Chương 14: Bắt Người Tay Ngắn Cắn Người Miệng Mềm

Chạy Hay Chết

Chương 14: Bắt Người Tay Ngắn Cắn Người Miệng Mềm

Chạy Hay Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Phong Minh lập tức trở nên thất vọng.
"Là tớ đã quá đường đột rồi." Gã chán nản nói.
Cũng đúng, trong hoàn cảnh này, ai mà tùy tiện tin tưởng một kẻ xa lạ chứ?
Vẻ ngoài của thiếu niên tinh tế, chuẩn kiểu em trai nhà bên thân thiện.
Gã còn cúi gằm mặt xuống, tỏ vẻ lạc lõng, dễ dàng khơi gợi lòng đồng cảm của mọi người mà không tốn sức mấy, từ đó khiến họ thay đổi quyết định.
Đáng tiếc, Lương Diệc Phi đã nguyện làm người hầu cận trung thành, răm rắp nghe lời anh Tạ, Trần Tuệ Tuệ vốn là người được cứu nên không có tiếng nói, còn Tạ Trì rành rành là một kẻ máu lạnh.
Nên để phối hợp với diễn viên Phong Minh, cả ba người đều làm ngơ.
Phong Minh cầm nhạc phổ che mặt, cũng che đi sự kích động và hưng phấn lộ rõ trong đáy mắt.
Máu trong người gã sôi lên sùng sục, gào thét khát khao được giết chết kẻ thù không đội trời chung kia.
Gã muốn thấy sự lạnh lẽo ngàn năm không đổi trong mắt thiếu niên tan vỡ, để lộ ra sự tuyệt vọng và sợ hãi sâu thẳm.
Chắc chắn sẽ rất đẹp.
Cũng chắc chắn sẽ là tác phẩm hoàn mỹ nhất cuộc đời gã.
Thật quá sức khiêu khích!
Mặt Trời ngả dần về Tây, Tạ Trì An chống một chân, gác cùi chỏ lên lan can tựa đầu, cậu gà gật ngủ.
Lương Diệc Phi khóa trái cửa thật kỹ, rồi cùng Trần Tuệ Tuệ ngồi đợi thời gian trôi qua chậm chạp.
Hai người không có tâm trạng thoải mái như Tạ Trì An, lúc này mà còn có thể ngủ ngon được sao, nói gì đến chuyện cảnh giác một người xa lạ đang ở chung phòng.
Mặc dù thiếu niên kia trông khá vô hại.
Nhưng nhìn bề ngoài anh Tạ cũng có tí uy hiếp nào đâu! Thế mà sức chiến đấu của người ta lại cao ngút trời đó thôi?
Hai người hồi hộp căng thẳng, lén dòm Phong Minh, thấy vị này cũng nằm sấp trên nắp đàn, ngủ say sưa.
Chẳng lẽ nhan sắc tỷ lệ thuận với độ lớn của gan sao?
_
Đồng Dập Huy trốn sau thùng rác, ăn vội chiếc bánh mì được người khác cho, bèn lén lút chạy về siêu thị nhỏ.
Cậu không biết bây giờ cô Đặng đang ở nơi nào, nghĩ tới nghĩ lui, thôi thì đành về nơi này trước mà tìm vậy.
Lén lút chạy khắp nơi cả một đường, cậu rất cẩn thận, sợ bị người khác để mắt tới.
Cũng may là cuối cùng cũng đến nơi an toàn.
Đám người xung quanh siêu thị đã tản đi hết, Đồng Dập Huy nhìn bốn phía, rón rén như mèo mà bước vào bên trong.
Vừa thấy đã biết là cửa nhà kho lại bị đám người cố gắng phá cửa không biết bao nhiêu lần. Trên ván cửa chi chít những vết hằn nông sâu làm bằng chứng, nhưng nó vẫn kiên cường trụ vững, chẳng hề xê dịch chút nào.
Một vật vô tri đã khiến toàn bộ đám học sinh yếu ớt trong trường phải bó tay.
Nhưng cô Đặng không có ở đây.
Đồng Dập Huy thất vọng định rời đi thì loáng thoáng nghe thấy tiếng người nói chuyện bên ngoài.
Họ bước vào.
Đồng Dập Huy cuống quýt ngồi thụp xuống sau một kệ hàng, dùng những hộp lớn xếp lộn xộn để che giấu mình.
Người tiến vào là Phó hiệu trưởng và cô giáo Vương.
Cô Vương là giáo viên chủ nhiệm lớp Mười hai, Đồng Dập Huy vốn không biết.
