24. Chương 24: Ngươi Còn Cần Hơn Chúng Ta Đấy

Chạy Hay Chết

Chương 24: Ngươi Còn Cần Hơn Chúng Ta Đấy

Chạy Hay Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 24 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trong lúc hai người đang giao lưu hữu hảo, đột nhiên bên ngoài vang lên tiếng kêu đau thảm thiết, đã cắt ngang câu chuyện của họ.
Tạ Trì An bước vội đến bên cửa sổ, vén rèm lên một chút.
Cậu thấy một nam sinh đang điên cuồng vung dao phay, chém về phía một nữ sinh xinh đẹp khác.
Nữ sinh đã trúng liên tiếp nhiều nhát, cả người đẫm máu, một bên cánh tay còn bị đứt lìa.
Ước chừng lượng máu tuôn ra, cậu biết cô gái ấy không thể cứu được nữa.
Màn kịch đẫm máu này thu hút rất nhiều người âm thầm quan sát trong bóng tối, nhưng chẳng mấy ai động lòng trắc ẩn, huống chi là ra tay cứu giúp.
Thứ họ đang nhìn bây giờ không phải là một người sống sờ sờ, mà là một đối thủ cạnh tranh có thể tước đi quyền sống của họ.
Kẻ sống sót đến ngày thứ tư không bao giờ có một trái tim nhân hậu.
Nhìn những người bạn ở ngày thứ ba, tay không nhuốm máu, đồng loạt bị nổ chết, họ không hề nghi ngờ năng lực của kẻ chủ mưu đứng sau.
Vậy nên luật đầu tiên: "Sau bảy ngày bất phân thắng bại, toàn quân bị diệt", họ thật không dám quên.
Toàn quân bị diệt có ý nghĩa gì? Là nếu đến ngày cuối cùng mà còn hơn một người sống sót, tất cả bọn họ sẽ phải chết hết, đúng không?
Chỉ cần một lần chứng kiến cảnh máu tanh khi xử quyết, chẳng ai muốn mình cũng sẽ trở thành một đống thịt nát lẫn lộn bùn đất như thế.
Đã như vậy...!chi bằng ra tay giết!
Mình giết được bao nhiêu hay bấy nhiêu, không giết được thì cũng phải ngóng xem người khác xử lý thêm mấy đối thủ.
Giờ phút này, sự đồng cảm là thứ vô dụng nhất, lòng lương thiện là tìm đường chết, mềm lòng là bùa đòi mạng.
Từ đây, những con người bình thường trong thế giới đầy ám ảnh này, bắt đầu trở nên vặn vẹo, tàn độc.
Người không vì mình, trời tru đất diệt.
Nữ sinh máu me be bét tắt thở ngã xuống sàn, còn gã kia cầm dao phay vương máu chạy vội về phía khác của hành lang.
Tạ Trì An buông rèm xuống, quay lại khẽ lắc đầu với hai người trong phòng.
Từ tiếng kêu thảm thiết bên ngoài, Phong Minh và Phương Tư Kỳ đã đại khái đoán ra chuyện gì đang xảy ra, không ai hỏi thêm câu nào.
Cơ thể Phương Tư Kỳ khẽ run: "Lại có người chết..."
Cô vội vàng vặn nắp bình giữ nhiệt ra, rót một cốc nước định uống một ngụm lấy lại bình tĩnh, lúc đưa đến bên miệng lại dừng lại.
Nước quý giá đến mức nào.
Không biết có bao nhiêu người đang thèm khát, vậy mà cô lại tùy tiện lấy ra trước mặt hai kẻ xa lạ như vậy.
Phương Tư Kỳ do dự, rồi cầm lên hai chiếc cốc dùng một lần, chia nước của mình thành hai phần đều nhau rót vào cốc, cô dè dặt nhìn về phía hai người họ: "Ở bên ngoài lâu như vậy, các cậu có khát không? Tôi chỉ có chút này...!Các cậu có muốn uống không?"
Cứ thế, cô định tặng hết bình nước của mình cho hai người họ, không biết là do cô vốn vô tư, hay đang mưu cầu sự tự vệ.
Dù sao thì hiện tại, có kẻ dám giết người cướp nước cũng là chuyện bình thường.
