Chạy Hay Chết
Chương 25: Quỷ Dữ Ngay Trước Mắt
Chạy Hay Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 25 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ở tầng hai của dãy phòng học, đôi nam nữ từng gặp Tạ Trì An sáng nay đang nấp trong một góc khuất hành lang.
Phía sau họ, không còn lối thoát nào khác.
"Cái tên điên cầm dao phay chết tiệt!" Nữ sinh nghiến răng nghiến lợi chửi rủa, "Sao hắn cứ hết lần này đến lần khác lại chạy vào tòa nhà này chứ!"
Nam sinh đặt ngón trỏ lên môi nữ sinh, ra hiệu cô im lặng.
Họ không có vũ khí mạnh như đối phương, chỉ có thể dựa vào mưu trí.
Nữ sinh nhíu mày tỏ vẻ thiếu kiên nhẫn, nam sinh nhẹ nhàng vỗ vai cô an ủi.
Diệp Trạch Hạo lớp 12-3 và Diệp Trạch Ngữ lớp 12-9, trong trường ít ai biết họ là anh em sinh đôi.
Hai anh em sinh đôi khác trứng thường không có vẻ ngoài giống nhau, huống chi là một nam một nữ.
Dù cả hai đều khá thanh tú nhưng lại mang đến hai cảm giác hoàn toàn khác biệt.
Họ Diệp không phải là hiếm, chẳng ai nghĩ hai người họ có cùng huyết thống. Dù có tình cờ thấy họ đi cùng nhau sau giờ học, người ta cũng chỉ nghĩ đó là một cặp đôi đang yêu.
Gần như ngay khi mọi chuyện bắt đầu hỗn loạn, Diệp Trạch Hạo đã tìm đến em gái mình.
Cả hai đều không phải người lương thiện, một khi liên thủ thì rất khó đối phó.
Thể chất không tồi, tâm địa lại đủ cứng rắn. Trong vòng ba ngày, họ đã tìm thấy mục tiêu để giết, mỗi người tự xử lý một kẻ, và cướp lấy đồ ăn của nạn nhân.
Nhưng chút đồ ăn này đối với họ cũng chỉ như muối bỏ biển.
Hiện tại, bụng đói cồn cào, thể lực chẳng còn lại bao nhiêu, đối đầu với tên điên cứ gặp người là chém kia chắc chắn không có phần thắng.
Vũ khí của họ chỉ vỏn vẹn một cây gậy bóng chày, đỡ một nhát dao thôi là gãy.
Tiếng đế giày va chạm với mặt sàn bóng loáng, tiếng "cộp cộp" rợn người vang vọng khắp hành lang dài dằng dặc, gã từng bước tiến gần đến góc rẽ nơi hai người đang ẩn nấp.
Đó là một tên béo điên loạn, tay cầm dao phay dính máu, máu nhỏ tí tách xuống đất.
Đôi mắt híp của gã đảo qua đảo lại như rang lạc.
Chỉ cần phát hiện ra mục tiêu, gã sẽ lập tức chặt người đó thành từng mảnh.
Thình thịch, thình thịch...
Tiếng tim ai đó đập dồn dập.
Diệp Trạch Ngữ mở to mắt hết cỡ, quăng ánh nhìn lo lắng về phía Diệp Trạch Hạo – gã đến rồi.
Diệp Trạch Hạo vẫn cố tỏ ra bình tĩnh nhưng những giọt mồ hôi nóng hổi lăn trên trán đã tố cáo cậu.
Bỗng nhiên, ánh mắt cậu dừng lại trên chiếc tủ treo tường đựng bình cứu hỏa.
Búa phá kính tủ đã bị người khác lấy mất, nhưng Diệp Trạch Hạo có cây gậy bóng chày.
Nhờ ngày trước trường có tổ chức diễn tập phòng cháy chữa cháy, Diệp Trạch Hạo đã biết cách sử dụng bình cứu hỏa.
Vấn đề hiện tại là thời gian quá cấp bách.
Trước khi gã đồ tể kia đi dọc hành lang đến đây, cậu phải dùng gậy bóng chày phá vỡ tủ kính, lấy bình cứu hỏa ra, lắc đều ba đến bốn lần, giật chốt hãm kẹp chì, bóp van bình.
