Chương 17: Lương Diệc Phi: Lòng Tin Đặt Nhầm Chỗ

Chạy Hay Chết

Chương 17: Lương Diệc Phi: Lòng Tin Đặt Nhầm Chỗ

Chạy Hay Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 17 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Editor: Đông Vân Triều
Bên ngoài phòng học lớp 12-1.
Lương Diệc Phi vừa gãi đầu cười ngốc nghếch, vừa quay người trừng mắt nhìn vào trong lớp. Thi thể vẫn còn đó, Lương Diệc Phi cả đời này cũng chẳng dám nhìn thêm lần nào nữa. Cậu ta chỉ đang cố tỏ ra bình tĩnh để lấy lòng Mễ Tuyết thôi.
Động tác của cậu thoăn thoắt, lao vào nắm lấy quai cặp rồi phóng ra ngay: "Đây này, cậu muốn ăn gì cứ lấy đi."
Mễ Tuyết mừng rỡ ra mặt: "Lương Diệc Phi, sao cậu lại có nhiều đồ ăn như vậy?"
"Chỉ là chuẩn bị trước thôi." Lương Diệc Phi ngượng ngùng đáp lời.
Mễ Tuyết cúi đầu sờ nắn chiếc balô căng phồng, yêu thích không nỡ rời tay. Ánh mắt ả thoáng hiện lên sự thèm thuồng như một con rắn độc trườn bò rồi nhanh chóng biến mất. Ả không vội vã thọc tay vào lấy mà lặng lẽ kéo khóa cặp lại, nói: "Ăn ở đây nguy hiểm lắm, chúng ta đến chỗ nào kín đáo hơn đi."
"A, đi đâu nữa? Chúng ta không quay lại sao?" Đồng Dập Huy vẫn đang đợi họ trong phòng kia mà.
"Cậu ngốc quá đi. Cậu với nhóc đó mới gặp nhau mấy lần? Cậu không sợ nó thấy cậu có nhiều đồ ăn rồi nảy sinh ý đồ khác sao?" Mễ Tuyết vừa dặn dò, vừa nắm lấy tay Lương Diệc Phi kéo đi: "Để tớ dẫn cậu đến một nơi tuyệt đối an toàn."
Lương Diệc Phi định nói Đồng Dập Huy không phải người như vậy, nhưng còn chưa kịp mở miệng thì một bàn tay trắng trẻo, nhỏ nhắn mềm mại đã luồn vào lòng bàn tay cậu. Lương Diệc Phi lập tức im bặt.
NỮ THẦN THẾ MÀ DẮT TAY MÌNH!!!
Lương Diệc Phi không còn biết trời đất là gì, ngẩn ngơ để Mễ Tuyết nắm tay dẫn đi.
Mễ Tuyết lôi Lương Diệc Phi đến cửa phòng thể dục dụng cụ rồi buông tay cậu ra. Ả gõ hai tiếng lên cánh cửa gỗ: "Tớ về rồi!"
Sắc mặt Lương Diệc Phi biến đổi: "Nơi này còn có người khác sao?" Chưa dứt lời, cánh cửa phòng đã bị đẩy ra từ bên trong.
Lương Diệc Phi cảnh giác được một lát thì lập tức buông lỏng, cậu reo lên mừng rỡ: "Lâm Siêu Văn!"
Lâm Siêu Văn cũng kinh ngạc không kém: "Lương Diệc Phi?"
"Ôi trời, may quá mày không chết! Thật sự tốt quá!" Lương Diệc Phi kích động muốn ôm Lâm Siêu Văn một cái, nhưng bị Lâm Siêu Văn ghét bỏ đẩy ra: "Đồ điên, nói năng thối hoắc vậy?"
Lương Diệc Phi sung sướng khôn xiết: "Mày làm sao biết được tao vui đến mức nào! Bọn Triệu Hạo Kiệt chết hết rồi, tao cứ nghĩ mày cũng đã..."
Lâm Siêu Văn mất tự nhiên lùi một bước: "Được rồi, đừng đứng ở cửa nữa, kẻo có người tới bây giờ. Mau vào đi."