Nhưng Phó hiệu trưởng thường ngày hay ba hoa dưới lá cờ Tổ quốc, Đồng Dập Huy đã quá quen mặt.
"Anh thật sự lấy được chìa khóa rồi?"
"Lấy được rồi, trong người tôi đây này."
"Nói trước nhé, sau khi cửa mở, bất cứ thứ gì bên trong cũng phải chia cho tôi một nửa."
"Biết rồi, hỏi lắm thế, nói mãi!"
"Chẳng phải do tôi lo bà vợ của ông sao? Ông đưa phần của bà ta cho tôi, bà ta lại để yên sao? Không cướp lại của tôi à?"
"Cô cứ yên tâm, bà ta không thể nào đến tìm cô tính sổ được nữa đâu."
"Ý gì?"
Phó hiệu trưởng nhìn quanh quất, sau đó hạ giọng nói: "Bà ta, chết rồi."
"Chết?!" Cô ta ré lên the thé, "Bà ta chết như thế nào?"
Hai người vừa đi vừa nói chuyện, Đồng Dập Huy men theo khe hở của kệ hàng, chăm chú dõi theo họ. Họ càng đến gần, cậu càng dịch người sang một bên.
Mắt thấy bọn họ sắp đi vào kệ hàng bên này, Đồng Dập Huy mau chóng đứng dậy, lẻn ra sau một kệ hàng khác.
Ngay giây tiếp theo, một đôi giày cao gót đã dẫm lên chỗ Đồng Dập Huy vừa ngồi.
Suýt chút nữa thì bị phát hiện.
Tim Đồng Dập Huy vẫn đập thình thịch.
Cậu căng mắt cố gắng giữ mình tỉnh táo, bắt đầu suy nghĩ lời qua tiếng lại của bọn họ.
Chết rồi? Ai chết? Bọn họ cầm chìa khóa, người phụ nữ kia còn nói đó là của vợ gã ta, chẳng lẽ --
Mắt Đồng Dập Huy chợt mở trừng trừng.
"Suỵt, nói nhỏ thôi!" Phó hiệu trưởng lập tức bụm miệng cô ta.
"Sợ cái gì mà sợ? Nơi này làm gì có ai khác đâu chứ." Cô Vương vẫn cố nói lầm bầm.
Đồng Dập Huy rụt người lại phía sau.
Đầu óc của cậu bây giờ quá hỗn loạn.
"Chết thì chết thôi, trong trường người chết có ít gì đâu? Ông chả nói thế còn gì." Cô Vương thấy mặt Phó hiệu trưởng đen sầm lại, giật nảy mình, "Này, sao sắc mặt ông kém thế? Chẳng lẽ...!chẳng lẽ là ông giết Đặng Lệ Quyên?"
"Mày câm miệng!" Phó hiệu trưởng bị thọc trúng chỗ đau, thẹn quá hóa giận, "Còn không phải mày kích động tôi đi cướp chìa khóa à, tao chỉ lỡ tay đẩy bà ta ngã cầu thang! Nếu người ngoài mà vào truy cứu trách nhiệm, mày cũng chẳng thoát được đâu.
Bây giờ chúng ta là châu chấu trên cùng một sợi dây rồi."
Coi như gã thông minh, không trực tiếp thừa nhận là mình cố ý giết người, đồng thời còn giấu nhẹm đi chuyện cô Đặng suýt chết một lần, cuối cùng nhờ bàn tay người chồng 'kính yêu' túm tóc đập vào lan can mà chết thật.
"Cướp? Tao bảo mày lừa nó mày gạt nó, ai biết mày còn có thể giết chết người! Tao nói cho mày biết, tao chẳng có một cắc quan hệ nào với chuyện này đâu." Cô Vương lập tức phủi sạch mọi trách nhiệm.
"Mày định đứng một bên nhìn? Được thôi, có gan thì đừng có ăn đồ của tao."
"Tên khốn kiếp nhà mày lợi dụng lúc đêm hôm bà ngủ -- tiếng động gì vậy?"
Là Đồng Dập Huy trong lúc hoảng loạn đã vô ý làm rơi một hộp kem đánh răng trên kệ hàng xuống đất, gây ra tiếng động lớn.
Đồng Dập Huy ôm miệng, cậu vùng dậy, đạp tung cửa sau của siêu thị rồi chạy thục mạng.
Gió lạnh quét qua, cắt vào mặt, đau nhói.
Đôi mắt lấp lánh như trời sao giờ đây đã đọng đầy bão tố.
Chú thích: Dập Huy có nghĩa là sáng rõ, lấp lánh.