Mà từ lúc nghe thấy tiếng kính vỡ, chắc chắn tên đồ tể kia sẽ bắt đầu chạy đến như điên...!
Liệu có kịp không?
Tất cả trăn trở chỉ xoay vần trong tích tắc, Diệp Trạch Hạo đã giơ gậy bóng chày lên, vụt thật mạnh vào tủ kính chứa bình cứu hỏa.
"Oành!" Tiếng kính vỡ cực kỳ vang dội, gã nghe thấy, lập tức lấy đà phi đến. Mấy mét đường mà gã mất chưa đến ba giây, dao phay trong tay đã giơ cao quá đầu.
Ngay tại khúc ngoặt định mệnh ấy, đột nhiên một nam sinh lao ra, phun thẳng bình cứu hỏa vào mắt gã.
Chất bọt xám trắng ào ào như nước lũ, ộc thẳng vào mắt mũi gã, khiến gã phải không ngừng đưa tay lên vuốt mặt.
Diệp Trạch Hạo nắm chắc thời cơ, kéo Diệp Trạch Ngữ chạy đi.
Gã đồ tể điên tiết vung dao tới lui, đáng tiếc chẳng chém trúng ai.
Chờ đến lúc khí CO2 lắng xuống, hành lang đã trống trơn.
Một mình gã đứng trân trân tại chỗ, nhìn chiếc bình cứu hỏa bị ném dưới đất, mắt long sòng sọc vì tức giận.
Phương Tư Kỳ chết đi một cách đau đớn, hai người gần như chứng kiến từ đầu đến cuối. Cô giãy giụa, run rẩy, tuyệt vọng, rồi dần mất đi sự sống.
Tạ Trì An cũng trưng ra khuôn mặt chẳng mảy may bận tâm suốt khoảng thời gian đó, giống như cái chết trước mắt cậu không phải là một con người mà là một con kiến, và cũng giống như con kiến sắp chết này không phải do tự tay cậu nghiền nát.
Cậu giết người không chút sợ hãi cũng không chút nào sảng khoái.
Cậu không phải quần chúng bình thường, cũng không phải kẻ biến thái vặn vẹo, không phải Chúa cứu thế, cũng không phải đao phủ độc ác.
Cậu chẳng biểu lộ điều gì, ngoài sự bình tĩnh, vẫn là bình tĩnh.
Như một đầm lầy tù đọng không gợn sóng, một cỗ máy tinh vi không có tình cảm.
Phong Minh hợp thời bày ra vẻ bối rối: "Trì An, hình như... không hay lắm đâu. Cậu không cần phải giết cô ấy." Khi Tạ Trì An cứng rắn đổ nước vào miệng Phương Tư Kỳ, khi Phương Tư Kỳ vật vã dưới đất chờ chết thì Phong Minh chẳng hề ra ngăn cản, bởi gã còn đang bận giả vờ bị dọa sợ điếng người.
Bây giờ Phương Tư Kỳ đã chết hẳn, gã mới như ngộ ra, ra vẻ không đành lòng.
"Cô ta vừa định giết chúng ta đấy, cậu còn cảm thấy không cần sao?" Tạ Trì An hỏi ngược lại.
Phong Minh không đáp.
Trong lòng gã còn thầm nhủ: "Cần quá đi chứ!"
May mà Tạ Trì An đã giải quyết xong Phương Tư Kỳ, gã đỡ phải ra tay.
Sao Phong Minh có thể bỏ qua cho kẻ muốn hại chết mình chứ?
Đúng mười hai giờ trưa, đài phát thanh phiền phức lại om sòm, người sống nghe thấy mà chỉ muốn đấm cho mấy phát.
"Kiểm tra qua thì thấy có rất nhiều người chơi không chịu di chuyển trong thời gian dài, do đó ta bổ sung thêm một quy tắc nữa: Trừ khoảng thời gian nghỉ ngơi từ chín giờ tối đến sáu giờ sáng hôm sau, người chơi không chịu thay đổi tọa độ mỗi hai giờ, không vào trạng thái sẵn sàng chiến đấu sẽ bị xem là người chơi tiêu cực. Lần thứ nhất cảnh cáo bằng điện giật, lần thứ hai trực tiếp bị loại, xử quyết tại chỗ. Nói nhỏ cho mà biết này, quy tắc này là để nhằm vào lũ đã mất năng lực hành động đấy."