"Không cần." Tạ Trì An nhã nhặn từ chối.
Cậu không cần thiết phải tranh giành số nước ít ỏi này của người ta làm gì.
Phong Minh cũng đáp: "Đúng đó, cậu vẫn nên giữ bình nước ấy cho bản thân thì hơn."
"Không, không, các cậu uống đi." Phương Tư Kỳ giãy nảy, "Các cậu cần hơn tôi."
"Thật sự không cần đâu mà." Phong Minh rất nho nhã lễ độ.
"Các cậu cần!!" Giọng Phương Tư Kỳ nghe như sắp khóc đến nơi vậy.
Không cần nước thì cần cái gì? Mạng của cô ư!
Đôi mắt sắc bén của Tạ Trì An sâu không lường được.
Cậu đột nhiên chú ý tới bờ môi nứt nẻ một cách khó hiểu trên khuôn mặt Phương Tư Kỳ.
Cô có nước, vì sao lại để mình khát đến mức độ này? Chẳng lẽ do không nỡ uống? Đã không nỡ, sao lại còn hào phóng cố nhồi nhét hết sạch cho hai người họ?
"Vậy cảm ơn." Cậu nhận lấy cốc nhựa, đầu hơi cúi, đôi môi nhạt màu nhấp lên miệng cốc.
Cuối cùng Phương Tư Kỳ cũng thở phào một hơi.
Tạ Trì An hơi ngước mắt, khi dòng nước trong suốt không màu không mùi này sắp chảy vào khoang miệng, ánh mắt cậu xuyên qua thành cốc, lướt về phía Phương Tư Kỳ cực nhanh.
Mười ngón tay của Phương Tư Kỳ cuộn chặt lại, ánh mắt cô nhìn cậu có vẻ rất khẩn trương và...!chờ đợi.
Cô hy vọng cậu uống hết cốc nước này.
Phương Tư Kỳ phát giác Tạ Trì An đang nhìn mình, cô vội vàng dời mắt đi.
Cùng lúc đó, Tạ Trì An đặt cốc nước xuống mặt bàn, nước bên trong một giọt cũng không thiếu.
Phương Tư Kỳ cố nặn ra một nụ cười: "Sao, sao không uống nữa?"
Tạ Trì An nhìn cô, ngữ điệu không cao không thấp, vừa đủ khiến lòng Phương Tư Kỳ kinh hãi không yên.
"Có phải ngươi bỏ thêm gì vào trong không?"
Phương Tư Kỳ cứng đờ cả người: "Ngươi, ngươi đang nói cái gì vậy? Ta có lòng tốt đưa nước cho các ngươi, vậy mà các ngươi lại ác ý xuyên tạc thế sao?"
"Không nói hả?" Tạ Trì An lập tức rút cây lao trong ba lô ra xoay xoay trong lòng bàn tay, mũi lao nhọn hoắt dừng lại đúng lúc chĩa vào mặt Phương Tư Kỳ.
"Không nói thì ta để ngươi uống hết, kết quả cũng vậy cả thôi." Tạ Trì An ngước mắt cười.
Phong Minh thấy thế, cũng móc dao gọt trái cây trong túi ra, ý đồ uy hiếp rất rõ ràng.
Thoáng chốc mặt Phương Tư Kỳ xám ngoét lại như màu đất.
"Ta nói! Là thuốc ngủ!" Phương Tư Kỳ khóc nức nở thành tiếng.
Cô sợ quá, cô không biết liệu hai người này có giết chết cô không.
Cô không nên dẫn sói vào nhà mới phải!
Phong Minh hỏi: "Sao ngươi lại có thuốc ngủ?"
"Ta tự tích góp..." Phương Tư Kỳ ôm mặt.
Những viên thuốc ngủ này, cô vốn định dùng để kết thúc cuộc sống của chính mình.
Dung mạo Phương Tư Kỳ bình thường, thành tích bình thường, gia cảnh nghèo khó, tính cách quái gở.
Ở lớp không vui vẻ với ai, tự ti mặc cảm, lúc nào cũng âu sầu, u ám.
Ngoại trừ người bạn cùng lớp Đồng Dập Huy, cơ bản không ai chịu hòa nhã với cô.
