé mắt nhìn cậu, như thể đang nói "tùy cậu".
Phong Minh cười tỏa nắng: "Cũng không cần lắm, đâu biết ai có thể sống qua ngày mai hay không."
Lương Diệc Phi:...!Lời này của bạn mình không biết phải đáp thế nào.
Tạ Trì An liếc hắn: "Đàn êm tai đấy."
Phong Minh cực kỳ lễ phép: "Cảm ơn đã khích lệ."
"Chương thứ hai của bản xô-nát thứ hai cung Si giáng thứ, tác giả Chopin." Tạ Trì An nghiêng đầu, "Sao lại đàn bài này?"
Nụ cười trên mặt Phong Minh đậm thêm mấy phần: "Ra là đã gặp được tri âm." Nói đoạn, nụ cười hắn thu dần, mắt đong đầy khổ sở: "Bên ngoài nhiều người chết như vậy, tớ muốn giúp linh hồn của họ được yên nghỉ."
Tạ Trì An thế mà cũng cười: "Không sợ mình cũng yên nghỉ luôn à?"
Nếu tiếng đàn hấp dẫn đến đây một kẻ bụng dạ khó lường thì đây chẳng phải là một hành động gián tiếp tìm chết sao.
Hắn rốt cuộc là một vị Thánh phụ chẳng sợ hãi điều chi, một anh hùng ngu xuẩn thích làm trò, hay là, một con cáo đang đội lớp da cừu thật hoàn mỹ đây?
Phong Minh mỉm cười: "Vậy coi như tớ cũng đàn cho mình một khúc truy điệu trước."
Câu trả lời đầy khoan dung, lạc quan pha chút hài hước khéo léo.
Tạ Trì An cong môi: "Tạ Trì An."
Phong Minh có chút ngoài ý muốn, nhưng mặt mày lập tức tươi tắn hẳn: "Phong Minh."
Lương Diệc Phi:???
WTF, chuyện quái gì thế này? Sao hai người vừa nãy còn giãy nảy chuyện tự giới thiệu, giờ đã nhảy vọt sang bước trò chuyện thân mật rồi?
Bên kia đối thoại của hai ông lớn vẫn còn đang tiếp diễn.
Tạ Trì An nói: "Lần sau đừng mạo hiểm như vậy, người từ trên trời giáng xuống, không phải là để nhập thổ vi an."
Phong Minh trả lời: "Nơi này là Địa Ngục nhân gian, chẳng bằng sớm trở về trời trong an lành."
Tạ Trì An: "Cậu muốn an lành?"
"Tớ định liều một phen." Phong Minh cười khổ, ngước đôi mắt u buồn mà nói: "Nhưng có lẽ tớ chẳng sống qua nổi ngày mai."
Qua ngày mai, người nào tay không nhuốm máu thì sẽ tự bị nhấn chìm trong bể máu.
Sao hắn có thể đi giết người được cơ chứ?
Hắn thân ở Địa Ngục nhưng tâm lại muốn vì người khác mà siêu độ.
Thiếu niên với đôi mắt thanh thuần ấm áp lại mang vẻ ưu thương nhàn nhạt, khiến ngay cả lòng của Lương Diệc Phi cũng không đành lòng.
Tạ Trì An bình tĩnh như cũ: "Không sao, tớ cũng vậy, đến lúc đó chúng ta có thể như hình với bóng, cùng nhau đến với vòng tay của Thượng Đế rồi."
Phong Minh: "..."
Thiếu niên đổi chiến thuật, dùng ánh mắt chờ mong để gây áp lực lên Tạ Trì An: "Mặc dù mới gặp lần đầu, nhưng tớ và cậu như vừa gặp đã thân, không biết cậu có cảm thấy như vậy không...? Cảm thấy có thể cho tớ đi cùng được không?"
Tạ Trì An bày tỏ "Tớ cũng cảm thấy như vậy".
Sau đó cậu đáp: "Không thể."