_
Lúc Tạ Trì An tỉnh dậy nhìn đồng hồ treo tường, đã hơn năm giờ.
Trời bên ngoài sắp chuyển tối.
Thời lượng học tập của lớp Mười hai rất gấp, phòng nào cũng có đồng hồ, ngay cả phòng học nhạc cũng thế.
Tạ Trì An chẳng hiểu tại sao lại như vậy.
Đã phải học nhiều thì thôi, thời khóa biểu còn chẳng có môn âm nhạc.
Căn bản, căn phòng này được xây ra chỉ để trang trí mà thôi.
Tạ Trì An vừa ngoảnh đầu lại đã chạm phải ánh mắt của Lương Diệc Phi và Trần Tuệ Tuệ đang nhìn cậu chằm chằm.
Tạ Trì An hơi ngơ ngác: "Nhìn tao làm gì?"
Lương Diệc Phi nhỏ giọng đáp: "Không nhìn mày thì hai đứa tao cũng chẳng biết làm gì."
Chẳng phải ai cũng giống như hai vị này lại ngủ say như chết thế kia.
Tạ Trì An đưa mắt nhìn sang chỗ đàn dương cầm, Phong Minh đang áp mặt lên nắp đàn ngủ say sưa.
Chống cằm quá lâu làm tê hết cả tay, Tạ Trì An khẽ xoay khớp tay.
Phong Minh bên kia đã có dấu hiệu tỉnh lại.
"Mấy giờ rồi?" Hình như gã vẫn còn ngái ngủ, hỏi rất hàm hồ.
Trần Tuệ Tuệ thuận miệng đáp: "Năm giờ hai mươi."
"A?" Phong Minh lẩm bẩm, "Nên ăn cơm tối rồi..."
Tự nhiên gã khơi chuyện này, mọi người cũng thấy bụng trống rỗng.
Tạ Trì An còn đỡ, cậu không ăn nhiều, buổi chiều mới ăn một cái bánh mì xong, lúc này cảm thấy không đói lắm.
Còn Lương Diệc Phi là một cái thùng cơm chính hiệu, ăn nhiều gấp đôi Tạ Trì An, ăn nhiều đến mức như thể bụng cậu ta không có đáy.
Trần Tuệ Tuệ thì sờ bụng, cô chưa ăn cơm trưa, bữa sáng cũng là bữa sáng của ngày hôm qua...!
Trong túi Lương Diệc Phi còn không ít đồ, nhưng ngồi ngay trước mặt Phong Minh, cậu chẳng dám lấy ra lung tung.
Ai biết gã thấy sẽ có ý định gì quái gở? Đồ ăn bây giờ đáng giá bằng cả mạng sống, chẳng dám mang ra mà thử lòng.
Lương Diệc Phi vẫn giữ vững lòng đề phòng người lạ.
Ba người bên kia không ai tiếp lời cậu ta.
Phong Minh nhấc một cái túi chéo từ dưới gầm đàn, gã kéo khóa, lấy ra mấy khối bánh kem nhỏ, rồi bày lên đàn mà chẳng chút e dè.
Gã còn ngẩng đầu hỏi ba người: "Các cậu ăn cùng không?"
Trong nháy mắt, Lương Diệc Phi cảm thấy xấu hổ, rõ ràng mình đang lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử.
Trần Tuệ Tuệ rạo rực thèm muốn.
Cô đói lắm lắm ấy.
Tạ Trì An hỏi: "Cho chúng ta rồi, cậu còn đủ không?"
"Đủ mà." Phong Minh giơ cả cái túi ngập bánh gato lên cho mọi người xem, "Đủ ăn lâu dài."
Lương Diệc Phi líu lưỡi: "Nhiều thế sao?"
"Đúng vậy.
Tớ thích bánh kem mà." Phong Minh cắn một miếng bánh lỏng toẹt rồi nuốt xuống, "Cơ mà tớ lười phải chạy xuống thường xuyên cho nên là mỗi tuần sẽ mua một đống lớn phòng hờ như này này."
Trần Tuệ Tuệ thế mà không hề ngạc nhiên.
Phong Minh thích đồ ngọt, nhất là bánh gato.
Đây vốn không phải là bí mật gì cả.
Đây là thông tin mà nội bộ các nữ sinh lớp 12-9 tự truyền tai nhau, khiến hình tượng Phong Minh trong các câu chuyện đồng nhân lãng mạn lập tức có thêm thuộc tính ham ăn.
Mỹ thiếu niên ấm áp thích đồ ngọt, đúng là đã 'đốn tim' không biết bao nhiêu nữ sinh.