Nhưng cô cũng chẳng ưa Đồng Dập Huy, nhà Đồng Dập Huy còn nghèo hơn nhà cô cơ mà, đó cũng là điều duy nhất khiến cô cảm thấy mình ưu việt hơn người.
Cô không thích thấy Đồng Dập Huy khổ hơn cô, nhưng lại sống vui vẻ hơn cô, nhân duyên tốt hơn cô, thành tích cũng cao hơn cô, vì sao chứ?
Phương Tư Kỳ lún sâu trong cảm giác ấm ức vô lý ấy, tự đâm đầu vào ngõ cụt, cả ngày chỉ biết hận mình được sinh ra, hận mình không chết đi.
Cô lấy lý do đêm ngủ không yên giấc để nhờ bác sĩ kê thuốc ngủ, hai viên rồi lại hai viên, còn chạy tới tất cả các hiệu thuốc lớn nhỏ trong thành phố, cuối cùng cũng tích đủ lượng thuốc ngủ có thể gây chết người.
Cô định tự tử trong tuần này, ngay trong trường.
Ngày thường không được ai để mắt, cô chết đi rồi sẽ có được sự chú ý của tất cả mọi người! Nhưng đến giờ đã định, cô lại không dám.
Cô rót nước nóng đầy bình, dốc toàn bộ thuốc ngủ vào rồi khuấy tan.
Nhưng từ đầu đến cuối cô không dám thật sự uống hết.
Cô vẫn muốn sống mà.
Nhưng đúng lúc này, Trò chơi Chạy-hay-Chết bắt đầu.
Chứng kiến đám bạn học đáng ghét chết từng người từng người một, Phương Tư Kỳ một mặt sợ hãi, trong lòng vẫn lâng lâng đầy khoái ý.
Cô may mắn sống qua hai ngày đầu, đến ngày thứ ba, cô tự tay bưng bình nước trộn đặc thuốc ngủ cho một học sinh nữ cô không ưa từ lâu, nhìn nó uống hết...!
Sự thật chứng minh, cái chết của người uống thuốc ngủ quá liều căn bản không bình thản, an tường giống như trên TV, sau khi Phương Tư Kỳ đứng trân trân nhìn nữ sinh ấy vật lộn trong đau đớn, miệng nôn thốc nôn tháo, chất nhầy nhụa trào qua hai lỗ mũi, dù cô có khát cháy họng cũng không dám vặn nắp bình giữ nhiệt trên tay nữa.
Rồi Phương Tư Kỳ vẫn luôn trốn trong phòng học này, dùng cách thức tương tự để giết hàng loạt nam sinh xông vào.
Những tên kia khát nước đã lâu, nhìn thấy chiếc cốc nhựa đựng đầy non nửa này là nhao vào tu ừng ực, hoàn toàn không giống Tạ Trì An đã quan sát cẩn thận như vậy.
Đây cũng là nguyên nhân cái chết của những thi thể không có ngoại thương nhưng vẻ mặt vẫn khổ sở tột cùng trong phòng.
Phương Tư Kỳ chủ động kéo Tạ Trì An và Phong Minh vào, đơn giản là bởi cô thực sự quá đói, và ba lô trên người họ lại quá hấp dẫn...!Cộng thêm ngoại hình gầy gò, trắng trẻo ấy, cô nghĩ chắc chẳng làm nên trò trống gì nên mới bạo gan đánh cược một ván.
Không ngờ rằng cách thức diệt trừ đối thủ trăm phát trăm trúng của cô lúc này lại gây ra rắc rối lớn.
Tạ Trì An nhìn chằm chằm vào cốc nước có khả năng khiến người ta mất mạng thật lâu mà không nói lời nào.
Quả nhiên, sống đến ngày thứ tư, chẳng có ai hiền lành.
Ngươi cho rằng đó là thiện ý, thực tế tất cả đều là sát tâm.
Một lúc lâu sau, cậu nói: "Uống đi."
Phương Tư Kỳ sững sờ: "Cái gì cơ?!"
"Ngươi có vẻ khát." Tạ Trì An bưng cốc nước lên, đưa tới trước mặt Phương Tư Kỳ, giống như đang thật sự quan tâm đến cô vậy, "Vậy nên, uống đi."