Lương Diệc Phi và Mễ Tuyết cùng bước vào phòng. Mễ Tuyết xoay người khóa trái cửa lại.
"Ngạc nhiên vì tao còn sống à?" Lâm Siêu Văn dò xét khắp người Lương Diệc Phi: "Thấy mày còn sống tao cũng rất bất ngờ đấy."
Mấy đứa bạn chí cốt toàn một lũ ăn nói bỗ bã, Lương Diệc Phi đã quen nên không để trong lòng, vẫn cười đùa: "Nhờ một tay anh Tạ che chở đó. Mà này, sao mày với Mễ Tuyết lại gặp được nhau vậy?"
Lâm Siêu Văn liếc mắt nhìn Mễ Tuyết, ra hiệu: Chuyện quái gì vậy? Sao lại mang thằng này về đây?
Mễ Tuyết hiểu ý, vội vàng nói: "Thôi đừng nói nữa. Tớ đói quá rồi."
Lương Diệc Phi vội vàng mở cặp ra: "Đây, cho cậu này."
Mễ Tuyết lấy một miếng bánh gatô ra, lén lút trả lời Lâm Siêu Văn: Đây chính là mục đích em mang nó về đây.
Lâm Siêu Văn nhìn chiếc balô đầy ắp đồ ăn kia đến mức ánh mắt nóng rực, ngoài miệng vẫn hỏi han: "Lương Diệc Phi, sao mày có thể có... nhiều đồ ăn như vậy."
Cây gậy bóng chày trong tay gã đã giơ lên rất cao.
Lương Diệc Phi ngồi xổm trên mặt đất, quay lưng về phía hai người kia, đang loay hoay lục đồ trong túi: "Do may mắn thôi, may mắn thôi. Ui Lâm Siêu Văn, mày có đói không đó? Mày cũng cầm chút – Á!"
Lương Diệc Phi ôm đầu, xoay người lại thấy Lâm Siêu Văn cùng cây gậy bóng chày, cậu không dám tin vào mắt mình nữa: "Vì sao..."
Không phải chúng ta là bạn bè sao? Là bạn bè, bạn cùng phòng, là anh em ba năm. Vì cái gì chứ?
Lương Diệc Phi choáng váng, sờ lên đầu toàn máu là máu. Cậu ngã vật xuống đất không dậy nổi, chỉ có thể trừng mắt nhìn chằm chằm vào Lâm Siêu Văn, muốn có được câu trả lời cuối cùng.
"Giờ này mà mày còn muốn hỏi vì sao à, Lương Diệc Phi, mày đúng là ngây thơ đến mức ngu xuẩn. Nói thật cho mày biết, Triệu Hạo Kiệt là tao đẩy đó. Lúc đó nó muốn giết tao, tao chẳng qua cũng là vì mạng sống." Lâm Siêu Văn cười lạnh: "Chúng tao không phải mày, có Tạ Trì An che chở. Nó cũng bảo vệ mày tốt thật đấy, quần áo chẳng dính chút máu nào, đến bây giờ nó vẫn muốn mày sống trong tháp ngà."
Lương Diệc Phi dùng hết sức bình sinh để thốt lên: "Mày muốn đồ ăn, tao có thể cho mày mà..."
"Đến lúc này mà mày vẫn chưa hiểu sao?!" Lâm Siêu Văn chỉ thẳng vào mặt Lương Diệc Phi mà hét lớn: "Tao không ghét Triệu Hạo Kiệt, không ghét Tạ Trì An, tao thậm chí còn chẳng ghét thằng ẻo lả Chu Nhất Ngạn. Người tao ghét nhất chính là mày, là mày đó Lương Diệc Phi!"
Hai mắt Lương Diệc Phi trợn trừng, cậu không hiểu, không, cậu thật sự không hiểu.
Lâm Siêu Văn đã sớm không còn hy vọng gì vào EQ của Lương Diệc Phi, dứt khoát làm rõ: "Mễ Tuyết là bạn gái của tao."