Câu tóm gọn cuối cùng của nó còn rất "nhân tính hóa", nhắc đến đầy đủ những người đang bị trói, bị nhốt, bị đánh gãy chân... trong trường.
Nhân tính hóa cái quái gì chứ! Còn có nhân tính không! Đây là cái quy tắc chết tiệt gì không biết! Căn bản là muốn ép bọn họ tìm đến cái chết mà!
Những tiếng oán thán, phẫn nộ dậy trời qua đi, chỉ còn sót lại đáy lòng nguội lạnh.
Đúng vậy thì sao, không phải ngay từ đầu kẻ chủ mưu đã muốn dồn bọn họ vào chỗ chết rồi sao?
Ác ý của nó, Tạ Trì An đã quen rồi. Nói thật, nếu kẻ chủ mưu không đưa ra quy tắc mới này cậu mới thấy lạ.
Chạy bo cũng có kiểu này kiểu nọ, sẽ có người giả làm đà điểu khóa mình trong một phòng không chịu ra.
Trừng phạt người chơi tiêu cực chỉ là bước tiếp theo trong quá trình loại bỏ mọi khả năng may mắn có thể xảy ra mà thôi.
"Xem ra nơi này không thể ở lại nữa rồi." Tạ Trì An tiếp nhận sự thật rất nhanh, cậu đứng dậy đi đến trước cửa. Đang đặt tay lên tay nắm cửa để vặn, cậu dừng ngay lại.
Cậu nhìn về phía tấm rèm che khuất cửa sổ bên cạnh.
Tạ Trì An nhẹ nhàng vén lên một góc.
Qua khe hở rất nhỏ, cậu thấy một đôi mắt.
Có kẻ đang ghé vào cửa sổ theo dõi.
Chỉ cần cậu vừa mở cửa ra ngoài thì sẽ đối mặt với kẻ này.
Ngô Thịnh Hùng.
Tạ Trì An "ừm hửm" một tiếng, quả quyết nhảy qua cửa sổ phía sau rời đi.
May thay đây là tầng một, bên ngoài các phòng học chỉ có bồn hoa, Tạ Trì An đáp ngay xuống thảm cỏ mềm mại.
Phong Minh cũng nhảy xuống theo sát.
Đến lúc Ngô Thịnh Hùng phá được cửa, đã chẳng còn ai ở bên trong, chỉ thấy cửa sổ đối diện mở toang – vết tích của người mới ở đây không lâu.
Tạ Trì An rời khỏi tòa nhà dạy học rồi rẽ vào dãy phòng học, đang leo cầu thang thì gặp phải tên điên cầm dao phay đang đứng trên chiếu nghỉ cách đó không xa.
... Vận khí tốt thật.
So với việc quay trở lại đối mặt với Ngô Thịnh Hùng phiền phức kia, Tạ Trì An chọn tên này.
Gã đồ tể này chỉ cậy mạnh mà thôi, nhìn thì dọa người, kỳ thực dao vung loạn xạ không có kết cấu gì, sơ hở khắp nơi.
Với người bình thường, gã là cục xương khó gặm, còn với Tạ Trì An, gã chỉ là gân gà vô dụng.
Gã nhìn thấy Tạ Trì An và Phong Minh thì thét dài toan xông lên chém, nhưng bị Tạ Trì An tay không đón đỡ.
Tạ Trì An tàn nhẫn bẻ ngoặt cánh tay cầm dao của gã, khiến gã lập tức không thể nhúc nhích dù chỉ một chút.
Nhớ năm đó, Tạ Trì An cũng chỉ dựa vào một chiêu vặn cổ tay này mà vô địch toàn trường.
Tên đồ tể không nghĩ tới một "con gà bệnh" gầy yếu như cậu lại có sức lực lớn đến thế. Gã càng ra sức phản kháng, nhưng thế đứng của Tạ Trì An vững như núi Thái Sơn, chỉ có tay cầm dao của gã là càng ngày càng run lên bần bật.
Thời cơ chín muồi, Tạ Trì An trở tay bẻ gãy khớp nối của gã, đoạt lấy dao phay chém một nhát.