Tạ Trì An bước tới, bốc một lúc ba miếng bánh kem, cực kỳ không khách khí, cậu đáp: "Cảm ơn."
Cậu quay lại, ném cho Lương Diệc Phi và Trần Tuệ Tuệ mỗi người một miếng.
Lương Diệc Phi có hơi ngượng, sao có thể lấy không của người ta bây giờ.
Phong Minh thấy Tạ Trì An lấy bánh, nụ cười đượm chân thành tha thiết, mắt mang muôn vàn chờ đợi mà nói: "Cầm bánh của tớ rồi, có phải cũng nên mang tớ đi cùng không đây?"
Rất biết cách 'bắt người tay ngắn, cắn người miệng mềm'.
Lương Diệc Phi bắt đầu đổi phe, giúp Phong Minh nói chuyện: "Anh Tạ, nếu không thì mày...!cứ mang thêm một người nữa đi ha?"
Tạ Trì An ngồi về chỗ từ tốn ngốn hết miếng bánh gato: "Được."
Cứ để bên cạnh mà coi chừng, dù sao cũng tốt hơn là thả tai họa chạy lung tung.
Lần này Tạ Trì An đáp ứng sảng khoái ngoài sức tưởng tượng, khiến Lương Diệc Phi cũng phải sửng sốt.
Chẳng lẽ anh Tạ đã bị mua chuộc chỉ bằng một miếng bánh ư?
Trời đã tối sầm.
Phòng học nhạc cũng chìm vào cảnh tượng tương tự.
Ban ngày Tạ Trì An đã ngủ một giấc, bấy giờ vẫn còn rất tỉnh táo.
Phong Minh cũng thế.
Đầu Lương Diệc Phi và Trần Tuệ Tuệ cứ cúi thấp dần, dường như không chịu nổi nữa.
Trong khung cảnh vừa tối vừa tĩnh mịch, con người ta dần trở nên thờ ơ với sự trôi chảy của thời gian.
Kim đồng hồ chỉ đúng chín giờ tối.
Tiếng đài phát thanh lại rè rè báo hiệu 'nó' sắp sửa bắt đầu.
"Kết thúc ngày thứ Hai của trò chơi.
Số người sống sót hiện tại là 1776 người."
Hôm nay đã có 208 người bỏ mạng.
So với 24 người hôm qua, con số này cao gấp gần mười lần.
Sau đó, dưới áp lực tàn khốc của cơn đói, chỉ cần một yếu tố bên ngoài kích thích, cả trường sẽ biến thành một lò mổ quy mô lớn, nơi ai cũng có thể là con mồi và ai cũng có thể là đồ tể.
Đợi đến ngày mai, khi cơn đói khát đã trở thành ý nghĩ duy nhất trong đầu họ, lại dưới sự uy hiếp trắng trợn của 'vạch chết' ba ngày, sẽ có càng nhiều người đột phá giới hạn cuối cùng của nhân tính.
Lương Diệc Phi và Trần Tuệ Tuệ vốn đang buồn ngủ, tai nghe thấy lời đài phát thanh nói, lập tức tỉnh táo hẳn.
208 người...!
Mới một ngày.
Mà đã chết nhiều người như vậy.
Vậy còn ngày mai? Những ngày sau đó thì sao?
Quá đỗi tuyệt vọng!
Con số này khiến người ta quá đỗi tuyệt vọng.
Trần Tuệ Tuệ cắn chặt răng, cố hết sức kiềm chế tiếng khóc.
Ánh mắt Lương Diệc Phi ngây dại, cứ như một vật vô tri vô giác, một kẻ ngu đần.
Phản ứng của hai người họ, cũng chính là phản ứng của đại đa số học sinh còn lại trong trường.
Hai vị còn lại thì sao?
Cả phòng tối đen như mực, giơ tay không thấy được năm ngón, cũng chẳng thấy rõ biểu cảm của mỗi người.
Tạ Trì An không thèm nghe 'nó' nói gì, chống cằm, ngáp đến mức cậu phải cố gắng lắm mới khép được miệng lại.
Dẫu đầu óc còn rất thanh tỉnh, nhưng đồng hồ sinh học lại đang thúc giục cậu đi ngủ.
Khuôn mặt Phong Minh ẩn trong bóng đêm lấp ló vẻ thất vọng.
Đúng vậy, thất vọng.
Mới 208 người thôi...!Toàn bộ là do một tay gã và Tư Đồ Nguyệt 'cống hiến' hết cả.
Thật vô nghĩa!