Lương Diệc Phi: "!!!"
"Đúng là phải cảm ơn mày. Nếu không phải do mày ngày nào cũng nhắc đến A Tuyết, tao cũng sẽ không tò mò, từ đó mới thành đôi với A Tuyết. Mày cũng đừng có mà trách tao, chính mày suốt ngày treo trên miệng chữ "thích" mà lại không theo đuổi người ta, bị người khác nhanh chân hớt tay trên thì còn trách ai nữa? Chẳng qua ban đầu tao còn bận tâm đến tình bạn, không muốn nói với mày mà thôi." Lâm Siêu Văn lạnh lùng nói thêm: "Mày có biết mỗi lần mày ỉ ôi đòi bạn gái tao, tao buồn nôn đến mức nào không?"
Không...!Nhưng vì sao mày không nói với tao? Nếu mày nói với tao, có lẽ tao chỉ tức giận nhất thời mà đánh mày một trận, rồi sau đó sẽ không bao giờ tơ tưởng đến Mễ Tuyết nữa. Chúng ta là anh em mà. Tao...!tao có thể nhường cho mày tất cả mà.
Lương Diệc Phi lặng lẽ rơi nước mắt.
"Đúng đó." Mễ Tuyết thân mật choàng tay Lâm Siêu Văn: "Mày cũng không nhìn lại cái mặt mày đi, nếu không phải nhờ Siêu Văn nhắc nhở phòng ký túc của anh ấy có một tên súc sinh ý định dâm loạn tao, sao tao có thể nhớ kỹ mày?"
Dáng dấp Lâm Siêu Văn tuy không sánh được với Tạ Trì An nhưng tuyệt đối điển trai hơn Lương Diệc Phi nhiều.
"Thôi được rồi, bớt nói linh tinh với nó đi." Lâm Siêu Văn nhét gậy bóng chày vào tay Mễ Tuyết, độc ác bảo: "A Tuyết, giết nó."
Đôi bàn tay trắng trẻo của Mễ Tuyết chưa từng dính máu, ả hơi sợ hãi.
"Không sao đâu A Tuyết, nếu hôm nay em còn chưa giết người thì sẽ bị hành quyết! Em muốn chết à?" Ánh mắt Lâm Siêu Văn nhìn Lương Diệc Phi lạnh như dao: "Giết nó!"
Bị người mình thích dùng gậy đánh đến chết, rốt cuộc là loại cảm giác gì?
Lương Diệc Phi không biết. Bởi vì trong khoảnh khắc cuối cùng của sinh mệnh, cậu đã không còn thích Mễ Tuyết nữa.
Rốt cuộc cậu cũng đã nhìn thấu người con gái mình yêu thầm ba năm này rồi.
Anh Tạ đã từng nhắc nhở cậu nhiều lần, nhưng lần nào cậu cũng tặc lưỡi bỏ qua, thậm chí còn cáu gắt với anh Tạ. Thật sự có lỗi với anh Tạ...!Mỗi lần ra khỏi cửa đều không chịu nổi tên óc lợn là cậu, ngu ngốc quá, toàn bị người khác lừa gạt. Lần này rốt cuộc không đợi được anh Tạ trở về.
Mặt mũi Lương Diệc Phi bê bết máu, cuối cùng không còn sức để suy nghĩ nữa.
Trong thoáng chốc, cậu ngỡ như đã về căn nhà ấm áp đó, bố mẹ đã nấu xong đồ ăn nóng hổi chờ cậu về, ân cần hỏi han tuần vừa rồi cậu học hành thế nào. Họ còn cười với cậu.
***
Tạ Trì An gần như đã lục soát mọi tầng lầu. Cậu không tìm thấy Phó hiệu trưởng, mà thấy cô Vương trước. Chỉ là lúc đó cô Vương đã trở thành một cái xác.