Máu nóng phụt ra như đài phun nước, Tạ Trì An nhanh nhẹn tránh đi.
Gã đồ tể lại chết ngay dưới con dao của mình, chẳng lưu lại nổi một cái tên.
Tạ Trì An ngồi xổm xuống, chà lưỡi dao vào áo gã để lau sạch máu.
Trong hoàn cảnh hầu hết mọi người đều thiếu vũ khí như thế này, thì Tạ Trì An lại có một con dao trang trí, một cái búa sắt, hai khúc lao vót nhọn, một con dao phay...
Quá nhiều trang bị cũng là một kiểu phiền phức.
Mang thì nặng, ném đi thì lại trao thêm cơ hội cho kẻ địch.
Tạ Trì An lăm lăm dao phay trong tay, như có như không liếc lên tầng hai.
Diệp Trạch Hạo và Diệp Trạch Ngữ đang nấp dưới lan can quan sát, trong nháy mắt ngừng thở.
Họ không ngờ thiếu niên tuấn tú chỉ chạm mặt một lần vào sáng nay lại có thân thủ tuyệt đỉnh đến vậy.
Kẻ mà họ phải vắt hết óc, đánh cược cả tính mạng mình mới tìm ra được một cơ hội sống, cứ thế bị cậu xử lý dễ dàng...
May mà buổi sáng không giao thủ, nếu không bây giờ xác họ cũng lạnh rồi.
Cảm nhận được ánh nhìn lướt qua của Tạ Trì An, da đầu hai anh em tê rần.
Nhưng Tạ Trì An lại thôi không nhìn quanh nữa, cậu cụp mắt rồi nói: "Đi xem tầng một thôi." Cậu đảo qua những bậc cầu thang nhỏ máu tong tỏng, khẽ nhíu mày tỏ vẻ ghét bỏ: "Không muốn bẩn giày."
Phong Minh đương nhiên không có dị nghị gì.
Diệp Trạch Hạo, Diệp Trạch Ngữ ở tầng trên không hẹn mà cùng thở phào một hơi.
Họ có bị phát hiện không? Hẳn là không... nhỉ?
Tạ Trì An tùy tiện tìm lấy một phòng trống ở tầng một, vừa vào cửa liền ngồi phịch xuống ghế xoay, cả người lười biếng hẳn đi, không có tinh thần.
Cậu cứ nhớ tới đống máu thiếu chút nữa hất vào người là cảm thấy buồn nôn.
Thứ đó mà dính vào áo thì rửa sạch làm sao được chứ.
Tạ Trì An là một người rất ưa sạch sẽ, nhưng từ khi cắt nước mất điện đến nay, đã bốn ngày rồi cậu chưa được giặt giũ, tắm rửa, gội đầu. Máu mà dính vào áo thì xử lý sao được, làm gì có nước mà giặt.
Không cách nào chấp nhận được.
So với việc giết người, Tạ Trì An cảm thấy bẩn mới là thứ đang khiêu chiến giới hạn của bản thân mình.
Phong Minh đã bỏ hẳn cái vẻ không muốn Tạ Trì An giết người, thậm chí gã còn chuyển hẳn sang trạng thái chấp nhận với thái độ tích cực: "Trì An, chiêu vừa rồi của cậu nhanh thật đó."
Tạ Trì An tựa hẳn đầu lên ghế, miễn cưỡng trả lời: "Hết không đành lòng rồi à?"
Phong Minh nói: "Cô ấy vốn đáng chết mà, không xứng đáng được tồn tại trên cõi đời này."
"Nhưng không phải cậu cho rằng, sau khi chết linh hồn nào cũng được lên Thiên đường sao?"
"Không đâu, những linh hồn độc ác sẽ phải xuống Địa ngục. Thượng Đế sẽ không nhận lấy một ác quỷ như cô ấy." Phong Minh nói.
"Đây còn không phải Địa Ngục sao?" Tạ Trì An xoay ghế, mặt đối mặt với Phong Minh.
Cậu ngước đôi mắt xinh đẹp, môi mỏng nhạt màu khẽ mở, giọng nói bùi tai.
"Chẳng phải ác quỷ ở ngay đây sao?"