Ngay lập tức Phương Tư Kỳ trở nên kinh hoảng: "Ta không cần!"
"Ngươi còn cần hơn so với chúng ta đấy." Tạ Trì An trả lại cô câu này.
"Không, ta không uống..." Phương Tư Kỳ liều mạng lắc đầu, "Ta chỉ muốn sống tiếp, ta có lỗi gì..."
"Ngươi không sai, người muốn sống tiếp không có lỗi." Tạ Trì An nhìn cô, ánh mắt nguội ngắt và tàn nhẫn, "Nhưng thiếu chút nữa ta bị ngươi hại chết, ta hoảng sợ, ta muốn báo thù cho bản thân mình, ta cũng không có lỗi."
Phương Tư Kỳ từng giết ai, người đó có đáng chết hay không, Tạ Trì An không cần biết.
Nhưng cô ta muốn giết ta, vậy thì ta không thể nhịn được.
Tạ Trì An là loại người có thù tất báo, tính toán chi li, nhổ cỏ tận gốc, lòng dạ độc ác đó sao?
Đúng vậy, ta chính là loại người đó đấy.
Phương Tư Kỳ: "..." Không thấy ngươi hoảng sợ gì luôn! Ta mới là đứa bị ngươi hù chết biết không!
"Ta không uống, ta không uống! Xin ngươi trực tiếp giết chết ta đi, để ta ra đi thống khoái! Đừng để ta uống thứ kinh tởm này!" Hậu quả sau khi uống thuốc ngủ quá liều còn đau đớn hơn bị lao đâm, Phương Tư Kỳ không muốn chịu đựng điều đó, cô la hét giãy giụa cho bằng được.
Từ trước đến nay, Tạ Trì An vốn luôn không có kiên nhẫn với kẻ địch sắp chết, cậu mạnh tay siết chặt hàm Phương Tư Kỳ rồi rót thẳng nước vào.
Từng ngón tay thuôn dài, trắng nõn như ngọc bóp chặt khớp hàm, nước trắng chảy dọc thực quản, một ít bị văng ra bởi sự kháng cự quyết liệt của cô gái.
Lúc này, chàng thiếu niên mặt mày nhã nhặn được phủ lên một tầng sáng sâu xa, không rõ nỗi lòng giấu sau đáy mắt đen tuyền ấy là gì.
Trong mắt cậu chỉ có địch ta, bất phân nam nữ.
Phong Minh đứng sau lưng cậu xem toàn bộ màn kịch, hơi cau mày.
Tạ Trì An thật khiến gã kinh ngạc.
Thoạt đầu, Phong Minh đã nhận ra Tạ Trì An là một nhân vật lợi hại, nếu phóng thích bóng tối triệt để, nhất định tuyệt không thể tả.
Nhưng càng tiếp xúc lâu, gã càng phát hiện Tạ Trì An nhìn thì lạnh lùng vô cảm thực ra rất trọng tình trọng nghĩa, nhưng cậu ấy không bao giờ nhẹ dạ hay khoan dung một cách nực cười.
Tạ Trì An quý trọng bạn bè hơn cả tưởng tượng của gã, đồng thời cũng chẳng dễ dàng tha thứ cho kẻ phản bội.
Đối với người xa lạ, thậm chí thỉnh thoảng cậu ấy sẽ đưa tay cứu giúp.
Nhưng đối với kẻ địch, cậu tàn nhẫn chẳng lưu tình.
Đối với những loại người khác nhau thì có những thái độ rõ ràng khác nhau, không hề dây dưa dài dòng.
Phong Minh vốn định chờ xem đóa hoa cao lãnh Tạ Trì An này lúc bị người phản bội có yếu ớt không, có mờ mịt không, hẳn sẽ khiến gã trầm trồ thán phục.
Nhưng bây giờ gã đổi ý rồi.
Một đóa hoa xinh đẹp nhường này, phá hủy cậu không bằng cải tạo cậu.
Vò nát những cánh hoa vừa tinh khôi vừa kiên cường này, bẻ dập thân hoa rồi tưới tắm máu tươi, để nở ra một đóa hoa đong đầy thù hận, kết thành quả báo, quả ác.
...!Đó mới là cảnh đẹp ý vui mà ngay cả linh hồn cũng phải run rẩy vì mê mệt.