Bị gót giày đâm xuyên hốc mắt, đầu tóc tả tơi, có chỗ đã bị giật trụi da đầu, thấm máu, nhìn thôi cũng đã thấy đau đớn tột cùng. Tạ Trì An nhận ra chiếc giày cao gót đó, thuộc về một cô giáo khác trong trường. Nghe nói cô giáo ấy và cô Vương này từng cạnh tranh chức giáo viên chủ nhiệm. Vị giáo viên kia vốn có tư cách và thâm niên công tác lâu hơn nhưng cuối cùng kẻ chiến thắng lại là cô Vương. Chẳng biết có phải là nhờ mối quan hệ xác thịt mờ ám giữa cô Vương và Phó hiệu trưởng không nữa. Thế giới của người trưởng thành thật phức tạp.
Tạ Trì An phát hiện Phó hiệu trưởng ở trong một văn phòng, mà không phải văn phòng của gã. Cửa phòng làm việc bị khóa trái. Tạ Trì An vừa nghe thấy âm thanh loáng thoáng bên trong thì không chút do dự đạp cửa xông vào.
Do cánh cửa văn phòng vốn chẳng chắc chắn gì so với cửa kho hàng ở siêu thị nhỏ, hoặc do sức của Tạ Trì An lớn kinh người, tóm lại, cánh cửa này cứ thế bị Tạ Trì An đạp bung ra rất dễ dàng. Tiếng Phó hiệu trưởng chửi mắng cùng âm thanh cầu cứu của chủ nhiệm lớp lập tức im bặt.
Cả cơ thể to béo của Phó hiệu trưởng đè lên người Tống Thanh Vân, quần gã còn đang vắt vẻo ở bắp đùi. Trên sàn toàn quần áo lộn xộn, cảnh tượng phải nói là cực kỳ thê thảm. Mây đen kéo đến phủ đầy mắt Tạ Trì An.
Cậu chẳng nói hai lời, lập tức rút dây thừng trong túi, quấn chặt cổ Phó hiệu trưởng, cưỡng ép kéo gã ra khỏi người Tống Thanh Vân. Phó hiệu trưởng bắt đầu giãy giụa kịch liệt, hai con mắt gã lồi ra như cá mắc cạn, liều mạng lấy tay móc vào sợi dây đang thắt chặt cổ để kéo ra, đây là phản ứng bản năng của những kẻ bị bóp cổ. Khuôn mặt núc ních đầy dầu mỡ kia đã chuyển sang màu xanh tím, gân xanh gân đỏ nổi lên chằng chịt. Cậu đổi hướng tay siết nhưng chung quy không hề thả lỏng một phút giây nào. Sợi dây thừng thắt lấy sinh mệnh của Phó hiệu trưởng thì cũng đồng thời quấn chặt lấy hai bàn tay của cậu, vằn lên những vết đỏ rợn người, mạch máu xanh tím cũng lũ lượt nổi lên trên cánh tay cậu.
Thiếu niên vừa là ngọc quý, cũng vừa là Bạch Vô Thường mang theo xiềng xích ngoắc lấy linh hồn của những tên ác quỷ chốn nhân gian rồi tống thẳng chúng xuống Địa ngục.
Chỉ vài phút ngắn ngủi, cường độ kháng cự của Phó hiệu trưởng càng ngày càng yếu dần, cuối cùng bất động. Tạ Trì An rũ mắt che đi nỗi thờ ơ trước sinh mạng. Giết một người dễ dàng như thế đấy.
Tống Thanh Vân vẫn còn ngơ ngác nằm sõng soài trên bàn làm việc, ánh mắt cô vô hồn, tựa như tất cả sức sống của bản thân cũng vừa trôi mất theo gã cưỡng hiếp đê tiện kia. Khi Tạ Trì An mở mắt lần tiếp theo, cậu từ tốn nhặt một chiếc áo khoác dưới sàn, rồi phủ kín người Tống Thanh Vân. Hẳn bây giờ cô chủ nhiệm không muốn thấy ai cả. Sau khi Tạ Trì An đắp áo cho cô, cậu nhẹ nhàng ra khỏi văn phòng, trở lại chỗ Đồng Dập Huy.
Trong văn phòng, khóe mắt Tống Thanh Vân cứng ngắc co giật. Nàng trầm mặc nhặt lại từng thứ dưới đất mặc vào, nhìn thi thể Phó hiệu trưởng với ánh mắt đầy phức tạp. Tại sao tất cả lại thành ra thế này? Từ một sinh viên mới tốt nghiệp Đại học Sư phạm không lâu, tràn đầy phấn khởi và nhiệt huyết muốn được dạy người, trồng người, sao lại biến thành ra nông nỗi này?
Tống Thanh Vân vừa trẻ vừa đẹp. Ngày thường, Phó hiệu trưởng đã ám chỉ không ít, cô chỉ đành vờ như không hiểu, bởi vậy mà bị các đồng nghiệp xa lánh. Nhưng dù sao cũng ở trong một xã hội pháp trị, Phó hiệu trưởng chỉ có thể lén lút chèn ép chứ chẳng thể ép buộc được cô. Mấy ai ngờ tới, sau khi mất đi ước thúc của pháp luật, giới hạn đạo đức của một số kẻ lại thấp đến như vậy. Chật vật thoát khỏi nơi sinh thành lạc hậu, trở thành một người thầy, người cô cao quý của nhân dân. Nếu để họ hàng biết cô xảy ra chuyện như vậy, người nhà cô biết sống sao bây giờ? Còn cô, cô có mặt mũi nào mà gặp người ta nữa? Nước bọt có thể dìm chết người. Họ chẳng thấy lũ đàn ông tệ bạc ấy có gì sai, sẽ chỉ lên án phụ nữ phóng túng, không biết kiềm chế. Nghèo khó ngu muội, bế tắc lạc hậu, đây chính là lý do Tống Thanh Vân phải dốc hết xương máu để kiếm một chỗ đứng trên thành phố lớn. Bây giờ, tất cả đều hết rồi. Chỉ cần vừa nghĩ tới chuỗi ngày tăm tối còn lại trong quãng đời của mình, mắt Tống Thanh Vân đã đong đầy tuyệt vọng. Sống có nghĩa lý gì cơ chứ! Cô xông ra khỏi văn phòng.
***
Lúc Tạ Trì An chạy tới phòng Đồng Dập Huy đang chờ, có một bóng người rơi xuống từ tầng trên. Tống Thanh Vân tự sát. Người giáo viên chủ nhiệm trẻ tuổi xinh đẹp, giảng bài vừa sinh động thú vị, khiêm tốn hiền hòa thích nói đùa với họ, giữa thời khắc đôi co với Tử Thần cũng sẽ san sẻ miếng cơm manh áo với họ, cuối cùng lại tự sát. Bước chân của Tạ Trì An dừng lại.
...!Cậu đã sai rồi sao?
Cậu cho rằng, sau khi chuyện đó xảy ra, chủ nhiệm lớp cần có một khoảng thời gian yên tĩnh. Nhưng sao nháy mắt cô lại chọn cái chết? Thứ quý giá như cuộc sống...!rõ ràng ai ai cũng muốn có mà.
-----
Editor: Đông Vân Triều: Xin phép được làm rõ tư tưởng của tác giả để tránh những trường hợp xuyên tạc, bôi nhọ vô lý về sau.
Suy nghĩ của Tống Thanh Vân trong truyện có phần tiêu cực nhưng nó cho thấy được tâm lý chung của (hầu hết) các nạn nhân bị cưỡng hiếp, đồng thời lên án hành vi, thái độ của một phần thiểu số những kẻ mang trong mình tư tưởng hủ bại, trọng nam khinh nữ và đổ lỗi cho nạn nhân, đã đẩy nhân vật phụ này đến bước đường cùng và cái chết. Mong rằng những nạn nhân như vậy sẽ nhận được sự cảm thông, động viên, quan tâm của toàn thể cộng đồng, và những vết thương cả về thể chất lẫn tinh thần sẽ được xoa dịu, chữa lành. Cuộc sống là đáng quý, mong mỗi người hãy học cách yêu lấy bản thân mình. Xin cảm ơn!